Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 186
Phần 186: Rút tủy luyện đan

Chu Cương Liệt mặc lại quần áo xong nhanh chóng bước tới cởi bỏ dây trói, xác của Tư Không Trọng Kiều liền đổ ập xuống, máu đã chảy cạn, màu da trở nên trắng xanh, mắt vẫn mở to trợn tròng tràn đầy dữ tợn. Đến chết tên này vẫn mang theo hận ý thao thiên đối với hai kẻ trước mặt nên mới không thể nhắm mắt.

Đầu tiên hắn tháo nhẫn trữ vật trên tay Tư Không Trọng Kiều ra, bên trong ngoại trừ tiền tài, một ít công pháp, bảo khí và tài nguyên thì cũng không có gì quý giá, tên này cũng thật quá nghèo nàn a.

“Cho nàng.” Hắn bĩu môi vứt nhẫn đó qua cho Liễu Như Yên, hắn căn bản không nhìn vừa mắt thứ gì, nhưng nàng thì rất vui lòng nhận lấy, tài nguyên bên trong có nhiều món là cấp Địa Tiên tối đỉnh, rất phù hợp để cho tông môn phát triển mạnh mẽ, Chu Cương Liệt là tiên nhân nên tất nhiên chả thèm để ý mấy thứ vật phẩm phàm giai này rồi.

Kế tiếp liền cởi bỏ toàn bộ y phục của tên này, khi nhìn thấy thằng em giữa hai chân của hắn thì nàng liền che miệng phì cười mỉa mai.

“Phốc… Hì hì, tưởng đâu hàng họ thế nào mà dám đeo đuổi thiếp từng ấy năm, hóa ra cũng chỉ như ngón út, hèn gì thiếp cố tình ăn mặc gợi cảm thậm chí lộ hàng trước mặt mà vẫn không thấy hắn cương cứng, phế vật, thân là tiên nhân lúc nào cũng tỏ ra thượng đẳng đứng trên cao khinh miệt thế gian như sâu kiến nhưng cặc còn không lớn bằng mấy tên phàm nhân bình thường nữa, ôi ai mới là ” sâu kiến” đây?”

Nếu Tư Không Trọng Kiều còn sống nghe nàng chê bai bản lĩnh đàn ông của mình chắc lại sẽ hộc máu thêm lần nữa mất.

“Ừm, tiếp theo cần làm gì đây Yêu Dục?” Chu Cương Liệt chỉ cười lại với nàng một cái rồi tập trung nghiêm túc nghiên cứu thi thể của tên Chân Tiên này.

“Ký chủ dùng tiên quả Dương căn làm vật chứa, chắt lọc lấy tinh túy từ đan điền thần hải của tên này sẽ thu được một phần lực lượng còn sót lại của hắn sau khi chết.” Yêu Dục ngồi trên đầu hắn chỉ đạo.

“Thứ đó có tác dụng gì?” Hắn tò mò hỏi.

“Người ăn được quả này sẽ nhận được một phần tu vi của Tư Không Trọng Kiều, nếu là tu sĩ phàm giai tăng liền mấy cấp cũng là dễ dàng, ký chủ phải làm nhanh, để càng lâu phần năng lượng đó sẽ xói mòn tan biến vào thiên địa mất.” Yêu Dục thúc giục.

“Ồ, thứ tốt a.” Hắn theo chỉ dẫn của tiểu tinh linh lấy một quả Dương căn ra cầm trên tay, tay còn lại áp vào xác Tư Không Trọng Kiều sau đó vận chuyển chân nguyên dò tìm phần tinh túy nhất trong đan điền và thức hải. Tiếp theo hắn lấy thân mình làm vật dẫn luân chuyển toàn bộ năng lượng vào trong quả cây.

Mất hơn một khắc đồng hồ thì cũng đã hoàn thành, Dương căn quả bốc lên màu ánh kim nhàn nhạt, Liễu Như Yên nhìn mà nuốt nước miếng thèm thuồng.

“Thứ này làm quà cho Lạc Thủy giúp nàng nhanh chóng thăng tiến tu vi rất tốt a.” Hắn gật gù hài lòng cất kỹ.

“Kế tiếp chính là rút lấy cốt tủy rồi, ký chủ chỉ cần cẩn thận thu giữ toàn bộ tủy sống cũng như gân mạch quan trọng liền có thể ngay tại chỗ luyện đan, nguyên liệu khác đều có ở cửa hàng hệ thống.”

Yêu Dục lại nghiêm túc chỉ đạo, Chu Cương Liệt cũng một mực làm theo, tay hắn thoăn thoắt dùng Trảm Tiên Phi Đao như một bác sĩ phẫu thuật rành nghề cẩn thận rạch mở thân thể của Tư Không Trọng Kiều rồi phân tách các bộ vị cần thiết. Liễu Như Yên ngồi xổm kế bên quan sát mà như đang xem phim kinh dị, mặt nàng tái nhợt trước cảnh máu tanh rợn người này.

Một canh giờ sau, hắn phẩy tay tẩy sạch máu dính trên người, rốt cuộc đã làm xong công tác thu giữ cốt tủy hoàn chỉnh, phần thân thể còn lại của tên này Chu Cương Liệt cũng không thèm dùng tới, mai để cha con Lâm gia chôn xuống biến nơi đây thành bảo địa tu hành là tốt nhất.

