Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 100
Phần 100: Sắp xếp sau đại hội

“Vô Lượng Tam Kiệt, cái quỷ gì? Huynh đệ Lưu Quan Trương phiên bản lỗi sao, haha sắp tới sẽ còn nhiều chuyện vui nữa đây.” Chu Cương Liệt thích thú cười khẽ.

Lúc này, vị lão tổng quản lại lần nữa xuất hiện trên đài đứng giữa chư vị cường giả.

“Trận bán kết phần thắng đã thuộc về Lâm Phàm của Ngũ Hành Đảo, chung kết vì Bắc Cung Nhược Giai của Cổ Đảo từ bỏ thi đấu cho nên ta công bố, quán quân thiên kiêu Thập Vương năm nay sẽ là Lâm Phàm, đảo chủ Lãnh Trường Phong trở thành tân minh chủ cũng như thành chủ Thập Vương Thành, đảo chủ Cổ Đảo Bắc Cung Thượng làm phó minh chủ.”

“Nam Cung Hải của Tiềm Long Các cuồng ngông có ý vì thù riêng mà suýt tàn sát vạn người nay đã đền tội, các thế lực lấy đó làm gương, luật lệ và uy tín của Thập Vương Tây Hải là không ai có thể phạm dù có là người thân hay thiếu chủ của tông phái nào. Ngày mai đại điển tân nhậm minh chủ sẽ tổ chức tại phủ thành chủ, ta tuyên bố đại hội kết thúc.”

Sau khi ông ta nói xong thì từ bốn phía khán đài đều ầm ầm dậy sóng hoan hô rợp trời, âm thanh vang vọng khắp Bắc Thành. Lâm Phàm đã có một chiến thắng rất xứng đáng, sau đó còn thay họ trút giận giết tên Nam Cung Hải kia, khắp nơi tiếng ca tụng tán thưởng không ngớt.

“Phàm nhi…”

“Lâm Phàm ca ca…”

“Lâm Phàm đệ đệ…”

“Đại ca ơi…”

Nghe tiếng gọi, Lâm Phàm hào hứng quay người lại, sau lưng hắn là bốn trang tuyệt sắc mỹ nhân mỗi người một vẻ, có mỹ phụ thành thục, ngự tỷ chân dài nóng bỏng, thiếu nữ hiền dịu thanh đạm và cả tiểu muội phổng phao ngây thơ. Cả bốn người thân thể đều trần như nhộng không hề xấu hổ che đậy phơi hết đủ kiểu vú đít và mu lồn trước bao nhiêu vạn con mắt đang nhìn.

Họ không ai khác chính là mẫu thân, hai vị nữ nhân và muội muội của Lâm Phàm, tất cả cùng xuống sân chung vui với hắn.

“Con không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?” Hà Yên lo lắng nhìn ngó con trai.

“Hứ, tên bán yêu xấu tính đó, chết là đáng, dám làm hại Lâm Phàm ca ca của ta.” Nhược Giai bĩu môi chà chà lên những mảnh tro vương vãi trên sàn.

“Đệ là niềm tự hào của tỷ.” Lãnh Nhược Hy hấp háy mắt vui sướng.

“Đại ca là giỏi nhất, thiên kiêu đương thời không ai là đối thủ.” Lâm Gia Tuệ nhảy tưng tưng bất chấp vú đít lắc lư.

Nhìn từng bộ ngọc thể như thiên tiên hạ phàm này làm tâm hồn Lâm Phàm như tan thành nước, hắn đã có đầy đủ những gì mình hằng ao ước, danh vọng, địa vị, bất cứ ai cũng không thể coi khinh hắn nữa, hắn còn có lại gia đình, có những nữ nhân xinh đẹp nóng bỏng, đời này còn mong gì hơn.

Kế tiếp hắn sẽ dành thời gian cho họ, vừa tu hành vừa tận hưởng tháng ngày bên gia đình êm ấm hạnh phúc của mình, một ngày nào đó hắn độ kiếp thành tiên sẽ cùng họ tự do tự tại làm bất cứ điều gì mình muốn.

“Lâm huynh đệ, haha, ngươi làm tốt lắm, quả không phụ ta tin tưởng.” Chu Cương Liệt cũng xuống sân chia vui, đi theo sau là Tiểu Thiện và Lạc Thủy.

“Đa tạ tiền bối cứu giúp, nếu không có ngài e là tiểu tử đã vong mạng rồi.” Lâm Phàm chắp tay cúi đầu thành kính lễ độ.

“Ầy, chuyện nhỏ, có ta bảo kê ngươi, không ai làm hại được.” Chu Cương Liệt phất tay nâng hắn dậy.

