Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 140
Phần 140: Tàn nhẫn

Những tưởng kiếm chiêu bá đạo ấy sẽ dễ dàng chém rơi đầu Chu Cương Liệt vốn đứng yên không làm ra chút phản kháng nào nhưng âm thanh phát ra có chút không đúng.

“Không thể nào…” Tư Không Trọng Kiều lùi người về sau nhíu mày khó tin, Thiên Tử Kiếm của hắn đã vỡ nát thành từng đoàn ánh sáng sau đó tan biến vào hư không, kẻ đối diện kia không chút sứt mẻ nào vững như bàn thạch.

“Hà… phù…” Theo hơi thở nặng nề của Chu Cương Liệt, không gian xung quanh như hòa làm một nhịp với hắn, từng gợn sóng tỏa ra theo từng hô hấp.

“Vụt… Oànhhhh…”

Bỗng lúc này từ trên thiên không một tia sáng xoẹt xuống mang theo uy áp khiến tất cả mọi người ở đây dù là tiên hay phàm đều run lên. Chưa kịp để ai kịp làm ra phản ứng tia sáng kia đã lấy thế sét đánh không kịp bưng tai va chạm thẳng vào Vương Lộ.

Con đường ánh sáng hoàng kim tưởng chừng bền vững khó phá lúc này lại như một tầng giấy mỏng bị xé toạc, những hình chiếu binh sĩ quỳ gối hai bên tan nát tán loạn. Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ khiến Tư Không Trọng Kiều không kịp trở tay đành trơ mắt nhìn Vương Lộ bị hủy diệt.

Điều khiến hắn giật mình hơn là sau khi Vương Lộ sụp đổ đáng nhẽ Chu Cương Liệt đang bị Thiên Tử Lệnh cấm phi hành phải rơi xuống biển nhưng hắn vẫn đang đứng yên tại chỗ lơ lửng giữa không trung.

“Chết tiệt, Cấm Lệnh của ta mất tác dụng rồi sao? Không đúng, ta vẫn đang bị ảnh hưởng, hắn làm thế nào có thể bay được?” Tư Không Trọng Kiều càng lúc càng hoang mang cùng lo lắng, hắn cảm giác được mình đã chọc vào thứ khó nhằn nhưng lại không thể biết nỗi lo xuất phát từ đâu, rõ ràng chỉ ít phút trước hắn vẫn đang chiếm thế thượng phong từ trên vị trí cao cao tại thượng khinh thường mọi thứ, bây giờ tâm lý lại bất an khó chịu.

“Tiểu Thiện… Lạc Thủy… Ta sẽ trả thù cho hai nàng… những kẻ làm các nàng đau khổ, ta sẽ khiến chúng chịu đựng gấp trăm gấp nghìn lần… AAAAA…”, lúc này Chu Cương Liệt vốn đang im lặng bỗng lầm bầm lên tiếng sau đó hắn ngửa cổ lên trời thét dài một tiếng.

Từ cơ thể hắn hai luồng quang đoàn trắng đen đan xen theo tiếng hét phóng lên trên tầng không xé nát vân tiêu, khí tức bức nhân khiến toàn bộ những người có mặt đương trường đều đổ ập quỳ mọp xuống.

Hắc bạch quang hoa bắn xuyên qua tầng mây, bầu trời vốn âm u bỗng chốc mây đen bị phá tan, trong đường kính trăm dặm có thể nhìn thấy mặt trăng tròn sáng treo cao, từng chòm sao lấp lánh dày đặc.

Chu Cương Liệt lơ lửng giữa không trung từ từ bay lên, đôi mắt bốc lên hai luồng khí hắc bạch khiến hắn hiện tại như một vị thần ma vừa bá đạo lại tà mị ai nhìn thấy đều có cảm giác xúc động muốn quỳ bái kính sợ tận tâm khảm.

Hắn đảo mắt một vòng đương trường sau đó khóa chặt vị trí của Tư Không Trọng Kiều đang đứng bên dưới, bàn tay khẽ vẫy động. Ngay lập tức tên kia giống như gặp phải trùng kích từ thân thể và cả thần hồn khiến hắn không thể đứng vững mà quỳ cả hai gối xuống.

