Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 195
Phần 195: Dục Nhãn

Ba người lại tiếp tục lên đường, lần này Chu Cương Liệt mỗi lần làm việc thiện đều cố ý xuất hiện giữa thiên không hoành tráng, sau lưng còn sáng lên hào quang khiến những phàm nhân kia nhìn thấy vội vàng quỳ lạy như tế sao.

Hắn để Lạc Thủy dùng ôn dịch độc thủy xử lý hết đám hải tặc hoành hành bá đạo trên vùng biển, tự tay giải quyết mấy tên Địa Tiên, Tán Tiên tà ác giết hại dân lành để luyện công. Lại ban mưa, cứu tế, phân phát bao nhiêu là vàng bạc.

Hình ảnh nam tử tướng người cao lớn vạm vỡ như hộ pháp cùng hai vị tiên tử mỹ mạo tuyệt trần dần khắc sâu vào lòng từng người dân những nơi họ đi qua. Chu Cương Liệt cũng không ngần ngại báo ra danh tính bản thân là Tham Lang Tinh Chủ. Quả thực hắn đi đến đâu đều có rất nhiều người xem họ như thần minh mà vẽ hình, khắc bia văn, tạc tượng thậm chí còn xây miếu hương hoả cúng bái rất thành tâm, cả hai cô vợ cũng có phần.

“Phu quân sao tự dưng lại công khai với bách tính như vậy, mấy hôm nay bị họ bái lạy làm thiếp thực muốn tổn thọ a.” Tiểu Thiện khó hiểu hỏi hắn.

“Haha, thần tiên chính là như thế, luôn muốn chúng sinh cung kính với mình, nàng là phàm nhân tất nhiên không biết được, ta cần công đức chi lực của họ a.” Hắn giải thích sơ qua về tác dụng của niệm lực chúng sinh cho hai nàng nghe.

“Xì, chàng làm vậy là đang lợi dụng việc thiện để mưu lợi cho mình đó nha.” Tiểu Thiện nheo mắt đầy đánh giá liếc xéo hắn.

“Có làm sao đâu, haha, ai thiếu gì thì lấy đó, ta ban cho họ phước lành, cứu rỗi họ khỏi khổ đau bệnh tật tai ương, họ chỉ cần thành kính là được, như vậy chẳng phải quá hời hay sao, vợ ngốc, tất cả Thần Phật trên đời đều là như thế cả, không ai giúp người không công đâu.” Chu Cương Liệt véo mũi Tiểu Thiện trách móc.

“Hì, thiếp giỡn thôi, chỉ cần chàng tận tâm giúp đỡ người khác thì thiếp thập phần ủng hộ.” Nàng dụi dụi đầu vào lòng lang quân tìm hơi ấm, hắn cũng không ngại ngần mà đè cả hai cô vợ ra tiếp tục ái ân sung sướng, trên hòn đảo với hơn nghìn hộ dân mưa rơi rả rích cả đêm.

Ba người đã lang thang khắp nơi vừa dạo chơi vừa hành thiện tích đức suốt mấy tháng, khoảng cách với đất liền cũng ngày một gần lại, trong thời gian này thi thoảng hắn cũng len lén thu một vài cô gái nhìn thuận mắt làm tình nô nhưng chỉ chơi qua đêm xong liền cho họ chút cơ duyên rồi rời đi.

Sáng hôm nay, âm thanh hệ thống đã lâu chưa nghe lại vang lên đánh thức hắn dậy, ba người đang ngủ trên một cái tổ chim thật lớn treo tuốt ngọn cây, không biết là của loài chim gì đã rời đi bỏ lại.

“Ting! Sáu tháng thời gian đã kết thúc, ký chủ nhận được một lượt vòng quay nhân phẩm.”

Chu Cương Liệt mở mắt nhướng mày, hai cô vợ cưng vẫn nằm tựa vào cánh tay hơi thở đều đều say giấc.

“Chà, mới đây lại nửa năm rồi sao, ôi ta suýt quên mất cảm giác quay số trúng thưởng ra sao rồi a, liền mở luôn đi cho nóng.” Hắn hớn hở vui mừng trông mong xem sau từng ấy thời gian mình lại sẽ mở ra đồ tốt gì.

Vòng quay quen thuộc lại xuất hiện trên màn hình, Yêu Dục cũng hóng hớt ngồi trên trán hắn quan sát, cây kim xoay mấy vòng rồi dừng lại ở ô màu cam.

“Tíng tong! Chúc mừng ký chủ nhận được Cực Phẩm Pháp Nhãn – Dục Nhãn!”

