Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 29
Phần 29: Chuyên gia giải mộng

Đại trạch hôm nay có vẻ hơi vắng lặng, tại tiểu viện của Lãnh Nhược Hy không thấy ai bên trong. Giờ này chắc cả gia đình Lâm Phàm lại kéo nhau đi chơi phố rồi.

Chu Cương Liệt quay về tiểu viện của mình thì bất ngờ khi thấy Bắc Cung Nhược Giai đang ngồi trên thềm hai tay bó gối vẻ mặt như đang ngóng chờ còn mang theo chút buồn bã.

“Bắc Cung tiểu thư sao lại ngồi ở đây, giờ này không phải cô nên đi chơi với nhạc mẫu của mình rồi hay sao?” Hắn tiến đến giọng điệu bình thường hỏi.

Thấy Chu Cương Liệt, đôi mắt đang rầu rĩ của Nhược Giai khẽ lóe lên, nàng đứng dậy chắp tay hành lễ.

“Tiền bối về rồi, tiểu nữ cố ý chờ ở đây có chuyện muốn nhờ ngài.”

“Ồ, được thôi, mau lên thính lầu bên trên nói chuyện, Lạc Thủy, pha trà đi.” Hắn gật đầu phất tay bước lên tầng lầu cao nhất nơi đặt bàn trà, cũng là nơi này mấy ngày trước hắn chơi Lãnh Nhược Hy đến khi phục tùng hẳn.

Bắc Cung Nhược Giai gật đầu theo sau, tâm trạng nàng đang rất rối bời cùng lo lắng.

“Rồi, cô nương có chuyện gì nói đi, nếu có thể giúp thì nhất định ta sẽ không từ chối.” Chu Cương Liệt cảm giác hình như trong lúc mình đang thành hôn động phòng bên kia thì ở bên này đã có nhiều chuyện hay ho xảy ra.

“Tiền bối, tiểu nữ được Lâm Phàm cho biết ngài là tiên nhân hạ phàm có phải hay không?”

“Hửm, sao Bắc Cung cô nương lại hỏi điều này?” Chu Cương Liệt khẽ nhíu mày, chuyện hắn là Chân Tiên đã dặn dò kỹ càng ít người biết càng tốt, hắn không muốn rắc rối, sao Lâm Phàm lại đi kể cho Nhược Giai rồi.

“A, tiền bối đừng tức giận, Lâm Phàm ca ca chỉ là buộc miệng nói ra khi kể cho tiểu nữ về ngài thôi, ta cũng đã được dặn kỹ không được nói cho ai, kể cả phụ thân của ta cũng không biết.” Nhược Giai rất tinh ý biết hắn không vui vì lộ thân phận nên vội giải thích.

“Ừm, không sao, ta quả thật là Chân Tiên, nhưng sao cô nương muốn biết?” Hắn cầm ly trà nhấm nháp hỏi.

“Ngài là Chân Tiên, vậy đối với mộng cảnh có lý giải nhiều hay không, tiểu nữ muốn hỏi một chút về giải mộng.” Nhược Giai khẽ vân vê lọn tóc mai đáp lời.

“Ặc, lại là giải mộng, lúc trước Lãnh Nhược Hy kia đến đây tìm hiểu về giấc mơ xong bị địt cho tung lồn biến thành tình nô dưới háng hắn, nay lại đến lượt Bắc Cung Nhược Giai. Tình lữ của Lâm Phàm có xu hướng tự mình nộp mạng như vậy sao? Nếu thế thì ta không từ chối nhé, hê hê.” Chu Cương Liệt trong lòng thầm cảm thán, mồi ngon dâng đến miệng rồi thì phải đớp thôi, hắn không có thời gian kỳ kèo nhiều nữa.

“Ừm, tất nhiên là được, cô nương cứ nói ra giấc mơ của mình, ta đối với chuyện giải mộng cũng có chút thành tựu.” Hắn làm ra bộ dáng điềm đạm nghiêm túc nhất để cô gái trẻ tin tưởng.

“Ôi, giấc mơ của tiểu nữ có phần rất khó nói, chỉ sợ làm tiền bối cười chê.” Nhược Giai mặt hơi phấn hồng, mấy cơn ác mộng vừa qua toàn là chuyện loạn thất bát tao làm sao dám kể được.