“Aaa… Chu Cương Liệt… Tại sao có thể? Bổn tôn phải xé xác ngươi ra…” hắn thống hận gào lên, cảm giác bị ép phải quỳ dưới chân đối thủ quả nhiên không thoải mái chút nào.

“Dám ra tay làm hại nữ nhân của ta, ai cho ngươi gan chó? Hôm nay ta phải cho ngươi thấy kẻ tàn nhẫn là như thế nào.” Chu Cương Liệt vung tay về phía cách xa mười dặm, đám người Thập Vương đang hoang mang cùng vui mừng vì tiền bối lật kèo thì bỗng thấy bên kia Nam Cung Vẫn cùng huynh đệ Vô Lượng bị một bàn tay do chân khí hình thành tóm chặt kéo đi.

“Không… sư phụ, cứu chúng ta a…”

“Tiên nhân, xin ngài giơ cao đánh khẽ, lão phu chỉ là người bị hại, là do chúng ép buộc ta mà thôi, xin hãy tha cho ta…”

Ba tên ra sức vùng vẫy cùng van xin nhưng Chu Cương Liệt vẫn để ngoài tai lạnh lùng bắt chúng đến gần.

“Ngươi tính làm gì đệ tử của ta? Mau thả chúng ra, đây là chuyện của ta và ngươi.” Tư Không Trọng Kiều cố hết sức ngẩng đầu lên hét lớn.

“Chuyện của ta và ngươi? Lúc súc sinh ngươi ra tay với nữ nhân của ta có từng nghĩ đến điều đó hay không? Ta phải cho ngươi chịu đủ đau khổ mà ta đã nhận, quỳ đó mà xem từng người bên cạnh bị ta giết đi.” Chu Cương Liệt khinh bỉ lạnh nhạt nói sau đó phất tay.

Nam Cung Vẫn chới với giữa không trung, vẻ mặt già sợ hãi đến tái mét.

“Chu tiền bối tha mạng, lão phu chỉ là bị những tên xấu xa này ép phải phục tùng, ta sẽ bỏ hết, không còn ý định lật đổ Hoàng Triều nữa, xin ngài, xin ngài tha cho…”

“Ầm…”

Không để lão già kịp nói hết câu, thân thể của Nam Cung Vẫn bỗng nhiên đương trường phát nổ, máu thịt xương cốt đều tan nát như tương rơi xuống nhuộm đỏ vùng biển phía dưới, ngay cả linh hồn cũng không thể thoát khỏi. Một vị Địa Tiên Thập Vương làm mưa làm gió suốt mấy trăm năm tại Tây Hải cứ vậy vẫn lạc.

“Ngươi dám…” Tư Không Trọng Kiều hận ý dâng trào gào thét nhưng hắn vẫn bất lực không thể động đậy, Nam Cung Vẫn dù gì cũng là thủ hạ của hắn, bản thân là cường giả trấn áp mọi thứ lại bất lực nhìn kẻ dưới quyền mình chết không cứu nổi, đây là điều nhục nhã vô cùng.

“Có gì mà không dám.” Chu Cương Liệt tiếp tục xách huynh đệ Lưu Ấp cùng Quan Thao tới ngay trước mặt Tư Không Trọng Kiều.

“Sư phụ… cứu chúng ta a, sư phụ…”

Lưu Ấp cũng không kịp kêu hết câu đã đứng tròng, thân thể hắn run rẩy mạnh mẽ, kế tiếp từ khắp các lỗ trên cơ thể phun ra hoả diễm bừng bừng, cuối cùng ngọn lửa bao trùm cả người, hắn bị thiêu sống tại chỗ, tay chân quơ quào vào không khí đến khi không còn cử động nữa. Chỉ còn một đống tro tàn rơi tả tơi xuống biển, hình thần câu diệt.

Quan Thao chứng kiến đại ca mình chết thảm thì ra sức mà thét lên, đũng quần hắn ướt nhẹp, nỗi sợ hãi đã dâng trào đến cùng cực.

“Tiền bối, mọi việc đều là do sư phụ ta bày đầu, ngài có hận thì giết ông ta, ta không liên quan, ta nguyện cắt đứt quan hệ sư đồ, từ nay làm nô bộc tôi tớ cho ngài, đừng giết ta, van xin ngài…”

“Ồn ào!” Chu Cương Liệt đưa tay nắm chặt cổ tên hèn mọn răng vẩu này nhấc lên, hắn nhe hàm răng trắng nở một nụ cười tàn độc nhìn đối thủ của mình đang tức giận cùng bất lực.

