Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 44
Phần 44: Cặp đấu tứ kết

“Chàng làm gì mà cứ nhe răng ra cười vậy hả? Có phải vừa có ý nghĩ xấu xa gì hay không?” Tiểu Thiện ở bên cạnh thấy phu quân cứ thi thoảng lại cười với vẻ mặt gian tà thế là với tay nắm râu hắn tra hỏi.

“Ôi ôi, nào có, ta đang rất nghiêm túc xem đấu hội nha, không có xấu xa, nàng nghĩ bậy về chồng nàng rồi đó.” Chu Cương Liệt có tật giật mình vội lấp liếm, hắn nắm lấy bàn tay thon thả của nàng xoa nhẹ.

“Hứ, chàng không làm gì sao thiếp lại thấy ba cô tình nô kia của chàng trên đầu nở rộ quang hoa màu hồng, dâm khí càng lúc càng dày đặc rồi?” Tiểu Thiện đưa cặp mắt trong veo chớp động.

“Ôi chao đó là do họ liên quan gì đến ta chứ. Phu quân nãy giờ ngồi im không có làm gì hết đó nha. À, có thể mấy dâm nữ kia lại lên cơn hứng tình nên mới như vậy, họ chính là bản tính cuồng dâm khó mà nhịn nên luôn nghĩ đến chuyện ân ái trăng hoa.”

Hắn vội vàng kiếm cớ đổ hết lỗi cho ba mẹ con Hà Yên, nếu để nương tử biết chuyện các nàng biểu diễn vũ điệu đĩ điếm chắc chắn nàng ấy sẽ không vui.

Các nàng kia thì chỉ khẽ lắc đầu ngao ngán nhìn nhau, họ đã quen với sự vô sỉ của tên chủ nhân đã tà dâm còn làm bộ đạo mạo này rồi, cái nồi này để cho ba con dâm nữ bọn họ cõng là được, đằng nào cũng lỡ mang tiếng rồi.

“Chàng là tiên nhân, nếu có dùng thủ đoạn qua mặt thiếp thì thiếp cũng đành chịu, miễn không phạm vào sát nghiệp nặng nề thì chàng thích làm gì thiếp không quản.” Tiểu Thiện nheo mắt như đi guốc trong bụng tên chồng dâm tặc này.

“Đúng là chỉ có nương tử thương ta nhất.” Hắn nịnh nọt choàng tay ôm lấy Tiểu Thiện hôn một ngụm, nàng cũng đưa môi lên đáp lại.

“Vòng tứ kết của Thập Vương hội năm nay xin được phép bắt đầu, mời các vị môn chủ cùng tám thiên kiêu bước lên đài bốc thăm chia cặp đấu.” Lão tổng quản cất giọng vang lên.

Từ tám toà lầu các từng bóng người phóng xuống dưới sân đấu xếp hình tròn, các chủ thế lực đứng trước, tám vị thiên kiêu ở sau lưng.

Ngũ Hành Đảo đứng kế Cổ Đảo, Lâm Phàm nắm lấy bàn tay Bắc Cung Nhược Giai tình tứ nhìn nhau, cô nàng cũng hạnh phúc mỉm cười, nàng chưa được chủ nhân cho phép nên cứ khoả thân xuống bốc thăm luôn, dù gì cũng không ai thấy.

Nàng cũng dần quen với chuyện không cần quần áo rồi, nếu như pháp thuật che mắt này tồn tại vĩnh viễn có khi nàng suốt đời cũng không định mặc đồ, lõa lồ như này rất thoải mái, gió thổi qua khe lồn mát rượi, một cô gái cuồng khoả thân cho hay.

Nam Cung Hải cay độc nhìn người con gái đáng lẽ sẽ hứa hôn với hắn lại công khai tình tứ với tiểu tử đáng ghét kia.

“Hừ, cầu cho bốc trúng cặp với ta, ta sẽ cho ngươi chết thật thảm, Nhược Giai muội chỉ có thể là của bổn thiếu, tư chất Hoàng Kim thì sao chứ.”

Những thiên kiêu đứng đầu khác cũng đưa mắt cẩn trọng quan trắc lẫn nhau, trải qua vòng loại họ đã biết tất cả những kẻ còn đứng ở đây không có ai là dễ chơi.

Theo hiệu lệnh, từng người lên thò tay bốc số sau đó đưa cho lão tổng quản, ông ta nhìn qua sau đó ghi chép lại rồi cho mọi người trở về chỗ của mình.

‘Kết quả chia cặp đấu tứ kết đã có:

Bắc Cung Nhược Giai đấu với Từ Linh Linh…

Nam Cung Hải đấu với Dương Đình Chân…

Thiết Hổ đấu với Hoắc Thiên Cơ…

Thiên Phần đấu với Lâm Phàm.’

Sau khi lão già đọc xong, toàn trường từ khán giả đến những thế lực trên lầu đều bàn tán xôn xao. Các cặp đấu này đều rất hấp dẫn hứa hẹn kịch tính.

“Ôi chao, sao lại bốc trúng nữ nhi của Bắc Cung Thượng, kèo này khó cho Linh Linh của chúng ta rồi.” Lữ Huyên bộ dáng sầu bi khổ não thở dài, quả thực mị công của Phiêu Miểu cung nếu đụng phải đối thủ là nữ thì coi như bó phép.

