Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 93
Phần 93: Nhan Như Ngọc

“Hừ, Sở Vương đó cũng thật rách việc lắm chuyện, chinh phạt Tuyết Liên Cung thì chỉ cần xuất động đệ tử của Vô Lượng Kiếm Các chúng ta chẳng phải dễ dàng rồi sao? Cần gì phải đưa theo năm mươi vạn tên phàm nhân vô dụng, chỉ tổ làm chậm lộ trình hao tổn tài nguyên mà thôi.”

‘Đúng là thế, nhưng mọi chuyện đều có nguyên do của nó, chính Khương Dẫn kia là kẻ đã ra hịch văn thảo phạt vậy thì không thể để một mình chúng ta ra trận được, hắn phải là kẻ xuất binh chủ chốt, dù chỉ là lấy chút uy danh nhưng vẫn tốt hơn là ngồi yên không làm gì.

Hơn nữa năm mươi vạn binh này xuất động đối với đại cục cũng có chút chỗ để dùng, chúng ta là tu sĩ chỉ có thể đối phó với tu sĩ, nếu hai toà thành kia đem quân binh phàm nhân ra quấy rối thì bên ta cũng phải cần có phàm nhân để ứng phó chứ.’

Trịnh Viễn Đông kiên nhẫn giải thích cho Tôn Diệu Anh hiểu vấn đề, nàng cũng rất tích cực gật đầu đồng tình, quả đúng như vậy, Vô Lượng Kiếm Các lần này đi chỉ là để diệt Tuyết Liên Cung xử lý hết đám tu sĩ, còn phàm nhân vẫn phải do quân mã nước Sở thu thập.

Nếu người tu hành như họ dám ra tay giết phàm nhân gây sát nghiệp to lớn dính phải nhân quả mất đi phúc vận thì tiên đạo sau này đừng mong đi nữa.

“Muội cũng nên nghiêm túc một chút, lát nữa cần phải thể hiện cho tốt để những người kia thấy thực lực của Vô Lượng Kiếm Các ta, chớ làm sư phụ mất mặt.”

Trịnh Viễn Đông hơi hướng ánh mắt lên tầng thượng của pháp thuyền, Tôn Diệu Anh cũng gật đầu vâng dạ ra điều ngoan ngoãn, khi nghe sư ca nhắc tới sư phụ cùng những vị khách nhân kia nàng rõ ràng thoáng hiện vẻ kiêng kị.

“Chuẩn bị kỹ lưỡng đi, ta vào thông báo với sư phụ một tiếng.”

Trịnh Viễn Đông nói rồi liền quay người rời khỏi, trong đáy mắt hắn thoáng ánh lên một tia mê đắm khi nhắc tới vị sư phụ đáng tôn kính của mình.

Pháp thuyền này kích cỡ to lớn không chỉ chứa hết cả vạn người, bên trên còn có những kiến trúc sương phòng rộng rãi đầy đủ tiện nghi sang trọng để cao tầng của Vô Lượng Kiếm Các nghỉ ngơi, nhìn từ xa không khác một toà cung điện lộng lẫy xa hoa.

Trịnh Viễn Đông đi vào trong sảnh lớn của căn phòng nằm ở tầng cao nhất, hắn dáng vẻ đường hoàng lưng eo thẳng tắp tỏ rõ khí độ nhàn nhã bình tĩnh thong dong không chút rụt rè e ngại, ánh mắt đào hoa nhìn về phía bốn người có mặt tại đây sau đó tập trung lấy thân ảnh đang ngồi ở chủ vị.

Nét mặt hắn nhẹ nhàng không nhìn ra chút tâm tình vui buồn đứng giữa sảnh chắp tay hơi cúi người làm đủ lễ nghĩa.

“Sư phụ, chư vị tiền bối, chúng ta sắp tới Phiêu Tuyết Lĩnh rồi.”

Trên ghế lớn đặt ở giữa sảnh ngồi một nữ nhân nếu nhìn kỹ sẽ thấy nét tương đồng tám chín phần với bức tượng đặt ở quảng trường tông môn Vô Lượng Kiếm Các. Nàng có vóc dáng thon thả cao gầy, nước da trắng thắng tuyết, mái tóc màu bạch kim dài đến thắt lưng mềm mại như một dòng thác bạc.

Đôi mắt nàng sáng trong như bầu trời đêm đầy sao, chứa đựng sự bình tĩnh và uy nghiêm, nhưng cũng lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm. Mũi quỳnh cao thẳng tú lệ, đôi môi không son vẫn hồng hào mọng nước khiến người ta vô thức muốn gặm lấy mà ngấu nghiến một trận.

Mi dài cong vút, lông mày đẹp như vẽ, gương mặt nàng mang đường nét thanh tú tinh xảo nhưng lại khó gần, toát lên một vẻ lãnh ngạo, cao quý, cự người ngoài ngàn dặm không ai có thể với tới.

Nàng khoác lên mình một bộ y phục trắng thuần, điểm xuyến những hoa văn bạc tinh xảo như ánh trăng hòa quyện cùng sương, dải lụa mềm mượt quấn quanh thân toát lên tư thái tiên gia thuần túy.

Cơ thể với những đường nét lồi lõm như được đắp nặn ra từ bàn tay của một nghệ nhân tuyệt thế, nơi cần mập sẽ mập, nơi cần thon liền thon. Cặp núi đôi không quá khủng lại rất vừa tay tròn căng săn chắc theo nhịp thở của nàng mà phập phồng lên xuống, phần ngực áo được khoét sâu để lộ ra cái khe rãnh khiến nam nhân chỉ muốn đắm chìm vào trong.