“Cái gì gọi là Cực Phẩm Pháp Nhãn?” Chu Cương Liệt chưng hửng, nghe qua danh xưng Dục Nhãn kia liền biết thứ này không phải đồ gì đàng hoàng rồi, chắc lại là vật phẩm liên quan tới ái dục.

“Hừm, ký chủ nhận được đồ tốt lại còn tỏ ra thất vọng? Đúng là tham lam. Cực Phẩm Pháp Nhãn chính là thứ mà các thần tiên kia thèm nhỏ dãi cũng không thể luyện thành a.” Yêu Dục theo thói quen gõ đầu hắn trách cứ.

“Rồi, mau giải thích công năng ta nghe xem.”

‘Ký chủ từng biết qua Huệ Nhãn của Dương Tiễn, Hoả Nhãn Kim Tinh của Tôn Ngộ Không, Phật Nhãn của Như Lai Phật Tổ và gần nhất chính là Thiện Nhãn của Tiểu Thiện, đó toàn bộ là Cực Phẩm Pháp Nhãn, và Dục Nhãn này cũng là thứ tương tự.

Bình thường muốn luyện ra môn thần thông này hoặc phải chịu khó khăn trăm bề có khi còn cửu tử nhất sinh giống như Tôn hầu tử bị nhốt trong lò Bát Quái trải qua Tam Muội Chân Hoả thiêu đốt suốt bảy bảy bốn chín ngày mới nhân họa đắc phúc may mắn đạt được, hoặc tiềm tu ngộ đạo tự khai phá bản thân, hoặc thiên bẩm trời sinh giống Tiểu Thiện. Mỗi môn Pháp Nhãn đều chứa đựng rất nhiều năng lực bá đạo khó dò, ký chủ đã từng chứng kiến cô vợ phàm nhân của ngài chỉ một ánh mắt liền dập tắt dục vọng ra sao rồi đó.’

“Vậy Dục Nhãn này có năng lực gì?” Nghe tiểu tinh linh nói đến đây đã khơi dậy cho hắn tò mò cũng háo hức.

“Ký chủ cũng thật may mắn, Dục Nhãn này nếu kết hợp với khả năng nắm bắt tâm lý của Sắc Dục bổn nguyên thì quả thực là ác chủ bài thâu tóm nữ nhân về tay a. Nó có thể để ngài nhìn thấu được dục niệm ẩn sâu trong lòng của từng người, ngoài ra còn một số kỹ năng phụ trợ như nhiếp hồn, thôi miên, mị hoặc… ngài phải sử dụng mới tự hiểu thấu đáo được nha.”

“Vậy thì dùng ngay luôn chứ còn chờ gì nữa.” Nghe Yêu Dục nói làm hắn càng phấn khởi hơn, Pháp Nhãn này phụ trợ thêm cho Sắc Dục bổn nguyên, vậy tương lai hắn càng có nhiều ác chủ bài để chinh phục đám tiên nữ chốn Thiên Đình kia rồi.

Hệ thống ngay lập tức cưỡng ép quán đỉnh Dục Nhãn vào cơ thể hắn, Chu Cương Liệt cảm nhận rõ đôi mắt mình như bị thiêu đốt khiến hắn đau rát vô cùng, sau đó giống như hai hốc mắt hoàn toàn trống rỗng, hắn mù rồi? Chưa kịp la thêm tiếng nào thì bỗng hắn cảm nhận rõ từng tế bào như được tân sinh, đôi mắt đã lần nữa trở lại.

Hắn từ từ mở hai hàng mi ra, hơi nheo lại vì ánh nắng sáng sớm mai chói chang, Chu Cương Liệt đảo con ngươi một vòng cảm nhận sự khác biệt, hắn có thể nhìn xa và rõ hơn, ngoài ra hình như không có gì khác lạ.

Chu Cương Liệt cách không lấy ra tấm gương tròn của Tiểu Thiện hay dùng để soi mặt tự quan sát bản thân, ừm, đúng là không có gì khác trước, chỉ là tròng mắt như đen láy thâm sâu hơn, hắn âm thầm cảm nhận công dụng của Dục Nhãn rồi lại lần nữa chớp động nhãn cầu.

