Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 71
Phần 71: Bàn tay của mẹ hiền

Khắp nơi khung cảnh nhộn nhịp nói cười, tiếng cạn ly nâng cốc vui vẻ không dứt, những người quen thân với nhau họp thành từng nhóm rôm rả trò chuyện.

Giữa sân là đám ca cơ của Phiêu Miểu cung chủ động hiến vũ, từng cô gái ăn mặc xinh đẹp lộ da thịt say mê nhảy múa, tiếng tấu nhạc vang lên không ngừng. Các nàng này xuất thân từ thế lực nữ lưu tất nhiên ai nấy đều giỏi vũ khúc, đây chính là nhân dịp mà giới thiệu câu dẫn thêm nam nhân cho mình thải bổ.

“Chà, Lãnh đảo chủ thật là mèo mù vớ phải cá rán lại nhặt được bảo bối tốt như Lâm Phàm kia, phen này tước vị minh chủ không thể thoát khỏi tay ngươi rồi.” Trịnh Thời Thiên nâng ly khẽ ũ rũ, đệ tử Hoắc Thiên Cơ của hắn đáng lý cũng có vé đánh bán kết nhưng vì đồng quy vu tận với Thiết Hổ nên xem như vô duyên với đại hội.

“Haha, vẫn còn vòng đấu sau, chiến trận lắm biến số làm gì có thể chắc chắn được, Trịnh môn chủ đừng có cười nhạo ta.” Lãnh Trường Phong mặt cười tươi rói nhưng vẫn cố tỏ ra khiêm nhường.

“Lãnh đảo chủ nói phải lắm, chưa đến vòng đấu cuối chưa biết ai hơn ai, không nên quá tự phụ, tư chất tốt cũng không phải quyết định tất cả.” Nam Cung Vẫn mắt khẽ nhắm cười nhàn nhạt uống rượu.

“Hừ, nghe nói Nam Cung lão gia tử ngươi vốn định hứa hôn cháu trai cho ái nữ Bắc Cung gia, sao bây giờ nữ nhi kia lại thân mật với Lâm Phàm quá vậy? Haha, tiểu tử này quả là tuổi trẻ tài cao, dám cướp cả hôn thê của thiếu chủ Tiềm Long Các.” Ninh Hồng Chí điệu bộ luyến ái vắt chéo chân cười lớn cố chọc vào nỗi đau của Nam Cung gia.

“Kìa Ninh môn chủ sao lại nói thế, đó chỉ là lời suy xét của các trưởng lão chứ ta chưa từng hứa hôn nha, tình cảm của con gái thì ta để nó tự quyết định, người làm cha này sao có thể ép buộc được.” Bắc Cung Thượng gật gù nhìn con gái tỏ vẻ rất hài lòng.

Nam Cung Vẫn biết bọn người khó ưa này đang xoáy vào nỗi đau của ông ta nhưng cũng chỉ biết cúi đầu tự uống rượu, hiện tại danh vọng của ông ta và Tiềm Long Các đang lung lay sắp đổ, tất cả trông chờ vào tên cháu trai không nên thân kia thể hiện thôi.

“Phải, ai lấy được Lâm Phàm thiếu hiệp tương lai chắc chắn có phúc phần rất lớn a, một người đắc đạo gà chó thăng thiên.” Lãnh Trường Phong cũng nháy mắt với muội muội của mình.

“Uầy, dù tiểu tử đó có giúp ngươi làm minh chủ thì cũng là cháu của bà già kia, phúc phần sau này là của Mặc Ngọc Đảo, ngươi cao hứng cái gì chứ?” Kim Mao Sư Vương nhe răng liếc Lãnh Trường Phong đang cười hùa cạn chén với Bắc Cung Thượng.

“Vậy là đại vương chưa biết, ái muội kia của Lãnh đảo chủ với Lâm thiếu hiệp cũng có một chân với nhau rồi, quả thực là người tài có cái phúc của người tài a. Nè, Lâm thiếu hiệp nếu không chê nữ nhân của Phiêu Miểu cung ta tùy ngươi chọn lựa, bao nhiêu cũng được, còn nếu như ngươi vừa ý thì nô gia cũng có thể tự tiến cử mình nha.” Lữ Huyên vẫn cái điệu bộ õng ẹo, mọi lời nói hành động đều mang theo mị hoặc gợi tình.

Lâm Phàm chỉ biết gãi đầu cười trừ, trong lòng áp chế tà hoả xuống, hắn bây giờ đối với những nữ nhân dâm dục thế này quả thực rất khó kìm hãm ham muốn.

“Lữ cung chủ giữ tự trọng đi, yêu nữ như ngươi nếu dính với cháu ta chẳng phải sẽ bị cô hút khô mất cả tương lai sao?” Bà lão Hà Vân Khánh gấp quạt lại liếc xéo qua Lữ Huyên, còn lâu bà mới để cháu trai yêu quý của mình bị bọn lẳng lơ này thải bổ.

Lúc này, Lâm Phàm chợt cảm giác đũng quần mình bị ai đó chạm vào, hắn giật mình nhìn qua sau đó đứng hình hoang mang ngơ ngác. Người đang sờ mó hạ bộ của hắn là mẫu thân Hà Yên.

“A… mẫu thân… người…” chưa đợi hắn nói hết câu thì mỹ phụ nhân đã đưa ngón tay lên ra dấu im lặng, Lâm Phàm cũng biết ý không nói gì thêm.

