Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 154
Phần 154: Lữ Huyên quy tâm

“Ô… a… á… Phàm nhi, mau… mau dùng lực, thao làm… địt huyệt dâm của mẫu thân… nữa đi… hơ… ơ… ta muốn nữa, cặc… thêm cặc nữa đi… Con trai ngoan, cặc to chơi mẹ thật thư thái a… Ta… nộn huyệt sắp triều phun rồi… mạnh mẽ chơi ta… mẫu thân sẽ làm đĩ cho con chơi… A… ra rồi…”

“Mẫu thân chó cái, dâm tiện, người ở trước mặt cha lại rên rỉ lớn như vậy đưa lồn cho con địt, không thấy có lỗi với ông ấy sao?” Lâm Phàm vừa cật lực hẩy hông vừa vỗ bốp bốp đau điếng lên hai vú thịt của mẹ mình in hằn mấy dấu tay đỏ bừng.

“A… đúng rồi… bạo dâm mẹ nữa đi… mẹ thích lắm… thì có làm sao, ta chính là thứ đàn bà hư thân trắc nết đem lồn cho con trai chơi đó… á… không những là con, ta còn sẽ để thật nhiều gã đàn ông khác không phải cha con thô bạo địt vào huyệt dâm này… phu quân, thiếp muốn làm đĩ công cộng… ô ô… thiếp muốn thật nhiều cặc… muốn họ nội bắn… cho ta sinh ra con hoang… cắm sừng trên đầu phu quân… a… a…”

Lâm Vấn Thiên bên kia nghe nương tử của mình đĩ thỏa rên rỉ những câu từ lăng loàn như vậy càng làm hắn hưng phấn vạn lần, con cặc lại to thêm một vòng dập lút cán vào lỗ hậu của Bắc Cung Nhược Giai. Hắn nâng cho nàng vểnh mông lên rồi tiếp tục quất cắm, tay thì hết bóp lại đét lấy mông đít của Lãnh Nhược Hy kế bên.

“Hảo con trai, hảo vợ hiền a, ngươi chơi nương tử ta thì bộ ta không biết giã nát lồn hai tân nương của ngươi hay sao? Ta không những địt cho hai đứa con dâu này phải khóc lóc cầu xin, còn mang chúng đi làm đĩ, cho hàng trăm hàng ngàn nam tử ngoài kia bạo dâm.”

“Ô ô a… Lâm Phàm ca ca, muội bị cha huynh hiếp dâm rồi… cứu muội… nếu huynh không ngăn lại thì muội nhất định sẽ nghiện con cặc ông ấy… ô… á… Muội sẽ cắm sừng huynh đó… á á… ưm… cặc to đang quậy nát tử cung muội… hư… ư… nữa đi… công công… cha mau giã mạnh lên đi… Lồn của con dâu chính là để chứa tinh cho cha đó… á…”

“Phải… Lâm Phàm… ưm ư… tỷ lại sắp ra rồi, cha chồng bàn tay thật điêu luyện a… ô… ưm…”

Hai nàng dâu hiếu thảo ngúng nguẩy mông đít kêu lên sung sướng, các nàng đồng thời lên đỉnh, Lâm Vấn Thiên cũng không giữ lại mà rút cặc ra sau đó bắn khắp mặt mũi và trong miệng. Nhược Giai và Nhược Hy môi kề môi nút lưỡi rồi tranh nhau thứ tinh dịch ngon lành ấy.

Bên kia Lâm Phàm thấy cha ruột bạo dâm hai nữ nhân của mình thì hắn cũng không nương tay với vợ và con gái ông ta, Lâm Gia Tuệ giãy lên từng hồi phun cả dâm dịch lẫn nước đái khi bị huynh trưởng của mình nhét cả bàn tay vào lỗ đít. Lồn nàng cũng cắm tới ba cái máy rung bật hết công suất, nàng không còn sức để khẩu dâm nữa chỉ biết trợn ngược mắt sùi cả bọt mép mà ư ử trong cổ họng.

“Ực…” Lữ Huyên chứng kiến hết toàn bộ mọi chuyện trong tầm mắt, nàng nuốt một ngụm nước bọt, chân hơi run run, cả gia đình này không chỉ loạn luân với nhau mà còn chơi nhiều trò bạo dạn đến ngay cả tú bà kinh nghiệm đầy mình như nàng cũng không dám.