“Ây dà, cô nương không nói làm sao ta biết mà giải, cứ kể đại khái mọi chuyện cho ta nghe là được rồi.” Hắn lắc đầu bĩu môi ra vẻ khó xử. Bắc Cung Nhược Giai cũng thấy mình dở hơi, không kể thì sao tiền bối giúp mình được, nàng nắm chặt nắm tay dịch lại gần hắn hơn rồi nói với giọng nhỏ nhẹ nhất có thể.

“Nhưng tiền bối nhất định đừng nói cho ai biết đấy nhé, tiểu nữ tin vào nhân phẩm của ngài. Dạo gần đây ta luôn gặp ác mộng liên quan đến ái dục…”

Khác với Lãnh Nhược Hy chỉ dám tóm tắt sơ về mộng cảnh, Bắc Cung Nhược Giai thật thà hơn, nàng một hai kể lại từng giấc mơ quái đản của mình, từ việc lần đầu bị kẻ thù cưỡng hiếp rồi tới những cơn ác mộng về sau bị tình địch hãm hại đem mình bán cho những tên loạn dâm.

Đỉnh điểm là đêm qua nàng còn mộng thấy chính Lâm Phàm hai tay dâng nàng cho đám người Nam Cung Vẫn và Nam Cung Hải hiếp dâm.

Chu Cương Liệt bày ra bộ dáng trầm ngâm vừa nghe vừa vuốt râu ra vẻ suy nghĩ nghiêm trọng, Nhược Giai thấy hắn không cười cợt gì thì cũng an tâm.

Trong đầu hắn đang tự nhủ, “Quái lạ, đêm qua ta bận động phòng với Tiểu Thiện sau đó ngủ chứ có dùng Mộng Giác Tiên Tung Đại Pháp đâu mà nàng lại gặp ác mộng, còn là loại mộng cảnh nón nô của Lâm Phàm kia nữa.”

“Khi con người ta gặp quá nhiều giấc mơ không tốt lành sẽ dễ dàng lâm vào lo âu, chính điều đó là tác nhân khiến ký chủ chưa cần ra tay nàng ta đã tự lâm vào mộng cảnh, đây là ác mộng do nàng ta tự nhìn thấy, không liên quan đến công pháp.” Yêu Dục xuất hiện giải đáp.

Chu Cương Liệt hiểu ra, nàng này cả ngày suy nghĩ đến mấy cơn ác mộng bị hiếp nên ban đêm tự mình tiếp tục nhìn thấy giấc mơ nối tiếp, thế càng tốt.

“Ừm… nếu là phàm nhân mơ mộng thì sẽ không có ý nghĩa, nhưng Bắc Cung cô nương là người tu hành, phải biết càng lên cấp cao tiệm cận với thiên địa pháp tắc thì giấc mộng cũng trở thành một điềm báo trước tương lai.”

Nghe hắn nói một cách bình thản mà trong lòng Bắc Cung Nhược Giai như dậy sóng, gì chứ, mấy cơn ác mộng đó là điềm báo tương lai, vậy chẳng phải nói nàng sắp bị kẻ thù hiếp dâm, bị tình địch đem bán, bị người yêu quay lưng tất cả sẽ thành sự thật.

“Tiền… tiền bối có lầm lẫn gì hay không… sao có thể… ta sao có thể chịu kết cục như trong mộng được.” Giọng nàng run run rối bời.

“Ầy, cô nương cũng đừng quá lo lắng, thường thì đạt đến Địa Tiên mới có thể từ mộng cảnh cảm nhận được điềm báo, có thể là do nguyên nhân thứ hai, cô và Lâm Phàm dạo gần đây tái hợp, tâm lý luôn suy nghĩ về cậu ta, nhưng bên cạnh Lâm huynh đệ lại có thêm Lãnh Nhược Hy nên khiến tâm tình nữ nhân không được tốt lắm từ đó suy diễn lung tung sinh ra ác mộng. Nếu ban ngày quá tập trung vào những ý nghĩ mơ hồ thì ban đêm sẽ dễ dàng gặp ác mộng đó.”