Trời lúc này cũng đã quá giờ trưa, khán giả lũ lượt kéo nhau ra về, ai nấy đều phấn khởi hài lòng với trận tranh tài hôm nay, cũng không ít tiếng tức giận mắng chửi nguyền rủa Nam Cung Hải và Tiềm Long Các vì suýt thì hại chết bao nhiêu là nhân mạng.

Các vị khác trong Thập Vương cũng cáo từ nhau ra về, chỉ có đám người Lãnh Trường Phong, Bắc Cung Thượng, Hà Vân Khánh, Lâm Vấn Thiên vẫn tập hợp với nhau trên lầu các, đối diện họ là Chu Cương Liệt.

“Tiền bối, kế tiếp nên làm sao với lão già đó?” Lãnh Trường Phong mở đầu hỏi.

“Không cần phải làm gì cả, các vị cứ yên lặng xem biến số, hiện tại Nam Cung Vẫn cũng không dám tại đây trở mặt đâu, lão ta muốn giữ cái ghế của mình để sau này tiện cho việc nắm quyền lực. Phía sau ba tên Vô Lượng Tam Kiệt kia vẫn còn một nhân vật lớn, chắc chắn là kẻ chống lưng cho chúng.” Chu Cương Liệt nhàn nhã húp ngụm trà do nương tử yêu quý pha cho.

“Nhân vật lớn? Nam Cung Vẫn và cả ba tên kia đều đã là Địa Tiên tối đỉnh, nếu mà lớn nữa không phải là…” Bắc Cung Thượng khẽ nắm chặt bàn tay bỏ lửng câu nói.

“Không sai.” Chu Cương Liệt đưa ngón tay chỉ trên trời, mọi người đều biết ý mà âm thầm lo lắng, có kẻ siêu việt Địa Tiên ở sau màn muốn thao túng thế lực Tây Hải, rốt cuộc chúng có âm mưu gì?

“Các vị cứ yên tâm, Tiên nhân cũng có luật định, không bao giờ dám chủ động ra tay với phàm giai, bằng không chính là tử tội. Hơn nữa là tiên thì có làm sao chứ, ta có thể gánh vác thay các ngươi. Tiếp theo mục tiêu của chúng chính là ta đó, haha.”

Nghe qua mấy câu của vị tiền bối này Bắc Cung Thượng và Hà Vân Khánh làm sao chưa nhận ra lai lịch của hắn, để Lãnh Trường Phong cung kính như vậy, không thể là người đồng cấp.

“Vãn bối không biết tiên nhân đang ở trước mặt, lâu nay đã thất kính rồi.” Hai người đồng loạt muốn quỳ bái ngay nhưng đã bị Chu Cương Liệt cản lại.

“Kìa, đừng quá lễ tiết rườm rà ta không thích, các vị cứ đối đãi bình thường với ta là được rồi.”

Khi biết hắn cũng là tiên nhân thì không khí ngột ngạt lo lắng cũng đã bị xóa nhoà, mọi người bớt đi sự căng thẳng, trời có sập cũng được hắn gánh, chỉ vài ba câu xã giao đã khiến mọi người tin tưởng hắn tuyệt đối.

“Ầy, trời đã trưa muộn rồi, ta phải đưa thê tử về nhà đây, các người cũng nghỉ ngơi sớm, mai chúng ta gặp lại.” Mọi người nghe hắn nói cũng vâng dạ làm theo, Bắc Cung Thượng và Hà Vân Khánh dẫn đệ tử cáo biệt trước, Lãnh Trường Phong cũng hồ hởi cáo lui chuẩn bị cho buổi lễ ngày mai.

Để Lạc Thủy và Tiểu Thiện ngồi đợi, Chu Cương Liệt bước tới cạnh chỗ Lâm Phàm. Tên này đang hết sức tận hưởng ôn nhu được bốn mỹ nhân trần truồng vây quanh chăm sóc, hắn ỷ vào ảo cảnh che đậy nên rất hân hoan ôm ấp giai nhân.

“Phàm nhi con lại sốc nổi bốc đồng nữa rồi, tên Nam Cung Hải kia có sai cũng để cho các vị đại năng xử tội, sao con lại tự tay giết hắn, bây giờ bị lão già kia ghi thù rồi, con phải hết sức cẩn trọng đó.” Hà Yên nâng cặp vú núng nính sữa lên kê vào miệng con trai mình.

“Ực, tên đó con muốn tự tay mình giết, con đã rộng lượng tha cho hắn nhưng hắn lại thù hận đến độ bất chấp nhân mạng để giết con, không thể để hắn sống thêm được.” Lâm Phàm nút lấy bầu sữa đáp lại.

“Chỉ là ta xin lỗi đã thất hứa, không giữ lại mạng Nam Cung Hải cho các nàng chơi đùa được, tên này quá nguy hiểm.”