Mọi chuyện còn lại thì xem như dễ dàng rồi, hắn lấy ra Thiên Địa đan lô, bỏ phần cốt tủy óng ánh sắc đỏ kia vào, lại mở cửa hàng hệ thống dùng điểm để làm mới liên tục mua đủ số nguyên liệu cần thiết, cái công năng này tuy không bán vật phẩm vượt qua cấp độ của hắn nhưng rất đa dạng đủ đầy không thiếu thứ gì, nhớ lúc đầu mới mở nó chỉ bán mấy thứ đồ chơi tình dục nhìn mà ngứa cả mắt.

Công đoạn sau cùng chính là chờ đợi Thiên Địa đan lô tự luyện ra Thăng Phú Đan thôi, bản thân hắn tuy cũng là tiên nhân nhưng chả biết cái cóc khô gì về chế thuốc thành đan cả, nếu tự mình ra tay thì rất tốn thời gian, mười phần là thất bại, nhưng đã có cái công cụ luyện đan số một thiên hạ này trong tay thì mọi chuyện sẽ nhanh chóng và trăm phần trăm thành công.

Hắn đem một phần máu thịt của cái xác bỏ vào túi không gian chôn dưới gốc ba cây Dương Căn, như vậy sẽ làm đất trong đó thêm phần tươi tốt sau này dùng để trồng thêm nhiều loại cây nữa.

Thời gian chờ đợi đan dược hoàn thành thì còn gì tuyệt hơn chuyện làm tình, một mỹ nhân trần truồng đang tận tình cầu hoan bên cạnh không hưởng chính là ngu ngốc, Chu Cương Liệt không phải Tư Không Trọng Kiều thế nên hắn húp ngay.

Trong bầu không khí se lạnh đứng trong buồng giam tịch mịch, xung quanh bốc lên mùi hăng của dâm dịch hôi hám hòa cùng mùi máu tươi tanh tưởi, một nam một nữ tận tình ái ân kế bên một cái xác không còn nguyên vẹn. Đây không khác nào cảnh tượng trong một bộ phim kinh dị sát nhân khiến ai cũng lạnh gáy.

Sẵn đây là ngục tù, Chu Cương Liệt liền nổi hứng chơi vài trò tra tấn bạo dâm. Tiếng Liễu Như Yên rên rỉ cùng la hét thảm thiết vang vọng, may mà đã ngăn cách âm thanh bằng không sẽ đánh động cả đám đàn ông tầng trên mất.

Hắn dùng dây thừng trói nàng lại trong tư thế khổ dâm sau đó treo lên trên xà nhà, tay và chân nàng đều bị cột ra đằng sau không cựa quậy được, kế tiếp lại dùng vài cái kẹp phơi quần áo kẹp vào hai đầu núm vú và cả hột le khiến nàng đau đến thét lớn, niệu đạo mất tự chủ té cả đái. Chu Cương Liệt còn dùng chân khí kích thích đầu ti của nàng khiến từng tia sữa trắng đục phun ra.

“Á… chủ nhân… ngài ác quá… huhu… Ôi trời, vừa đau nhưng lại sướng… nữa đi, hành hạ thiếp nữa đi… thiếp là một con đàn bà hư hỏng cần bị trừng phạt… á… sướng…”

Liễu Như Yên bị treo lơ lửng giữa không trung tiếp nhận cực hình nhưng càng như thế càng làm nàng kích thích. Chưa hết, Chu Cương Liệt còn lấy hai cái móc sắt từ trong bộ đồ chơi tra tấn ra, hắn buộc một sợi dây vào móc, đầu kia nối với hai viên gạch rồi ghim cái đầu móc vào âm hộ lẫn lỗ đít của nàng.

Sức nặng của viên gạch khiến hai lỗ thịt bị móc sắt kéo giãn ra, thấy chưa đủ hắn lại lần lượt thêm mấy viên gạch nữa.

“Á… Trời ơi… á… sắp… sắp rách rồi… Hức a… lồn với đít thiếp bị ngài kéo banh ra rồi… Ôi… hô ô… đừng mà… á chủ nhân phá hết hàng họ của người ta mất… sướng quá… thiếp raaaa…”

“Haha, bị tra tấn đến vậy còn rên rỉ khoái hoạt, nàng là con đĩ thích bị bạo dâm sao?” Hắn lấy ra một cái roi da vừa hỏi vừa quất liên tục vào những bộ vị nhạy cảm như vú, mông đít và mu lồn để lại những vết lằn rướm máu.

“Á… đau… ối da… huhu… thiếp xin lỗi, thiếp sai rồi… ôi a… thiếp đúng là con chó cái thích bị nhục nhã thể xác… ối… Ưm… thiếp xin lỗi vì đã nứng lồn… chủ nhân trừng phạt đúng lắm… hức đau… Á… ối…”

Nàng oằn mình nhận cơn mưa đòn roi từ tên chủ nhân tàn độc, vú thịt, mông đít và cả âm hộ đã bị quất roi đến sưng lên, cơn đau rát xen lẫn sung sướng khó tả khiến nàng liên tục lên đỉnh, dâm thủy chảy ròng ròng. Chốc lát sau Liễu Như Yên đã nhịn không nổi thét dài rồi ngất lịm đi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230