“Thấy sao hả? Có muốn được tham gia với họ không? Ta khuyên nàng nên chủ động chấp nhận, nếu không ta sẽ trừng phạt nàng trước sau đó cưỡng ép biến thành tình nô thì cũng không khác gì đâu.” Chu Cương Liệt khoác tay choàng qua vai nàng thò xuống bóp lấy vú thịt.

Lữ Huyên bặm môi khó xử, nàng tin vị tiên nhân này nhất định sẽ làm nếu nàng không chịu khuất phục, thì ra cả gia đình Lâm Vấn Thiên bề ngoài nhìn đàng hoàng hạnh phúc nhưng bên trong lại che dấu những con người loạn dục đến vậy, mấy nữ nhân kia ai nấy đều dâm đãng hơn xa đám kỹ nữ dưới trướng nàng.

Nàng biết hôm nay đã biết bí mật tày trời của họ, nếu không gia nhập chắc chắn sẽ bị diệt khẩu, làm tình nô thì có vẻ nhục nhã, nhưng nếu thực sự tương lai Lâm Phàm thành tiên vậy chẳng phải nàng vẫn được lợi rất nhiều hay sao? Ừm, nếu vậy thì cũng không tệ lắm.

“Tiên nhân, thiếp thân đồng ý là được chứ gì.” Nàng cúi đầu khuất nhục đáp.

“Tốt.” Chu Cương Liệt chỉ chờ có thế liền phất tay bỏ đi phép ẩn thân, đám người bên kia đang đổi chỗ cho nhau bỗng cảm giác được quay sang liền nhìn thấy tiền bối cùng Lữ Huyên đứng đó từ khi nào.

“A, sao kỹ nữ kia lại có mặt ở đây?” Hà Yên vốn lành tính nhát gan nhất vội kéo khăn che người lại gắt lên.

“Tiền bối, ngài… ngài đưa cô ta đến đây làm gì a?” Lâm Vấn Thiên chỉ hơi khựng lại sau đó tiếp tục vừa địt Lãnh Nhược Hy vừa hỏi.

“Cho Lữ cung chủ tham gia với các ngươi chứ làm gì.” Chu Cương Liệt đẩy Lữ Huyên tới trước.

“Gì cơ? Không thể nào, kỹ nữ kia là yêu nữ hại người tâm địa hết sức xấu xa, để cô ta bên cạnh không biết sẽ mưu đồ gì, rất nguy hiểm đó a.” Bắc Cung Nhược Giai khinh bỉ chê bai.

“Hứ, ai là kỹ nữ? Ai là xấu xa, các ngươi tự nhìn lại mình đi rồi hẳng nói ta, ai lúc nãy rên rỉ nói mình là con đĩ? Ai vô đạo đức loạn dâm với người thân ruột thịt? Các ngươi một đám loạn thất bát tao còn có mặt mũi khinh thường nô gia hay sao?” Tú bà này miệng lưỡi chua ngoa đốp chát lại ngay.

“Đủ, ta tự có tính toán, Lữ Huyên nay đã bỏ đi pháp môn thải bổ, luyện công pháp song tu của ta, ta muốn để nàng ấy trở thành tình nô của Lâm huynh đệ, kiêm người hộ đạo cho hắn.” Chu Cương Liệt đứng ra hòa giải.

Mọi người thấy hắn nghiêm túc cũng dừng lại ái ân tập trung nghe, vị tiên nhân này tính toán xưa nay họ đều tuân theo răm rắp.

“Tình nô? Hộ đạo? Ý tiền bối là gì?” Lâm Phàm cũng ngơ ngác hỏi lại.

“Ầy, ta chính là nghĩ cho ngươi đó, Lâm huynh đệ ngươi tư chất phi phàm khoáng thế nhưng con đường trưởng thành vẫn còn xa, có không thiếu gian khổ và cả kẻ thù muốn ngươi chết non, nếu có một cường giả Địa Tiên hậu kỳ theo bảo vệ thì ngươi sẽ phát triển suôn sẻ hơn. Nàng ta vừa có thể bảo hộ ngươi, ngoài ra còn giúp ngươi song tu đẩy mạnh quá trình đột phá, Lữ Huyên sở hữu Thái Âm lực là lô đỉnh tốt gấp chục lần khi ngươi song tu với nữ nhân khác.” Hắn ôn tồn giải thích, mọi người nhìn qua nhau sau đó cùng quan sát tú bà kia.

“Nhưng cô ta cũng là một trong Thập Vương, làm sao có thể theo Lâm Phàm suốt được, với lại ai biết được kỹ nữ này có giở chứng phản bội hay làm hại chúng ta hay không?” Lãnh Nhược Hy khoanh tay nâng vú lên nghi hoặc.

