Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 107
Phần 107: Kính rượu

“Tiền bối, Gia Tuệ, chúng ta ở trên này.” Lâm Phàm đứng lên gọi lớn.

Chu Cương Liệt cũng không để mất thời gian nữa, hắn bế thốc cơ thể nảy nở của tiểu cô nương lên rồi dồn sức mà dập cặc.

“Á… Ối đã… đã quá… ưm… mọi người chờ con một chút… á… aaaa… đại bá… chủ nhân… mau lên… chơi Gia Tuệ mạnh nữa đi… địt nát lồn tung đít con lên đi… ô ô ô… con ra… ra rồi…”

Hai con cặc trùng kích từng cú dập sâu tận gốc vào tử cung và trực tràng của Lâm Gia Tuệ khiến nàng chịu không nổi mà phun cả dâm thủy lẫn nước đái ra.

“Tốt, ta cũng ra đây.” Chu Cương Liệt dồn sức dập thêm mấy mươi cái rồi điên cuồng bắn hết tinh dịch vào trong hai lỗ. Cha con Lâm Vấn Thiên và Lâm Phàm ở phía trên quan sát mà nứng hết cả cặc.

Đâu đó xong xuôi hắn mặc lại quần vào rồi cùng Gia Tuệ thong dong đi lên lầu cao. Mỗi bước cô bé đều để lại từng vệt dâm dịch nhiễu nhão, chân và đùi đều ướt nhẹp.

“Ôi, được Chu thượng tiên ghé thăm tệ xá quả nhiên là rồng đến nhà tôm, nô gia thật nở mày nở mặt.” Hà Vân Khánh niềm nở cung kính mời hắn ngồi vào vị trí chủ tọa.

“Ây dà, Hà đảo chủ đừng quá chú trọng lễ tiết rườm rà, cứ xem Chu mỗ như bằng hữu đối đãi là được rồi, cũng đừng gọi thượng tiên nghe thật xa cách.” Hắn rất tự nhiên nắm lấy bàn tay nõn nà của nàng xoa nhẹ, Hà Vân Khánh hơi đột ngột nhưng cũng để hắn tự tiện. Chu Cương Liệt sau đó xem như không có gì ngồi vào vị trí.

“Lúc trước nô gia không biết thân phận cao quý của tiền bối nên đã lơ là thất lễ, xin ngài chớ trách, ta kính ngài một ly.” Hà Vân Khánh giọng điệu dịu ngọt như rót mật vào tai, tài năng xã giao níu kéo quan hệ của một vị chủ thế lực mấy trăm năm tất nhiên không tầm thường.

“Haha, hôm nay là tiệc của gia đình mà Hà đảo chủ lại thịnh tình cho mời chứng tỏ mọi người đều đã xem ta như người nhà rồi, Chu mỗ cũng rất vui được kết giao với các vị, nào, cạn.”

Nghe giọng điệu thân thiện hào sảng của hắn khiến bầu không khí hơi gượng gạo ban đầu đều tan biến. Hà Vân Khánh xem như hiểu sơ về tính cách của vị tiên nhân này, hòa đồng gần gũi và cực kỳ tùy hứng.

Mọi người bắt đầu nhập tiệc rôm rả nói cười, Chu Cương Liệt kể cho họ nghe về hoàn cảnh con người trung thổ, những chuyện thú vị mà hắn từng gặp, tất nhiên không bao gồm việc hắn thu tình nô rồi.

“Tiền bối nói sao? Chuyện Nam Cung Vẫn cùng hai đứa con của lão lật thuyền trong mương là do ngài?” Hà Vân Khánh hết sức giật mình khi nghe hắn kể.

“Ầy, cũng là vì lão già đó vươn vòi quá dài vào đại lục, hai tiên tử Tần quốc kia cũng đã có duyên kết bạn với ta, làm sao không giúp cho được, Hà đảo chủ sẽ không vì chuyện ta gây hại cho thế lực Thập Vương mà trách móc chứ?” Chu Cương Liệt ra vẻ ái ngại hỏi.

‘Nô gia làm sao dám trách ngài được, lão già Nam Cung đó chọc nhầm nữ nhân của ngài rước lấy họa thì do hắn tự lãnh lấy thôi. Nói đi cũng phải nói lại, việc Tiềm Long Các bị tàn bại cũng là may mắn của Tây Hải, tiền bối đây vô tình đã làm điều tốt cho chúng ta rồi.

Lão già Nam Cung Vẫn đó xưa nay không chịu an phận, tuy đã phát triển thế lực lớn mạnh ở Tây Hải nhưng tâm luôn hướng về đế triều Đại Chu. Sau lưng lão ta lại ẩn giấu bao nhiêu là cường giả Địa Tiên tối đỉnh, còn có tiên nhân chống lưng.

Nếu tiền bối không kịp thời cản bước e là lão ta sẽ nhanh chóng triển lộ nanh vuốt, dựa vào thế lực phía sau màn dần dần biến Tây Hải thành đồ trong túi. Thập Vương chúng ta khả năng cao cũng sẽ phải phục tùng dưới trướng, nghe lệnh lão ta gây chiến với trung thổ. Khi đó thiên hạ chắc chắn loạn lạc, Tây Hải sẽ không còn yên bình.’

Hà Vân Khánh một năm một mười phân tích toàn bộ âm mưu của Nam Cung Vẫn, kỳ thực trong Thập Vương ai nấy đều biết rõ nỗi hận của lão cẩu đó với Đại Chu hoàng triều, cũng biết hắn muốn lợi dụng liên minh để mưu đồ báo thù. Nhưng thật không ngờ hắn tính toán lớn đến thế.