“Bọn muội hiểu mà, với những gì hắn làm với huynh thì muội còn muốn hắn chết sớm càng tốt.” Nhược Giai cọ vú bên cánh tay của hắn thỏ thẻ trong khi Nhược Hy và Gia Tuệ đang quỳ dưới sàn thi nhau bú liếm cặc.

“Chà, tiểu tử ngươi tận hưởng thật là tốt, đây, có quà cho các ngươi.” Chu Cương Liệt tới gần lấy từ trong túi ra năm khoả dương căn đan đưa cho Lâm Phàm.

“Tiền bối, đây là?” Thiếu niên hơi thắc mắc, hắn biết loại đan dược này, bản thân cũng đã từng uống nhưng không hiểu Chu tiên nhân đưa thêm làm gì.

“Hừ, không phải các ngươi muốn ra tay với Hà Vân Khánh hay sao? Năm viên đan này đã được ta dùng pháp thuật bí truyền, chỉ cần đưa cho bà ta uống hết thì nhan sắc sẽ trẻ lại thành mỹ phụ chín mọng, hơn nữa suy nghĩ lẫn tính cách sẽ thoáng hơn, dễ dàng chấp nhận chuyện gia đình ân ái, còn về cách thức thì tự các ngươi bày bố đi.”

Lúc nãy Chu Cương Liệt lại một lần nữa dốc sức mà dùng quy tắc lên mấy viên dương căn đan này, xem như giúp người giúp cho trót để gia đình họ hưởng trọn niềm vui với nhau.

Bản thân hắn thì không ham hố thêm Hà Vân Khánh, dù gì cũng chỉ là bà già hồi xuân, để cha con họ Lâm kia tự mình lên là được rồi.

“Đa tạ tiền bối, chúng ta tự biết nên làm gì rồi.” Lâm Vấn Thiên vẻ mặt nịnh nọt cầm lấy đan dược cất kỹ.

“Nên nhớ phải tận dụng thời cơ nhanh nhất có thể để cho nhạc mẫu ngươi uống đan dược, sau đó đợi một đêm cho dược hiệu hoàn toàn phát tác là xong.” Sợ quy tắc tồn tại quá lâu bên ngoài sẽ sinh biến nên Chu Cương Liệt cẩn thận dặn dò hai cha con gấp rút mà làm.

Đâu đó xong xuôi hắn dắt theo hai nàng nương tử cùng tiểu thiếp cáo từ rời đi, cha con Lâm Phàm thì chưa vội, họ ở ngay tại lầu các đấu trường chơi trò loạn dâm gia đình thêm ít hiệp xong mới thỏa mãn quay về.

“Haha, nương tử thật là giỏi, nhờ có nàng mà chúng ta cứu cho cả hàng vạn nhân mạng, đây có tính là sát kiếp hay không nhỉ.” Sau khi về Bạch Phủ ăn bữa trưa, Chu Cương Liệt ngồi bên thính đình vừa ôm ấp hai giai nhân vừa tự hỏi.

“Hì hì, đây cũng được tính là một khoảng công đức lớn, nhưng theo những gì thiếp từng mơ thì chưa thể gọi là đại kiếp được. Kiếp nạn nhân gian kia thiếp mơ hồ đoán được liên quan đến ít nhất gấp trăm gấp ngàn lần số nhân mạng hôm nay.” Tiểu Thiện theo thói quen chu môi cho hắn hôn đáp lại.

“Uầy, nếu quả thật có hạo kiếp lớn đến vậy liệu chúng ta có đủ sức gánh vác hay không đây.” Chu Cương Liệt hơi rùng mình, nạn kiếp mà liên quan đến sinh mạng ức vạn người như thế thì một mình hắn làm sao cản nổi đây.

“Chúng ta cố hết khả năng là được, duyên kiếp tiền định cho chúng ta gặp nhau vậy thì chắc chắn chàng và thiếp sẽ có giúp ích gì đó trong tai kiếp, đâu ai bắt chàng một mình gánh vác chứ.” Tiểu Thiện xoa xoa hàm râu của hắn.

“Hề hề, cái đó để nói sau, hôm nay phu quân đã làm chuyện công đức vô lượng, nương tử có phải nên tưởng thưởng xứng đáng cho việc tốt của ta hay không?” Hắn trờ quả mặt dâm tà ra hỏi.

“Hứ, chàng quả nhiên vẫn là đồ dâm tặc, nhưng thôi được, hôm nay thiếp sẽ chiều theo ý chàng.” Tiểu Thiện nháy mắt về phía Lạc Thủy, hai nàng mỉm cười nhìn nhau sau đó đưa mị nhãn mời gọi hắn.

Chu Cương Liệt cười sảng khoái hai tay bế hai mỹ nhân đi thẳng vào trong phòng ngủ đóng cửa lại, hôm nay hắn phải chơi đến tận hứng.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230