Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 23
Phần 23: Lễ thành hôn

Trong tiền sảnh mọi khâu chuẩn bị đã được sắp xếp xong xuôi, Chu Cương Liệt được Lão Vinh dẫn đi đến phòng riêng thay y phục tân lang, quần áo đỏ thêu viền vàng hình kim long rất vừa với dáng người của hắn, nghe nói là do Tiểu Thiện cùng bà Tôn và đám thị nữ tự may.

Bên phòng khác, Lạc Thủy đã thay bộ váy áo màu hồng nhạt của phù dâu, nàng đang giúp Tiểu Thiện chải tóc trang điểm.

“Lạc Thủy tỷ, sau này chúng ta là người một nhà rồi, mong tỷ chiếu cố cho muội.” Tiểu Thiện ngắm mình bên trong gương ánh mắt nhu hòa nói.

“Ta chỉ là người hầu bên cạnh chủ nhân, ngài ấy lấy cô làm nương tử thì cô chính là chủ mẫu của ta, sao dám gọi là muội tử được.” Lạc Thủy ôn nhuận đáp lời.

“Ây nha tỷ đừng có đặt nặng vấn đề vai vế mà, ta biết tỷ cũng là nữ nhân của đại thúc, chúng ta ở chung với nhau đừng có quan trọng chủ tớ, tỷ đẹp như thiên tiên vậy làm sao có thể ủy khuất làm tì nữ được.” Tiểu Thiện đưa tay nắm lấy tay Lạc Thủy ôn hòa nhìn nàng.

Dưới ánh mắt thiện lương của cô gái trẻ, Lạc Thủy dường như mất đi kháng cự, “Ừm, vậy ta gọi Tiểu Thiện là muội muội nhé.”

Nàng rất vui vẻ, mấy bữa nay cô gái này chỉ tiếp chuyện với Chu Cương Liệt chứ chưa từng nhìn lấy nàng, hôm nay hai người mới chính thức hòa đồng trò chuyện như tỷ muội.

Chuyện tiểu thư muốn tự mình chọn lang quân từ ba năm nay đã làm đám gia nhân Lão Vinh, bà Tôn lo lắng không thôi, họ sợ nàng quá ngây thơ thánh thiện nên sẽ bị kẻ xấu dụ dỗ, nhưng họ cũng không thể cản cô làm theo ý mình, họ không hề biết về chuyện giấc mộng tiền kiếp hay thiên duyên định sẵn, chỉ một lòng mong nàng tìm được tấm chồng tốt.

Họ ở với vị tiểu thư này lâu ngày cũng đã dần nhận ra nàng dường như không phải cô gái thiện lương bình thường, nàng luôn bí ẩn, những chuyện nàng làm quá huyền bí.

Mấy ngày trước tiểu thư nói đã tìm được ý trung nhân bảo mọi người nhanh chóng chuẩn bị hôn lễ làm ai cũng hoang mang, Lão Vinh nhận lãnh công việc đưa thư sẵn tiện xem người nàng muốn lấy như thế nào, ai cũng sợ cô gái trẻ bị lừa.

Ấn tượng của Lão Vinh với Chu Cương Liệt là một hán tử cao lớn khôi ngô điềm đạm, nói năng đủ lễ độ dù ông ta chỉ là người hầu, từ trên người hắn luôn toát ra khí độ khiến người ta tin tưởng, nói chung không chê vào đâu được.

Hôn lễ hôm nay không trống không kèn, không tấu nhạc xập xình, không khách khứa chung vui, không lễ vật hồi môn. Đàng trai chỉ có mỗi Lạc Thủy, đàng gái là chục người làm trong nhà.

Trên bàn thờ đặt hai bài vị phụ mẫu của Tiểu Thiện, giờ lành đã tới, Chu Cương Liệt đứng nghiêm trang giữa đại sảnh, râu tóc được chải búi gọn gàng, thân mặc áo tân lang đỏ, đầu đội hỉ mão rất ra dáng chú rể.

