Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 123
Phần 123: Giết một người cứu vạn người

Tại tầng cao nhất của Hoan Lạc Tháp, Lữ Huyên trần trụi chống tay tựa người vào lan can nheo mắt nhìn kỹ phương hướng năm người một chó vừa bay đi, sau đó còn cẩn thận quan sát đại viện.

“Tốt, không có gì sai sót, chúng đã di chuyển theo dự tính, Hà Vân Khánh, Lãnh Trường Phong và Bắc Cung Thượng vẫn ở lại thành, kế hoạch bước đầu xem như suôn sẻ, tiếp theo xem mấy lão già kia làm ăn như thế nào.” Lữ Huyên tự lẩm bẩm rồi bóp nát một ngọc phù màu lục trên tay mình, bản thân cô ta cũng quay người vào trong mặc lại váy áo chuẩn bị đi tiếp ứng.

Cách Thập Vương Thành về hướng Tây Nam hơn năm nghìn dặm là một vùng hải vực với địa hình hết sức bắt mắt. Tám hòn đảo lớn nhỏ không đồng nhất nằm giãn cách nhau nếu nối lại gần như tạo ra một hình bát giác hoàn chỉnh rộng mấy mươi dặm. Mà khu vực phía bên trong hình bát giác này nước biển lại có màu sắc sặc sỡ lấp lánh vô cùng đẹp mắt chứ không đơn thuần xanh như phía ngoài.

Đây chính là do rừng san hô bên dưới tạo ra, do lâu năm địa thế bồi đắp nên đáy biển giữa tám hòn đảo không sâu lắm, mỗi khi thủy triều rút thì từng rặn san hô đủ màu sắc kích thước sẽ dần dần lộ lên trên tạo ra cảnh tượng như một toà đại trận thiên nhiên kỳ ảo mà lộng lẫy.

Trên hòn đảo lớn nhất lúc này đang đứng năm người, Nam Cung Vẫn nắm ngọc bài trong tay khẽ cảm nhận sau đó gật đầu thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Lữ Huyên vừa bóp nát ngọc bài màu lục chứng tỏ mọi chuyện đã suôn sẻ, Lâm Vấn Thiên và tên họ Chu kia đã đưa theo Lâm Phàm rời khỏi thành. Chiếu theo tốc độ bay của chúng thì khoảng chiều tối nay sẽ đến đây. Các vị chuẩn bị cho tốt đi.”

“Đại trận Âm Dương Lưỡng Nghi Nhãn đã được sắp xếp xong, chỉ chờ thời điểm thích hợp để khai mở.” Lý Đạo Thành ngồi xếp bằng trên tảng đá gần đó nhàn nhạt nói.

“Phải cố gắng đánh nhanh rút gọn, bọn khác trong Thập Vương nếu muốn đến tiếp viện cũng phải mất một khoảng thời gian, nhớ kỹ bắt sống Lâm Phàm cùng hai nữ tử kia.” Quan Thao khuôn mặt hèn mọn nhưng tính cách cẩn trọng dặn dò.

“Rõ rồi, vậy thì mau chia ra các đảo quan sát động tĩnh, Lý đạo trưởng cần chú ý thấy chúng vào trung tâm trận hình lập tức phát động vây bắt.” Lưu Ấp phủi tay đứng dậy.

“Đã biết.” Lý Đạo Thành giữ nguyên tư thế ngồi bay đến hòn đảo khác gần đó.

“Nam Cung lão gia tử, lần này chỉ được thành công không được phép thất bại nữa, sư phụ cần kẻ có tư chất Hoàng Kim kia, nếu bắt được thì chuyện Tiềm Long Các của ông làm lỡ kế hoạch trước đó xem như không truy cứu nữa, đây là Bộc Linh Đan, có tác dụng đè ép thương thế của ông xuống mức thấp nhất khiến trạng thái quay lại đỉnh phong trong nửa canh giờ.” Quan Thao ném qua một viên thuốc nhỏ, Nam Cung Vẫn vui vẻ bắt lấy cất kỹ.