Chu Cương Liệt sau khi dọa dẫm thì lại trấn an, Bắc Cung Nhược Giai chống cằm nhớ lại, đúng là từ khi gặp lại Lâm Phàm ca ca cô cả ngày đều nghĩ đến hắn, lại rất bực bội vì hắn có thêm người thứ hai, tuy hiện tại đã chấp nhận nhau nhưng tâm lý nữ nhân làm sao tránh khỏi ghen tuông.

“Vậy liệu ác mộng có thể biến thành thật hay không?” Nàng ngẩng đầu hỏi.

“Có, nhưng sẽ không thể hoàn toàn là thật, chỉ một phần thôi, mộng cảnh là tái hiện lại một phần của hiện thực mà.” Hắn gật đầu đáp.

“Vậy phải làm sao đây tiền bối, ta thấy một phần giấc mơ đang dần trở thành sự thật rồi, ngài có cách gì giúp ta không?” Nàng tâm tư vô cùng lo lắng, nước mắt chực trào.

“Từ từ bình tĩnh kể ta nghe xem điều gì thành sự thật?” Hắn nhân cơ hội nắm lấy bàn tay xinh đẹp thon thả của nàng, Nhược Giai tâm lý rối bời cùng không có tâm tư để ý hành vi thân mật của hắn. Nàng vừa rầu rĩ vừa kể.

Thì ra từ hôm kia sau khi kết thúc vòng thi đấu thứ nhất, các môn phái tổ chức tiệc mừng cho Lâm Phàm và Bắc Cung Nhược Giai, nàng ôm lấy tâm lý vui vẻ dự tiệc, nhưng linh cảm của một cô gái cho nàng biết dường như có vấn đề.

Trong bữa tiệc, mẫu thân của Lâm Phàm là Hà Yên ngồi sát cạnh Lãnh Nhược Hy rất thân mật, hai người xì xầm nói chuyện vui vẻ với nhau, gắp đồ ăn cho nhau như mẹ con thật, cả bá phụ Lâm Vấn Thiên cũng nhìn lấy Lãnh Nhược Hy gật gù ra vẻ rất hài lòng với con dâu này.

Còn đối với Nhược Giai dù Hà Yên vẫn tỏ ra niềm nở khen ngợi nàng nhưng rõ ràng thái độ xa cách hơi với Lãnh Nhược Hy nhiều.

Cả ngày hôm qua cũng vậy, nàng cố gắng lấy lòng vị mẹ chồng tương lai này, trò chuyện nói cười hết sức thân mật nhưng Hà Yên luôn tỏ ra quan tâm hỏi han cưng chiều Lãnh Nhược Hy hơn thấy rõ.

Lâm Phàm cũng thấy điều đó, hắn chỉ an ủi nói chắc tại hai người kia nói chuyện hợp với nhau hơn chứ mẹ không có ý ghét bỏ gì nàng đâu.

Nhược Giai cảm nhận rõ nguy cơ bị thất sủng, đã thế tình địch còn rất nhởn nhơ cười nhếch môi khinh thường nàng.

Trong buổi trà chiều, Lãnh Nhược Hy tự mình pha một bình trà riêng cho Lâm Vấn Thiên uống và được hắn khen nức lời, còn nàng có tự làm đồ ăn cho cả nhà nhưng cha mẹ Lâm Phàm cũng chỉ ăn chứ không có đánh giá gì.

“Hức, rõ ràng ác mộng đang dần thành sự thật, tiểu nữ đang thất thế trước họ Lãnh kia, nếu cứ như vậy không sớm thì muộn sẽ bị cho ra rìa, không được gia đình Lâm Phàm ca ca yêu thích nữa. Rồi sau đó biết đâu sẽ y hệt trong mơ, bị chàng ấy ghẻ lạnh, bị tình địch hãm hại rồi sau đó phải cưới tên khốn Nam Cung Hải kia, tiểu nữ không muốn đâu.”

Bắc Cung Nhược Giai thu hồi dáng vẻ thanh đạm thường thấy, nàng bây giờ như một tiểu thiếu phụ uất ức vì bị nhà chồng lạnh nhạt đang rấm rứt khóc.

Chu Cương Liệt cũng bó tay trước độ tưởng tượng của cô gái này, chỉ mới thấy Hà Yên và Lãnh Nhược Hy thân nhau hơn đã suy diễn đủ thứ chuyện rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230