Theo tiếng vỗ tay của mấy hạ nhân, Lạc Thủy dẫn Tiểu Thiện mặc đồ tân nương đầu đội khăn voan đỏ từ từ tiến vào. Chu Cương Liệt ánh lên vẻ hạnh phúc, hắn từ khi đến thế giới này đã kinh qua bao nhiêu nữ nhân không nhớ rõ, nhưng để hắn kết làm đạo lữ chỉ có Đãng Hồng Trần, còn bái đường thành thân chỉ có Tiểu Thiện.

Hai người đứng đối diện nhau, tay nắm tay, phía sau tấm khăn phủ đầu, cô gái trẻ nhu thuận nở nụ cười tươi tắn.

Lão Vinh và bà Tôn vào vai chủ hôn, hai ông bà già nhìn thấy tiểu thư mặc đồ tân nương thì vui đến phát khóc, họ đã chăm cô từ lúc mới lọt lòng đến khi trưởng thành, họ xem cô như con gái ruột, dành hết tình yêu để cô khỏi tủi thân khi mất đi phụ mẫu, hôm nay thấy tiểu thư lấy được tấm chồng tốt thì không gì hạnh phúc hơn.

‘Nhất bái thiên địa…

Nhị bái cao đường…

Phu thê giao bái…’

Chu Cương Liệt và Tiểu Thiện theo giọng của Lão Vinh lần lượt cúi bái đúng nghi thức. Giờ đây, hai người đã có phu thê chi thực.

“Đưa vào động phòng…” Tiểu Thiện được Lạc Thủy dẫn đi ra hậu trạch, Chu Cương Liệt thì ở lại nhận chúc rượu từ đám hạ nhân, hai bàn tiệc nhỏ nhưng đầy đủ món ngon được mang ra để họ ăn uống say sưa.

“Chu cô gia, mong ngài hãy luôn yêu thương trân trọng tiểu thư của chúng ta, đừng để cô ấy chịu ủy khuất.” Bà Tôn ngồi bên cạnh như mẹ vợ dặn dò con rể.

“Bà Tôn yên tâm, ta có phụ cả thế gian cũng không bao giờ phụ Tiểu Thiện, nàng ấy là tâm can bảo bối của ta.” Chu Cương Liệt cười nâng ly rượu uống cạn.

“Lão hủ biết ngài là người có bản lĩnh thần tiên, tiểu thư dù đặc biệt hơn người nhưng dù gì cũng là phàm nhân, ngài đừng bắt nạt con bé nhé.” Lão Vinh cũng ôn tồn dặn dò.

“Ta đã biết, bàn tay này là để bảo vệ hạnh phúc của nàng trọn đời, sao có thể bắt nạt cô ấy được.”

Đám người hầu từng người bước lên kính rượu hắn, thuận tiện dặn dò kỹ những sở thích thói quen của tiểu thư nhà mình cho vị cô gia này biết.

Chu Cương Liệt tỏ rõ khí độ hào phóng của một vị tiên nhân nên có, hắn lấy ra dương căn đan chuẩn bị sẵn chia cho những người ở đây, hắn giải thích công hiệu làm họ mừng rỡ không thôi. Tăng thọ, phản lão hoàn đồng, tăng cường thể chất, đối với phàm nhân như họ thì đây là thủ đoạn của thần tiên, tiểu thư lấy được thần tiên làm chồng thì họ còn lo lắng gì nữa, ai cũng vui vẻ nhận lấy đan dược, làm gì có ai chê chuyện mình sống lâu hơn đâu.

Tiệc rượu đến tối thì tàn, Chu Cương Liệt đạp bước từ từ đi về phía hậu trạch, đến phòng tân hôn, hắn chỉnh lại quần áo rồi mở cửa đi vào.

Tiểu Thiện vẫn mặc váy đỏ tân nương đội khăn voan ngồi trên giường ôn nhu chờ đợi, Lạc Thủy ở kế bên nói chuyện tâm sự, khi thấy hắn bước vào thì nàng hiểu ý cúi đầu chào sau đó đi ra ngoài đóng cửa để đôi vợ chồng động phòng.

Hắn theo đúng tục lệ dùng cán kim loại chạm khắc ở trên bàn nâng khăn của Tiểu Thiện lên, bên trong là trương dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn với đôi mắt trong veo đang tươi cười nhìn hắn.

“Nương tử…” hắn vứt cán kim loại qua một bên ngồi xuống giường cầm lấy tay nàng.