“Người kia quả thực là thần nhân đủ phóng khoáng, lão phu nhất định không để ngài ấy thất vọng thêm đâu, nửa canh giờ đủ để diệt tên khốn họ Chu và Lâm Vấn Thiên rồi.” Ánh mắt lão ta lóe lên vẻ độc ác tàn nhẫn.

Tiểu Thiện lúc này đang ngồi trên lưng chó cái Hà Vân Khánh, hai chân nàng thả xuống lắc lư, miệng ngân nga hát gì đó, đôi mắt nhìn về phía Thập Vương Thành đang dần xa xôi rồi lại khẽ lắc đầu mỉm cười.

Chu Cương Liệt đứng đằng sau âm thầm đưa tay vuốt ve chà miết lấy khe lồn của vị đảo chủ trong hình hài mẫu cẩu này, còn gãi nhẹ vào mu lồn múp rụp rậm lông làm nàng nứng đến độ rên ư ử lên.

“Đây, cho các ngươi, vào đại trận đó chắc chắn là tràng cảnh tuyệt sát, tuy Nam Cung lão chó già đó nói muốn bắt sống nhưng cũng không lấy gì đảm bảo, thứ này coi như bảo hộ tính mạng đi.” Hắn lấy ra hai lá bùa chứa pháp thuật hộ tráo cao cấp đưa cho cha con Lâm gia.

“Nàng cũng giữ thêm một cái, ta đã bố trí chú văn xung quanh rồi, lát nữa nhớ ở gần Tiểu Thiện.” Hắn cũng đưa cho Lạc Thủy lá bùa tương tự, nàng gật đầu ôn nhu nhận lấy.

“Phu quân, bắt buộc phải giết người sao?” Tiểu Thiện ái ngại nhìn hắn hỏi.

‘Chẳng phải nàng từng nói nếu có thể giết một kẻ ác để cứu lấy hàng vạn bách tính thì đó chính là công không phải tội hay sao? Kẻ mà ta muốn giết chính là loại như thế, có đủ nguyên do để ta tiêu diệt.

Đầu tiên là bọn chúng dám có mưu đồ nhắm vào nàng và Lạc Thủy, nhiêu đó cũng đủ để ta tru sát chúng vạn lần rồi. Nàng cũng thấy trên đại hội tên súc sinh Nam Cung Hải kia bất chấp mấy vạn nhân mạng chỉ để thỏa mãn tâm lý báo thù như thế nào rồi.

Gia gia của hắn Nam Cung Vẫn bề ngoài có vẻ điềm tĩnh lạnh nhạt nhưng lòng dạ còn hơn cháu hắn vạn lần. Hắn mưu đồ thống trị Tây Hải, sau đó sẽ từng bước quay lại trung thổ khai chiến với Hoàng Triều Đại Chu. Nếu để hắn thành công thì tương lai sẽ là tràng cảnh tương tự đại chiến Phong Thần năm xưa, chiến loạn triền miên, thiên hạ thương sinh máu chảy thành sống thây chất thành núi. Bởi vậy phu quân nhất định phải giết hắn cùng toàn bộ bè lũ. Chỉ có diệt cỏ tận gốc những cái sâu bọ này thì bách tính mới được thái bình.’

Tiểu Thiện nghe hắn nói mà thầm run sợ, nàng cũng chỉ là một cô gái phàm tục, không nghĩ tới chỉ có vài người lòng dạ ác độc lại có thể khuấy lên phong vân lớn đến mức như vậy, quả thực như lang quân nói, những kẻ kia không được phép tồn tại.

“Ân, thiếp ủng hộ chàng mà, nói không chừng đây chính là một trong những tràng hạo kiếp nhân gian mà chúng ta phải ngăn chặn.”