“Haha, thấy rồi chứ, đệ tử cùng thuộc hạ tốt của ngươi trong thời khắc sinh tử đều sẵn sàng phản lại ngươi để mưu cầu sự sống, để lão tử giúp ngươi thanh lý môn hộ nhé.”

Nói rồi không để Quan Thao kịp van xin thêm lời nào, Chu Cương Liệt hổ trảo ghim thẳng vào gáy của hắn sau đó nắm lấy đốt sống cổ kéo mạnh ra. Cả đầu lâu và đoạn xương sống bên dưới đều bị lực lượng kinh khủng rút khỏi cơ thể. Máu tươi của Quan Thao phun thành vòi rơi bắn đầy người của Tư Không Trọng Kiều. Tên này đón nhận cái chết cực kỳ bi thảm, thần hồn cũng bị diệt gọn.

Đám người Lãnh Trường Phong bên kia tụ tập lại bên nhau, ai nấy đều run rẩy trước sự tàn độc của Chu Cương Liệt, đây có còn là vị tiên nhân vui vẻ hào sảng đã từng cùng họ tận hưởng hoan lạc hay không? Thời khắc này hắn hoàn toàn như một người khác, đôi mắt toát ra khí vụ hắc bạch, như một tôn ác ma khát máu dùng những phương thức đau đớn nhất diệt sát kẻ thù.

Ở đây chắc chỉ có Ninh Hồng Chí là hứng thú với thủ đoạn giết người của Chu Cương Liệt, Lý Đạo Thành đứng yên một chỗ miệng niệm đạo kinh như tự siêu độ cho mình. Liễu Như Yên cắn môi ái ngại, nàng bắt đầu hối hận khi cùng Tư Không Trọng Kiều đến đây rồi, giờ muốn chạy cũng không thể thoát, mà ở lại thì liệu có đón nhận kết cục giống những cái xác kia hay không?

“Chu Cương Liệt, ta với ngươi thề không chết không thôi.” Tư Không Trọng Kiều cố gắng ngẩng đầu nghiến răng rít lên, hình tượng tiên nhân cao quý khinh thường thế gian đã hoàn toàn mất sạch, hắn giờ như một con dã thú bị vây nhốt liên tục kêu gào điên tiết.

“Không chết không thôi? Ngươi xứng hay sao? Hahaha… Để bổn đại gia cho ngươi thấy thế nào gọi là tuyệt vọng và tàn nhẫn, cho ngươi hoàn toàn chết đi cái tâm muốn phản kháng…”

Chu Cương Liệt cười gằn, tà khí bốc lên càng lúc càng thịnh, hắn thả người từ từ bay lên thiên không nhìn thẳng đến nơi tinh tú tụ hội, ánh sao ức vạn bao phủ bầu trời đêm.

“Vạn Vật quy Hỗn Độn, Tham Lang loạn quần tinh. Thiên phú thần thông, MỞ RA CHO TAAA…”

Sau tiếng thét vang vọng chín tầng mây, giữa mi tâm của Chu Cương Liệt xuất hiện một ấn ký ngôi sao sáu cánh nửa đen nửa trắng, tiếp sau đó là cảnh tượng mà cả đời người nhìn thấy khó thể nào mường tượng nổi.

Ấn ký kia chiếu rọi thẳng lên bầu trời hóa thành khổng lồ, nó đi tới đâu liền khiến tinh tú treo cao lung lay, vị trí các chòm sao tán loạn, hàng vạn thiên thể như gặp phải sát tinh đều thi nhau tránh né.

“Đùng… ầm… ầm…”

Bên dưới phàm gian, cả một vùng Tây Hải rộng lớn lúc này khắp nơi xuất hiện dị tượng, động đất rung chuyển, núi lửa chực chờ phun trào, thủy triều lên xuống thất thường, từng con sóng thần cao nghìn trượng xuất hiện, đại địa bị chia cắt, thiên địa linh khí hỗn loạn, không gian khắp nơi vặn vẹo nứt vỡ.

Cảnh tượng như ngày tận thế đang đến gần khiến tất cả phàm nhân và tu sĩ đều hoang mang sợ hãi, tiếng kêu khóc vang dội khắp nơi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230