Đồng ý làm tay sai cho kẻ bí ẩn siêu việt Địa Tiên nào đó thao túng Tây Hải. Còn có Lý Đạo Thành và Lữ Huyên kia nữa, không biết chúng đang mưu tính gì.

“Ôi, hôm nay là tiệc vui của gia đình ta, mọi người đừng nhắc đến bọn xấu xa ấy nữa, mừng Lâm Phàm trở thành đệ nhất, mừng ngoại tổ lấy lại thanh xuân, mừng cho tương lai Mặc Ngọc Đảo chúng ta lớn mạnh.” Lãnh Nhược Hy nâng ly lên hô lớn.

Mọi người cũng vui vẻ gạt bỏ những chuyện không vui đi, trời sập đã có Chu tiên nhân ở đây gánh vác, họ chỉ việc ngồi chờ lão già Nam Cung Vẫn và bè lũ phía sau tự sa lưới là được.

Bắc Cung Nhược Giai sau đó liếc qua tỷ tỷ chung chồng của mình khẽ nháy mắt, nàng kia cũng hiểu ý gật gật đầu rồi hai người đồng loạt đứng dậy ngúng nguẩy mông thịt bước qua bàn của Chu Cương Liệt.

“A, tiền bối, mấy tháng qua ngài đã giúp đỡ cả gia đình chúng ta rất nhiều, từng người ở đây đều ít nhiều nhận được cơ duyên to lớn. Thân là thê tử tương lai của Lâm Phàm, hai người chúng ta cũng nên tỏ chút lòng thành biết ơn.” Lãnh Nhược Hy khẽ nhếch môi ý nhị mở lời.

“Đúng vậy, nhưng tiểu nữ biết ngài là tiên gia, không vừa mắt những thứ phàm phu tục vật, vậy nên chỉ có thể để hai tỷ muội cùng kính ngài một ly xem như biết ơn, mong tiền bối đừng chê bai.” Nhược Giai cũng thể hiện nét thanh tú dịu dàng nói tiếp.

“Chà, ta đây xưa này giúp người chưa từng đòi người ta phải báo đáp lại tương xứng, tính của ta mọi người cũng biết rồi, thích kết giao đàm đạo, lại rất thưởng thức những nhân tài khoáng tuyệt cổ kim như Lâm huynh đệ đây, vậy nên đừng có quá quan trọng cái gì mà ơn nghĩa vô bổ. Nhưng hai tiểu mỹ nhân đã có lòng dâng rượu thì ta cũng không tiện từ chối, mời.”

Chu Cương Liệt nâng ly trống trơn lên, hai nàng biết ý từng người đưa ánh mắt có phần lả lơi quyến rũ không quản mọi người xung quanh đang nhìn lập tức sà xuống ngồi sát rạt hai bên hắn.

Nhược Giai ép hai bầu ngực tròn trĩnh lên cánh tay hắn, Nhược Hy thì nâng bình rượu rót đầy vào ly. Chu Cương Liệt một hơi uống cạn sau đó đặt ly mạnh xuống bàn, hai tay hắn vươn ra ôm lấy hai vòng eo thướt tha kéo các nàng vào lòng mình.

Biểu cảm của những người còn lại hết sức đa dạng, Hà Yên cùng Lâm Gia Tuệ tỏ ra cực kỳ bình thản, cha con Lâm Vấn Thiên và Lâm Phàm thì cùng nhau nâng ly gật gù ra vẻ hài lòng không chút gì tức giận hay khó chịu.

Hà Vân Khánh khẽ nhìn qua cháu trai, rồi lại ngó lấy vị tiên nhân đang trái ôm phải ấp vô cùng thân mật với hai đứa cháu dâu. Không hiểu tại sao bà lại chẳng hề thấy đây là hành vi quá mực hay phản cảm, giống như là nó phải nên như vậy.

Đúng rồi, vị tiền bối này đem cho gia đình họ bao nhiêu là cơ duyên, giúp đỡ Lâm Phàm có ngày hôm nay, ơn nghĩa lớn như trời biển ấy những tu sĩ phàm giai như họ lấy gì mà báo đáp.

Vậy thì không bằng dựa vào thứ mà ngài ấy đam mê nhất, nữ nhân. Nếu là những cô gái khác thực sự sợ làm bẩn mắt tiên nhân, bên cạnh Chu tiền bối sớm đã có hai nữ nhân đẹp như thiên tiên hạ phàm, mấy nữ tử trong đảo còn kém xa.

Nhưng hai cô cháu dâu tương lai này thì khác, hai nàng hết sức xinh đẹp lại còn có tầng thân phận cáo quý, rất hợp lý để hầu hạ tiền bối, nhìn biểu cảm của ngài ấy bây giờ chẳng phải rất hưởng thụ.

Hà Vân Khánh đảo mắt, Lâm Phàm là nam nhân của hai nàng kia mà cũng không có ý kiến gì, vậy là ổn rồi, cứ để mọi chuyện tự nhiên như vậy.

Vị đảo chủ này trong vô thức suy nghĩ về luân lý đạo đức đã bị quy tắc sửa đổi, quan niệm ái dục cũng thoải mái phóng túng hơn bởi vậy đối với chuyện cháu dâu tương lai thân mật quá mức với Chu tiền bối nàng cũng xem như việc nhỏ nhặt phải làm để báo ơn ngài ấy.

Chu Cương Liệt hài lòng trước biểu hiện thay đổi của Hà Vân Khánh, hắn càng bạo dạn hơn, hết ôm eo rồi lại bóp mông sờ ngực thậm chí còn hôn lên cổ lên má các nàng một cách hết sức tự nhiên.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230