“Nàng hiểu là tốt rồi, thế gian này không tồn tại sự thánh thiện hoàn mỹ, nếu chỉ giết vài con sâu có thể cứu được một rừng cây thì đó là chuyện công đức vô lượng.” Chu Cương Liệt xoa đầu nương tử đầy hài lòng.

Chu Cương Liệt bản thân cũng không phải kẻ chính nghĩa, hắn chả cần quan tâm tới cái gì mạng sống chúng sinh, tính cách của hắn chính là thích thì làm, không quan tâm chuyện đó tốt hay xấu. Trước giờ hắn họa hại không ít nữ tử, cứu ai giết ai là tùy theo bổn ý tâm tình, bởi vậy hắn rất sợ tiểu nương tử quá thánh mẫu sẽ vì tiếc nhân mạng mà ngăn cản chuyện giết người. Nhưng có vẻ như nàng cũng rất hiểu rõ đạo lý, tuy nhu hòa lương thiện không muốn hắn động sát tâm nhưng nàng suy nghĩ cực kỳ thấu đáo, nhận định rõ đúng sai. Những kẻ kia đối với nàng cũng rất đáng chết.

Đoàn người tiếp tục hướng về phía Tây Nam mà bay tới, Tiểu Thiện sau khi cưỡi trên lưng chó trắng thỏa thích rồi mới chịu leo xuống. Thời gian rảnh rỗi không biết làm gì Chu Cương Liệt lại phất tay tạo ảo thuật che mắt nương tử để phụ tử Lâm gia cùng Hà Vân Khánh thỏa thích ân ái.

Bản thân hắn chỉ ôm hai nữ nhân của mình vào lòng ngồi ngắm cảnh nói chuyện chứ không tham gia, mọi người mạnh ai nấy làm chuyện riêng.

Chu Cương Liệt để Tiểu Thiện và Lạc Thủy hai bên đùi mình vui vẻ thăm thú cảnh vật bên dưới, đây là lần đầu tiểu nương tử thánh khiết này rời Thập Vương Thành nên cái gì đối với nàng cũng lạ lẫm, đôi mắt trong veo hứng thú nhìn đông ngó tây, cái gì không biết lập tức hỏi, hắn cũng rất vui lòng giảng giải cho nàng.

Phía sau thì âm thanh rên rỉ dâm đãng của Hà Vân Khánh cùng tiếng da thịt va chạm từng đợt nhanh dần đều vẫn phát ra.

“A… chủ nhân… chó mẹ… chó mẹ sướng… gâu gâu… nữa… thêm cặc nữa đi… phang banh cái lồn súc vật đói cặc này đi… ô ô… á… nữa… ta muốn nữa… ta là con chó cái thèm tinh… ưm… ân… gâu gâu…”

Cha con họ Lâm kẹp lấy Hà Vân Khánh trần truồng nằm giữa, hai con cặc đã được công pháp Cửu Đầu Trùng phóng to dài như cổ tay cùng nhau chèn đút vào lỗ lồn khiến nó bị banh rộng hết cỡ. Lỗ đít nàng đã được tháo đuôi giả ra thay bằng một con cặc rung siêu khủng và một xâu chuỗi dài ngoằng.

Dù cả hai lỗ thịt đều bị nong sắp rách đến nơi nhưng vị đảo chủ chó cái này vẫn trưng bộ dáng đĩ thoã liên tục đòi thêm cặc nữa.

Cặp vú nàng bị bóp đến sung huyết, mông đít in hằn mấy dấu tay đỏ bừng vì bị Lâm Phàm vỗ. Lông lồn rậm rạp dựng đứng lên, hột le cũng bị hai nam nhân ruột thịt này ra sức kéo mạnh bạo làm nó sưng tấy lên.

Cuộc giao hoan vẫn diễn ra kéo dài mấy canh giờ, Hà Vân Khánh bị bạo dâm vừa đau đớn lại sung sướng đến hét lên từng đợt, may mà âm thanh đã bị ngăn cách cẩn thận.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230