“Hừ, coi con xấu mặt chưa kìa, ở chỗ đông người thế này chỉ mới nghe kỹ nữ kia nói mấy câu quyến rũ đã nhịn không được rồi. Ai thấy thì mất mặt lắm, con cứ tỏ ra bình thường, mẹ sẽ giúp con hạ hoả.” Nàng truyền âm thẳng vào đại não của hắn, giọng điệu vẫn rất tự nhiên không chút dị biệt.

Lâm Phàm ngồi thẳng lưng len lén quan sát xung quanh, hai vị nữ nhân của hắn đang thì thầm to nhỏ nói với nhau gì đó, Lâm Vấn Thiên đang cạn ly với mấy vị thủ lĩnh Thập Vương.

Chu tiên nhân thì đang chăm chú để muội muội Gia Tuệ ngồi trên đùi mình rồi đút đồ ăn cho con bé, ừm, từ bao giờ cô em gái này thân mật với tiền bối như vậy, nhưng thôi kệ, không đáng quan tâm. Có vẻ không ai nhìn thấy cảnh tượng bên dưới mặt bàn.

Hà Yên thò bàn tay ngọc với những ngón thon dài mát lạnh liên tục cách quần mà chà xát lên cây côn thịt cứng ngắc của hắn.

“Hít…” hơi thở của hắn hơi gấp gáp, hắn không hiểu tại sao mẹ lại có hành động bạo gan giữa thanh thiên bạch nhật như vậy, nhưng nội tâm hắn không hề thấy khó chịu ngược lại tràn đầy hưng phấn.

Cảm giác vừa tận hưởng bàn tay mẫu thân xoa cặc cho mình vừa hồi hộp vì sợ ai đó sẽ nhìn ra làm hắn hứng muốn điên, thằng em trong quần càng giật giật nứng bạo hơn.

Hà Yên dịch cơ thể lại gần con trai hơn, bên trên nàng vẫn tỏ ra bình thản nói cười với mọi người, bàn tay dưới bàn thì đã kéo nhẹ dây rút sau đó thò hẳn vào trong quần Lâm Phàm bắt lấy dương vật hắn rồi tuốt sục.

“Mẫu thân… a… con… con…” hắn nắm chặt nắm tay khẽ truyền âm lại cho nàng, kích thích này quá lớn, hắn sắp nhịn không được rồi.

“Cứ ra đi, mẹ sẽ dùng chân khí dọn sạch giúp con, yên tâm không ai phát hiện đâu.” Hà Yên quay sang mỉm cười với hắn, nụ cười tràn đầy ấm áp yêu thương của người mẹ hiền, nhưng bàn tay nàng bên dưới vẫn đang không ngừng sục cặc cho hắn.

“Mẹ, con xin lỗi… con ra… ra đây…” Lâm Phàm khẽ cắn răng, bìu dái co rút, con cặc trong quần vì chịu phải kích thích quá lớn khiến hắn rất nhanh xuất ra cơ man tinh dịch.

Hà Yên xoa xoa đầu khấc cho hắn rồi vận chuyển chân khí gom hết thứ đặc sệt trắng đục kia ra, không để đũng quần hắn bị ướt.

Đang lúc Lâm Phàm tâm trạng vô cùng phức tạp về hành động của mẫu thân thì lại giật mình hơn khi thấy nàng cầm lấy chén rượu sau đó đem hết tinh của hắn vừa ra bỏ vào trong.

Nàng thấy con trai cưng đang nhìn mình thì chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa mấy ngón tay vẫn dính tinh dịch lên môi mà liếm mút, sau đó nàng lại rất tự nhiên nâng ly theo mọi người rồi uống cạn chỗ tinh trùng pha rượu kia.

Khỏi phải nói đại não của thiếu niên mới lớn như gặp phải trùng kích mạnh mẽ, hắn đơ cả người ra, mẫu thân đang làm gì? Mẹ hắn vừa sục cặc cho hắn, sau đó còn thể hiện bộ mặt dâm đãng uống hết số tinh mà hắn bắn ra, mẹ đang muốn làm gì? Không lẽ, phụ thân không đáp ứng được nên mẹ mới…

Dưới sự cải tổ của quy tắc bổn nguyên, Lâm Phàm bây giờ mang tâm lý loạn luân rất lớn, hắn không để ý hay đánh giá về chuyện đức hạnh sai lệch của Hà Yên, hắn cảm thấy hình như mẹ có ý với mình, và hắn cũng đang rất nứng khi nhìn mẹ trong bộ đồ khêu gợi đó. Lúc nàng ngồi thì cặp đùi không chút tì vết kia hoàn toàn bại lộ trước mặt hắn.

“Coi con kìa, mẹ chỉ giúp con giải quyết vấn đề xấu hổ thôi, đừng nghĩ bậy bạ kẻo phụ thân con nghi ngờ đó.” Hà Yên nghiêm giọng truyền âm qua cho hắn.

“Con… con biết rồi.” Lâm Phàm không dám nghĩ bậy nữa, hắn lại tập trung vào bữa tiệc. Chu Cương Liệt ngồi gần đó vừa đút cho Gia Tuệ ăn vừa cười hài lòng.

Chuyện Hà Yên giúp con trai thủ dâm tất nhiên là do hắn che đậy, nếu không mấy tên đại lão trên kia chắc chắn sẽ cảm nhận được. Đây cũng là một phần trong kế hoạch của hắn.

Chu Cương Liệt nhìn xuống thiếu nữ tóc hai chùm với thân hình nảy nở đang ngây ngô ăn uống thỏa thích.

“Đêm nay sẽ là một đêm khó quên của các ngươi a.”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230