Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 156
Phần 156: Nhất tiếu khuynh thành

Là một kẻ đến từ thời hiện đại, Chu Cương Liệt quá quen với loại nữ nhân này rồi. Sống giả tạo, xây dựng hình ảnh đẹp đẽ hoàn mỹ khiến bọn đàn ông say mê đứ đừ rồi sẽ thi nhau dâng hiến bao nhiêu của cải vật chất cho các nàng.

Khi còn là một tên tội phạm ngoài vòng pháp luật hắn cũng đã hiếp không ít loại gái tương tự, thậm chí còn từng bắt cóc một cô nàng hot girl được cho là thần tượng của giới trẻ, trong lúc theo dõi hắn đã thấy cô ta qua lại với rất nhiều gã đàn ông giàu có khác nhau. Bằng cái mác xinh đẹp dịu dàng thanh thuần đó, cô ta đã kiếm bộn tiền cho mình, hưởng thụ cuộc sống sang trọng.

Và tất nhiên Chu Cương Liệt ghét nhất loại đàn bà này, vậy nên sau khi bắt được hắn đã gian dâm cô ta suốt một tuần trời, sau đó lột sạch quần áo treo cô ta trần truồng lên trước một trung tâm thương mại. Còn viết hết tội trạng của hot girl đó trên khắp bụng, đùi và cả mu lồn. Khỏi phải nói lúc đó cả xã hội và dân mạng dậy sóng như thế nào.

Những tưởng chỉ có thời hiện đại mới xuất hiện những cô gái thực dụng giả tạo không ngờ đến thế giới tu tiên cũng gặp được Liễu Như Yên, hắn không tiếc cho những nữ nhân của mình bất cứ thứ gì, nhưng đối với loại người như cô ta hắn nhất định phải dạy cho một bài học, trên đời không có bánh ngon nào miễn phí cả, vọng tưởng dùng lời ngon tiếng ngọt cùng nhan sắc để dụ dỗ hắn?

Và nếu chỉ đơn giản biến Liễu Như Yên thành tình nô thì không có gì thú vị, hắn đã có một kế hoạch tỉ mỉ cho cả nàng ta và tên si tình ngu dốt Tư Không Trọng Kiều trong tù kia. Để xem khi thấy người mình yêu không còn là tiên tử thanh cao diễm lệ ngọt ngào như mật đào thì tên kia có còn mù quáng để thích nữa hay không.

Hắn không định ngay lập tức biến nàng ta thành tình nô quy phục mà sẽ làm từ từ từng bước, để tên kia chứng kiến người yêu mình thay đổi theo từng ngày. Phải hành hạ tâm trí hắn, cuối cùng mới khiến hắn sụp đổ hoàn toàn. Đây là sự trừng phạt vì ngày đó hắn dám ra tay với Tiểu Thiện và Lạc Thủy khiến Chu Cương Liệt suýt thì tâm trí vỡ vụn. Ngay từ đầu hắn đã không hề có ý định tha cho Tư Không Trọng Kiều, còn Liễu Như Yên, chẳng qua là món đồ chơi sang trọng, đùa nghịch chán thì vứt cho cha con Lâm gia, chắc chắn họ sẽ rất vui lòng có một tình nô tiên tử như vậy a.

Sắc dục bổn nguyên càng hòa nhập vào thân thể thì Chu Cương Liệt càng hiểu rõ hơn rất nhiều thứ mà nó có thể làm, đây có lẽ là cơ duyên lớn nhất hắn từng sở hữu. Mấy ngày trước hắn thức tỉnh thần thông của Tham Lang càng là nghiệm ra nhiều pháp thuật của Tinh chủ, trong đó có một thứ rất phù hợp để làm sa đọa Liễu Như Yên.

Lúc này, nàng ta đã kết thúc tấu nhạc, Chu Cương Liệt vỗ tay nức nở khen tặng, nàng cũng e thẹn khẽ mỉm cười duyên dáng. Hắn khẽ xoa nhẹ hai ngón tay sau đó một luồng tiên vụ vô sắc âm thầm rơi vào trong tách trà của Liễu Như Yên nhưng nàng lại không hề hay biết.

“Hồng nhan vì ta gãy một khúc, ta cũng vì hồng nhan mà lấy trà thay rượu, mời nàng.” Chu Cương Liệt sảng khoái nâng ly trà thơm uống cạn, nàng cũng phụng bồi tế nhị nâng mép khăn che lên khẽ nhấp môi. Hắn cũng chỉ cần như thế, tiên vụ kia đã theo nước trà đi vào trong người Liễu Như Yên một cách thầm lặng.

Hai người tiếp tục trò chuyện đối ẩm, Chu Cương Liệt kể cho nàng nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới đất chọc cho giai nhân vui vẻ cười không ngớt, Liễu Như Yên dần dần cảm nhận, người đàn ông trước mặt này cũng thật thú vị, rất biết cách tạo bầu không khí khiến nữ nhân thoải mái.