Lần này con ngươi hắn dần chuyển sang màu tím, có yên vụ bốc ra hai bên khóe mắt, Chu Cương Liệt thử nhìn qua Lạc Thủy vẫn đang ngủ ngon lành, rõ ràng hắn cảm nhận được trong nội tâm của nàng, có vui sướng, hạnh phúc, càng nhiều hơn là dục niệm thực chất thành khí cơ màu hồng phấn phát ra ở vị trí ngực trái. Điều này chứng tỏ Lạc Thủy đang rất chìm đắm trong tình yêu và ái dục.

Pháp Nhãn này rõ ràng có thể nhìn thấy cảm xúc của một người, điều này rất tốt a, nắm bắt tâm lý cũng là một khâu cực kỳ quan trọng khi muốn chinh phục một nữ tử.

Ngoài ra khi mở Dục Nhãn còn cho Chu Cương Liệt biết thêm vài môn pháp thuật rất hay, hắn cười gian xảo đưa mắt tập trung hướng về phía Tiểu Thiện đang nằm, chân khí cùng hồn lực âm thầm thôi động. Tiểu nương tử vốn đang say giấc bỗng hai chân khép chặt, vẻ mặt nàng hơi nhăn lại sau đó lại giãn ra, hai má phính hồng, hơi thở gấp gáp, cổ họng ư ử mấy tiếng.

“Ô… ân… thiếp raaa… á…”

Nàng mở rộng đùi, hông hơi đưa lên, qua lớp váy ngủ mỏng manh Chu Cương Liệt thấy cực kỳ rõ trong âm hộ nàng từng tia dâm thủy đang cuồng phún chứng tỏ tiểu nương tử vừa đạt cao trào.

Tiếng la của Tiểu Thiện đã làm Lạc Thủy kế bên tỉnh giấc ngơ ngác ngó quá, nàng kia cũng theo đó thức dậy hổn hển thở dốc.

“Haha, kỹ năng tốt a.” Hắn ngửa cổ cười sảng khoái rồi ôm hai cô vợ hôn ngấu nghiến, các nàng chưa hiểu ất giáp gì nhưng vẫn vô tư đón nhận môi hắn chiếm hữu. Vừa rồi Chu Cương Liệt là đã sử dụng một môn pháp thuật kết hợp giữa chân khí và cả hồn lực đánh mạnh vào dục niệm ẩn chứa của Tiểu Thiện.

Pháp thuật này gọi là Ánh Mắt Khoái Cảm, chỉ cần nhìn một cái liền khiến người đối diện từ thần hồn và cả thể xác đạt cực khoái, lên đỉnh mất kiểm soát. Điều kiện tiên quyết đối phương hồn lực không bằng hắn thì chắc chắn sẽ dính chiêu, còn gặp kẻ mạnh hơn tuy vẫn có tác dụng nhưng sẽ giảm đi rất nhiều.

Đây vừa là thứ dùng cho ân ái lại càng là sát chiêu ám toán, thử nghĩ khi hai bên đang giao đấu mà hắn có thể khiến đối thủ đương trường lên đỉnh làm kẻ địch phân tâm thì chắc chắn sẽ lộ sơ hở cho hắn chiến thắng. Điểm cần chú ý là không thể dùng lên một mục tiêu nhiều lần liên tiếp.

Ngoài Ánh Mắt Khoái Cảm thì Dục Nhãn còn một chiêu rất độc nữa gọi là Trừng Mắt Mang Thai, chỉ cần nhìn một cái liền khiến kẻ địch không đề phòng dính đòn, nó sẽ khiến người bị trúng chiêu trải nghiệm đủ một quá trình từ lúc hình thành thai nhi tới khi bụng to lên rồi đau đớn hạ sinh. Vừa hành hạ thể xác vừa sát thương tâm lý, bảo đảm làm địch nhân hoài nghi nhân sinh.

Tiểu Thiện và Lạc Thủy không biết phu quân đắc ý cái gì mà mới sáng sớm lại cười dâm tiện như vậy, cô nàng lô đỉnh tuyệt hảo đang định hỏi thì chợt hắn cúi xuống nhìn chằm chằm, hai người mặt đối mặt nhau, tròng mắt hắn chuyển sang màu tím trông thật tà mị mê hoặc khiến Lạc Thủy mê trai ngẩn ngơ trong giây lát, sau đó nàng hét lên một tiếng lập tức cao trào, dâm thủy mất kiểm soát phun như mưa tưới khắp khu rừng, nàng chính là dính Ánh Mắt Khoái Cảm của hắn.

“Á á á… phu quân aaaa… chàng làm gì thiếp mà sướng quá… ô ô…”

Chu Cương Liệt cười đắc ý không thôi, lần này lại thu hoạch được một cái thần thông bá đạo nữa rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230