“Haha, Phiêu Miểu cung tham gia đấu hội khiến Thập Vương chúng ta thêm hoa sắc nở rộ, khán giả ai nấy đều phấn khởi say mê, với lại bổn tọa làm sao không biết đám yêu nữ các ngươi đến là để mời chào thêm nam nhân chứ ham hố gì chức vị minh chủ có phải không?” Bắc Cung Thượng giọng khinh khỉnh gác chân uống trà nói.

“Ây dô, Bắc Cung gia chủ thật hiểu ý nô gia, hay là tối nay ngài đến phủ của ta, nô gia sẽ dành trọn đêm cho ngài xem như an ủi chúng ta bại trận.” Lữ Huyên không hề bỏ lỡ cơ hội, đôi mắt hồ ly quyến rũ mời chào.

“Khụ khụ, thứ lỗi bổn tọa dạo gần đây có bệnh trong người không có dư tinh khí để nuôi Lữ cung chủ đâu.” Bắc Cung Thượng nuốt vội ngụm trà lắc đầu từ chối, ngủ với mụ tú bà đó một đêm thì sáng mai đừng mong lết được xuống giường.

“Thiên Phần, đối thủ duyên nợ của ngươi đến cũng sớm quá rồi, thấy sao? Có tự tin ăn được tên yêu nghiệt kia hay không?” Ninh Hồng Chí bộ dáng bán nam bán nữ ẻo lả liếc mắt nhìn đệ tử.

Gã to con đầu tóc dựng ngược đỏ hoe này chỉ khoanh tay đứng thẳng, trong mắt tràn ngập chiến ý rực cháy, tư chất Hoàng Kim thì sao chứ, hắn sẽ chứng minh cho mọi người thấy không phải thiên tư tốt thì có thể làm đệ nhất.

“Thiết Hổ, hành động theo bản năng của ngươi, sống chết là tùy ngươi quyết định.” Kim Mao Sư Vương ném cái đùi heo, Thiết Hổ há to mồm rộng cắn chặt gật đầu.

“Chiến đấu cẩn thận, yêu tộc vốn hung hăng không biết điểm dừng, nếu lơ là sẽ lập tức bị xé xác làm mồi ngay.” Trịnh Thời Thiên ôn tồn dặn dò đệ tử.

“Sư phụ yên tâm, con hổ tinh kia không thoát khỏi được thôi toán của con đâu.” Hoắc Thiên Cơ cầm la bàn trên tay nhắm mắt như đang làm phép.

“Bọn Nam Cung gia đường cùng ắt sẽ liều lĩnh, tự con nhắm đủ khả năng thì làm, đại đạo thuận theo tự nhiên, đừng quá cuồng ngạo háo thắng.” Lý Đạo Thành vẫn giữ bộ dáng như một ông tiên điềm đạm đạo mạo dặn dò, kẻ địch ông ta ghét nhất là đám thầy chùa Kim Cương Đảo đã bị loại, ông ta thư thái vô cùng.

Dương Đình Chân ngồi yên thổ nạp khẽ gật đầu, đấu hội năm nay toàn những kẻ kinh khủng, hắn chỉ cần cố hết sức, không cần phải liều mạng làm gì.

“Trận này chắc ăn chứ?” Nam Cung Vẫn liếc nhìn đứa cháu của mình.

“Nội tổ yên tâm, nếu không thể thắng lũ đạo sĩ kia thì con làm sao đủ tư cách làm thiếu chủ Tiềm Long Các được.” Nam Cung Hải xoa tay nói năng chắc nịch khiến Nam Cung Vẫn cũng an tâm phần nào.

“Chà, mới vòng này đã gặp phải Thiên Phần kia hơn một tiểu cảnh, Lâm huynh đệ ngươi phải hết sức cẩn thận đó nha, ta tin tưởng ngươi.” Chu Cương Liệt đứng dậy vỗ vai động viên thiếu niên trẻ tuổi.

“Tiểu tử thọ ơn dạy dỗ của tiên nhân, nếu chỉ một Thiên Phần kia mà có thể làm khó thì ta sao xứng đáng với ơn nghĩa của ngài được, tiền bối yên tâm.” Lâm Phàm hai mắt tràn đầy tự tin cùng chiến ý.

“Phàm nhi, nếu cháu vô địch đại hội, bà nhất định sẽ trở về Mặc Ngọc Đảo chuẩn bị ngay hai phần sính lễ cưới hai cô cháu dâu này.” Bà lão Hà Vân Khánh cũng đã qua bên lầu của Ngũ Hành Đảo động viên cháu mình.

“Vâng, bà ngoại cứ yên lòng, cháu của bà nhất định sẽ vô địch đồng lứa.” Thiếu niên chắp tay cúi đầu lễ phép.

Lãnh Nhược Hy và Bắc Cung Nhược Giai nghe Hà Vân Khánh nói sau đại hội sẽ đem lễ vật cho Lâm Phàm cưới mình thì trong lòng vui mừng không thôi, họ cũng muốn nhanh chóng thành phu thê chi thực với tình lang của mình.

“Keng… Trận đấu đầu tiên, Bắc Cung Nhược Giai của Cổ Đảo và Từ Linh Linh của Phiêu Miểu Cung, mời hai thí sinh xuống đài.” Vị trọng tài tay cầm cái kẻng quen thuộc lại xuất hiện lớn mồm hô to.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230