“Hứ, nô gia mới không có tráo trở hai mặt như ả tiện nhân Liễu Như Yên kia đâu, người ta tính ra rất đơn giản a, chỉ cần Phiêu Miểu cung làm ăn tốt, lại có được nam nhân thỏa mãn thì ta cũng chả thèm lật lọng.” Lữ Huyên vừa nói vừa liếm mép thèm thuồng nhìn hai cái dương căn cương cứng của cha con Lâm gia, nàng ta đã để ý nãy giờ, vừa to vừa dài đâm vào chắc chắn sướng lắm.

“Địa bàn của hai bên các người gần nhau, tú bà này cũng dễ bề quản lý, chỉ cần thường xuyên song tu với Lâm huynh đệ, đi theo hộ đạo khi hắn muốn ra ngoài là được, Lâm Vấn Thiên và Hà Vân Khánh đâu thể cứ kè kè bên cạnh bảo hộ hắn mãi. Còn về chuyện nàng ta có dám phản bội hay không là do ngươi có bản lĩnh khiến kỹ nữ này ngoan ngoãn phục tùng hay không thôi.” Chu Cương Liệt vẽ tay giữa không trung, Lâm Vấn Thiên và Lâm Phàm nhìn qua nhau sau đó gật đầu như hiểu ý.

Họ biết tiên nhân đây là muốn giúp cho con đường tu hành của Lâm Phàm suôn sẻ, có một Địa Tiên tối đỉnh bảo kê thì chỉ cần chuyên tâm tu luyện không sợ gặp phải kẻ thù ám hại. Vả lại, ả tú bà này dù có bị trăm nghìn người cưỡi nhưng vừa mới ăn dương căn đan thanh lọc cơ thể nên không khác gì gái còn trinh cả, có một vị Địa Tiên Thập Vương làm tình nô, cảm giác cũng không tệ a.

“Tốt, bây giờ thử năng lực của ngươi, có thể biến nàng ta thành nô lệ của mình hay không đều là xem tiểu tử ngươi cố gắng ra sao.” Chu Cương Liệt nói xong liền mạnh mẽ nắm lấy bả vai Lữ Huyên, lúc nàng ta chưa kịp phản ứng đã thấy toàn bộ váy áo đã bị lột sạch, thân hình trần truồng nóng bỏng lộ hết.

“A… ây da sao lại gấp như thế, ngượng chết người ta rồi.” Nàng ta khẽ kêu lên quay mặt đi chỗ khác vì xấu hổ nhưng rõ ràng không có ý che đậy, vú lồn phơi phới khoe ra.

“Ực…” Lâm Vấn Thiên nuốt ngụm nước bọt thèm thuồng, đôi mắt không hề chớp, kỹ nữ này quả nhiên có đủ vốn liếng để câu dẫn đàn ông. Thân thể đẫy đà gợi cảm, nơi cần thon thì thon, nơi cần phồng sẽ phồng. Mu lồn láng mịn được cạo sạch sẽ, mép môi đỏ au đang ướt nước, cặp mông vểnh cao thập phần đàn hồi khiến ai nhìn cũng muốn vỗ cho mấy cái, bờ eo thon gọn, cặp vú cỡ đại trĩu nặng với đầu ti đang chìa ra vì nứng.

“Được rồi, vào việc thôi.” Chu Cương Liệt kéo nàng tới chiếc bàn gần đó đặt nằm ngửa lên.

“Ôi da thật là bạo quá, ngài đây là định làm gì nô gia a?”

“Tất nhiên là làm cho nàng từ nay ngoan ngoãn với thân phận tình nô của mình rồi, Lâm huynh đệ, mau lên.” Hắn hững hờ đáp, Lữ Huyên tuy hơi ngờ ngợ nhưng không dám phản kháng.

Lâm Phàm từ từ đi tới, trên tay đã bắt sẵn ấn quyết, còn cầm một cây bút nho nhỏ, đúng vậy, hắn đang định dùng công pháp mà tiền bối từng dạy cho, Thuần nô bí điển – Nô lệ ấn ký.

“Chịu khó nằm yên một chút, sẽ không đau đâu, chỉ cần nàng chuyên tâm về sau phục tùng Lâm Phàm thì nhất định sẽ có quả ngọt để ăn.” Chu Cương Liệt cũng nhẹ nhàng điểm một chỉ giữa mi tâm khiến Lữ Huyên dần mất đi ý thức.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230