Vòng eo con kiến chỉ một cái ôm liền có thể bắt trọn, bờ mông ngạo kiều vì tư thế ngồi mà dính trên ghế tạo ra cảm giác thập phần đàn hồi. Váy trắng xẻ tà một bên để lộ ra chân dài trắng phau không có chút tì vết, đôi bàn thân trần với những ngón ngọc tinh xảo làm người ta nhịn không được mà nổi lên ý nghĩ muốn vuốt ve.

Khí chất của nàng khiến người khác vừa kính nể vừa e dè, như một ngọn núi cao vời vợi, đẹp đẽ nhưng không dễ tiếp cận. Thế gian dường như không có gì có thể làm lung lay sự thanh cao và kiên định trong đôi mắt nàng.

Bên cạnh nàng còn có một thanh trường kiếm đang lơ lửng, thân mỏng gần như trong suốt tỏa ra hàn mang lạnh thấu xương, chuôi kiếm điêu khắc tinh xảo nạm ngọc, nhìn liền biết không phải phàm vật, còn rất có linh tính bay đi bay lại xung quanh chủ nhân.

Đây chính là tổ sư đã sáng lập nên Vô Lượng Kiếm Các, danh hào Vô Lượng Kiếm Tiên, tên nàng gọi Nhan Như Ngọc.

“Ừm, biết rồi.” Mỹ nhân cao lãnh khẽ gật đầu, không nhìn ra chút ý vui giận nào hoàn toàn là một tảng băng phong vạn năm.

Trịnh Viễn Đông biết tính cách của nàng vốn là như vậy nên không có chút bất mãn nào tự lui về phía sau đứng yên đợi phân phó.

“Ôi, Như Ngọc muội đối với đệ tử thân truyền là người trong nhà cũng không thể cho một chút sắc mặt tốt nào sao? Nhìn Trịnh các chủ đây hình như còn ôm một tấm tình si với muội đó, là không muốn đáp lại hắn hay sao?”

Trên ghế bên dưới, một mỹ phụ nhân dáng người đầy đặn đưa tay che miệng cười duyên liếc nhìn về phía chủ vị tràn đầy ý thăm dò cùng châm chọc.

Vẻ ngoài của nàng này tựa như những quý phu nhân nhà vương công hầu tước, vóc dáng đẫy đà tràn đầy sự mặn mà của người phụ nữ trưởng thành. Khuôn mặt nàng toát lên nét sắc sảo tự tin với đôi mắt long lanh như biết cười ẩn chứa sự từng trải và dịu dàng.

Bờ môi son mọng đỏ, trán có điểm một nốt chu sa tăng thêm phần quý phái. Tóc nàng búi gọn gàng cài thêm ngọc trâm khắc hình phượng điểu tạo nên vẻ thanh lịch thục phụ.

Bộ váy áo rộng cũng khó che được những đường nét gợi cảm chín mùi của phụ nhân. Bờ vai tròn đầy, vóc dáng uyển chuyển với vòng ngực nở nang và vòng eo vừa phải dẫn tới đôi hông rộng, cặp mông phốp pháp mắn đẻ rung rinh mỗi khi cười.

Ở trên người nàng tự hình thành nên khí chất diễm lệ của một quý bà, như mật đào vừa chín tới mà bất cứ nam nhân nào cũng muốn một lần ngắt lấy thưởng thức.

“Để Lệ phu nhân chê cười rồi, vãn bối đối với sư phụ luôn là giữ đủ phép tắc lễ nghĩa, cảm tình của chúng ta vẫn chỉ là sư đồ thuần túy, vãn bối luôn kính trọng ao ước bản thân một ngày có được thực lực như người, tuyệt đối sẽ không có dị tâm nào khác.”

Trịnh Viễn Đông sợ sư phụ mình không vui liền lên tiếng đính chính dù trong nội tâm hắn rất muốn. Nhan Như Ngọc thì lại dường như chẳng có chút quan tâm tới vấn đề này, đôi mắt lạnh băng nhìn thẳng không chớp.

‘Ôi, thời đại bây giờ sư đồ luyến ái cũng là chuyện hết sức bình thường không phải sao? Trịnh các chủ, đã là nam nhi nhất định phải có đủ sự gan dạ cùng quan điểm rõ ràng, thích ai thì cứ mạnh dạn thể hiện ra đừng có tỏ vẻ nhút nhát yếu đuối như thế.

Haha, biết Nhan tiên tử đã lâu nhưng ta vẫn chưa từng thấy qua kẻ nào có thể đủ bản lĩnh làm tan chảy ngọn băng phong hùng vĩ này, nếu Trịnh các chủ làm được thì thực là hảo sự nghìn năm hiếm thấy đó.’

Ghế bên trái ngồi một trung niên nhân tuổi ngoài tứ tuần dáng vẻ đạo mạo nghiêm trang đang vuốt râu cười nói. Người này bề ngoài cao khỏe, tóc đen mày rậm, râu dài tới ngực, thân mặc trường bào dệt từ nguyên liệu quý giá bên trên có thêu hình ly long tinh tế.

Thoạt nhìn qua thì người này giống như một vương hầu nào đó tràn đầy khí độ thượng vị giả nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy trong đôi mắt đó tinh mang nở rộ như nhìn thấu mọi sự, nét mặt như mang theo sự tang thương cổ lão vượt nhiều thời đại, rõ ràng không phải kẻ tầm thường.

Trịnh Viễn Đông lần này cũng chỉ cười giả lả không nói thêm gì hơn, hắn biết những kẻ ở đây thân phận đều không tầm thường, không đến lượt hắn phát ngôn quá nhiều, tất cả chỉ cần đứng sau Nhan Như Ngọc để nàng phân phó là được.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230