Điểm dâm dục của nàng cũng từ 5 dần nhích lên đến 10, cơ mà không phải tự nhiên nàng này đổi tính có hảo cảm với hắn mà là do Chu Cương Liệt dùng lực lượng bổn nguyên dẫn dắt khiến tâm lý của Liễu Như Yên thả lỏng, nàng tập trung vào cuộc trò chuyện của hai người chứ không còn suy tính mưu đồ thành ra mới khiến điểm số tăng chút ít.

Bản thân nàng cũng tự cảm nhận vị tiên nhân trước mặt này có cái gì đó cuốn hút nàng, khiến nàng dần sinh ra suy nghĩ muốn thân cận hắn, nghe hắn nói nhiều hơn.

“Liễu tiên tử, nàng có nhan sắc thật sự xinh đẹp hơn cả tiên nga trên trời, nó làm ta say đắm chỉ muốn mãi ngắm nhìn. Khổng tước xinh đẹp nhất là khi nó xoè đuôi, tại sao nàng không bỏ đi khăn lụa, khoe trọn vẹn dung nhan của mình cho thiên hạ thấy thế nào là nhất tiếu khuynh thành diễm áp quần phương?” Hắn đưa ánh mắt ấm áp nhẹ nhàng gợi ý.

“Chu đại tiên thấy như vậy thật sao? Ưm… tiểu nữ quả thực bất kính khi cứ che mặt như thế này. Được, Như Yên nghe theo ngài.” Nói rồi nàng nhẹ nhàng kéo khăn lụa xuống đặt trên bàn, sau đó môi xinh hé mở nở một nụ cười tươi tỏa nắng.

Chu Cương Liệt hơi ngẩng người sau đó bạo dạn cầm lấy khăn lụa đưa lên mũi ngửi, mùi hơi thở thơm lừng vẫn còn vương vấn trên miếng vải mỏng.

“A! Chu đại tiên người thật xấu bụng, sao lại có thể làm như vậy? Ngượng chết người ta mất.” Liễu Như Yên cũng không ngờ tới hành động này của hắn, hai má phớt hồng đưa tay muốn giành lại khăn lụa nhưng Chu Cương Liệt đã nhanh tay cất vào ngực áo, nàng bị hụt đà lập tức ngã vào vòng tay của hắn.

Hai người ôm sát rạt, cặp dưa thịt đàn hồi tròn trịa ép vào người hắn, tay nắm tay, mặt cũng rất gần tới nỗi hai chóp mũi chạm nhẹ vào nhau.

“A, tiên nhân, ngài đã thề không chạm vào tiểu nữ cớ sao lại nuốt lời?” Liễu Như Yên giật thót vội lui ra ngồi ngay ngắn, đôi mắt đẹp nhìn hắn tràn đầy thất vọng cùng cảnh giác.

“Ài, cái gọi là “Nhất tiếu khuynh nhân thành, tái tiếu khuynh nhân quốc” chắc cũng chỉ tới thế này, Liễu tiên tử xin chớ hiểu lầm, ta chỉ muốn đỡ nàng mà thôi, nụ cười của nàng quả nhiên như rượu ngon ủ lâu năm khiến ta say đắm đến thất thần rồi.”

(Cười lần thứ nhất khiến thành quách nghiêng ngả, cười lần thứ hai khiến quốc gia sụp đổ.)

Nghe câu khen ngợi tận đáy lòng kia của hắn, tâm tình đang giận hờn của nàng bỗng chốc bay biến đâu mất, nét ngài cũng dịu lại, môi cong lên cười e lệ.

“Tiên nhân quá khen làm tiểu nữ xấu hổ không dám nhận.”

Nhìn điểm dâm dục của nàng lại từ từ tăng lên 15 Chu Cương Liệt khá hài lòng, hai người tiếp tục trò chuyện thêm một canh giờ nữa thì Chu Cương Liệt mới đứng dậy cáo từ.

“Nếu Liễu tiên tử thấy nơi này gò bó có thể ra ngoài đi dạo, ta không hạn chế tự do của nàng đâu. Với lại ta nghĩ nàng cũng nên đi thăm kẻ si tình kia, tính mạng của hắn ta chắc chắn không thể lưu lại, nàng tranh thủ thời gian còn lại có thể cùng hắn nói vài lời xem như không phụ đoạn tình cảm đơn phương kia của hắn.”

“Như Yên đã rõ, ta và hắn chỉ đơn giản là quen biết, không hề có tư tình, xin Chu đại tiên yên tâm.” Nàng khẽ cúi người chào, Chu Cương Liệt hài lòng quay người rời đi.

Liễu Như Yên nhìn theo bóng lưng hắn bước dần xa rồi khẽ thở dài đóng lại cửa, hôm nay quả thật nàng hơi thất thố rồi, Tư Không Trọng Kiều kia theo đuổi hơn hai trăm năm nhưng còn chưa từng cầm được bàn tay ngọc của nàng, vậy mà lại để người họ Chu này ôm trọn cơ thể còn suýt hôn lên nữa.

Chu Cương Liệt chắp hai tay sau đầu rảo bước thoải mái, tâm trạng cũng hả hê vô cùng, kế hoạch khiến Liễu Như Yên sa ngã bước đầu xem như thành công.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230