“Ừm… tướng công đại thúc…” nàng thẹn thùng đáp lại.

“Cái gì mà tướng công đại thúc chứ? Xưng hô loạn cả lên người ta cười cho đó.” Hắn phì cười với cách gọi có một không hai của cô gái nhỏ.

“Tướng công phu quân…” Tiểu Thiện mặt hồng hồng chỉnh lại ngôn từ của mình.

“Ngoan lắm.” Hắn gật gù hài lòng nâng tay cách không rót hai ly rượu mang đến.

“Người ta không biết uống rượu đâu.” Nàng lắc đầu nguầy nguậy.

“Hợp cẩn giao bôi sao có thể thiếu rượu được, uống một ly thôi.” Hắn lại phải buông lời dỗ dành nàng.

“Ưm, cũng được.” Nàng này tuy lấp lửng nhưng được cái hắn nói gì nghe nấy đưa tay tiếp ly rượu, hai người vòng tay chéo lại đút rượu cho đối phương, rất may Lạc Thủy biết vị tân nương này không biết uống rượu nên đã tinh ý chọn loại rượu nhẹ.

Hai người nhìn nhau thật lâu, khoảng lặng đầy yêu thương kéo dài suốt một khắc đồng hồ.

“Ừm, ta vẫn còn đang lâng lâng như trong giấc mơ vậy, mọi chuyện thật diễn ra quá chóng vánh, chúng ta biết nhau chỉ mới mấy ngày nàng đã nguyện theo ta rồi, không hối hận chứ?” Chu Cương Liệt chủ động bắt chuyện trước.

“Duyên này do thiên định rồi, thiếp không hối hận, mười chín năm qua thiếp sống không có mục đích rõ ràng, bây giờ chàng đã xuất hiện, nhất định sẽ khiến cuộc đời thiếp bước sang trang mới. Thiếp tin vào đôi mắt của mình không chọn sai người.” Tiểu Thiện nép vào ngực hắn thỏ thẻ.

Hai người lại nhìn nhau, sau đó lấy Chu Cương Liệt chủ động, hắn một tay nâng cằm nàng lên, mặt trờ tới gần, Tiểu Thiện đỏ mặt tim đập thình thịch rồi nhắm mắt lại.

Môi hai người chạm nhau, nụ hôn đầu tiên của nàng đã trao cho hắn, lúc trước khi gặp nàng Chu Cương Liệt đều không dám đụng chạm, cứ như việc sờ vào nàng cũng là một tội lỗi lớn, nàng quá ư thánh khiết trong trắng, bây giờ đã nên duyên vợ chồng thì cảm giác kia mới biến mất, hắn có thể tùy ý ôm ấp che chở cho người con gái này rồi.

“Chụt chụt…”

Tiểu Thiện lần đầu hôn môi nam tử nên cứ trúc trắc không biết phải làm sao, may mà Chu Cương Liệt kinh nghiệm đầy mình, hắn dẫn dắt mọi hành động của nàng, hướng dẫn nàng từng chi tiết, bốn cánh môi hòa lại, lần đầu hôn nhau hắn cũng không muốn tấn công táo bạo, chỉ giữ đôi môi ngọt thơm này đến khi nàng hết hơi thì buông ra.

“Ưm, thiếp cả đời này sẽ đi theo chàng, cùng chàng trải qua hết mọi đắng cay ngọt bùi, nạn kiếp nhân gian, thiếp sinh ra chính là để đợi ngày này, mong chàng thương tiếc thiếp, thiếp sẽ nghe theo chàng.”

Giọng nói dịu dàng ấm áp của vị nương tử cộng với khuôn mặt xinh đẹp hơn cả tiên nữ kia làm Chu Cương Liệt hết sức động lòng, hắn cúi xuống hôn thêm một ngụm nữa, lần này hắn dùng cả lưỡi để trêu đùa liếm láp cặp môi căng mọng kia, dụ dỗ lấy cái lưỡi nhỏ ngọt ngào của nàng cùng quấn giao.

Hai người sau khi buông ra lại nhìn nhau, cảm xúc từ nụ hôn đã phần nào khiến nàng không còn lo lắng nữa, đêm động phòng bắt đầu rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230