Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 9
Phần 9: Tiên tử xí tiện nô

Trong căn phòng vệ sinh chật chội ẩm mốc, lũ nam nhân vẫn xếp hàng dài chờ tới lượt để được trút hết bầu tâm sự lên thân xí tiện nô kia, nàng này cũng tận tình đắm chìm trong bể dục mà không hề hay biết mọi hành vi của mình đều đã bị một đám người ẩn thân quan sát từ đầu tới cuối.

Chúng nữ Huyền Nữ Cung lúc này ai nấy tâm trạng đều thập phần phức tạp, nói đúng hơn là sốc đến đứng hình không thể tin nổi những gì đang xảy ra trước mắt. Các nàng gần như quên hết hoàn cảnh dơ bẩn cùng mùi khai chung quanh, tất cả ánh nhìn đều tập trung lên người cô gái đang bị trói trên bệ xí đang há mồm tiếp nhận từng con cặc xả nước đái vào.

Kia chính là sư tổ dung mạo khuynh thành tu vi trác tuyệt của họ hay sao? Một vị tiên tử khoáng cổ tuyệt kim tạo ra hàng loạt truyền thuyết, cả Tần quốc lẫn các nước lân bang từ già đến trẻ không ai không biết đến nàng. Cả danh vọng lẫn địa vị của nàng đều rực rỡ như mặt trời ban trưa, được vạn dân tín ngưỡng, các tu sĩ kính trọng, dù là đại năng có thực lực đồng cấp cũng phải nể phục mấy phần.

Những tưởng nàng sẽ mãi mãi sống trong hào quang ngời ngời, ở nơi tôn quý nhất trở thành thần tượng của biết bao nữ tu sĩ cũng khiến tất cả nam nhân đều ngưỡng vọng ước ao được một lần có được giai nhân. Nhưng hiện tại vị tiên tử đó lại ở đây, luân lạc xuống phàm trần, chôn vùi bản thân trong chốn không nên dành cho con người.

Nàng vứt bỏ bao nhiêu tiếng tăm địa vị tối thượng, ẩn giấu danh tính sống một cuộc đời buông thả phóng túng. Không sai, nữ tử đang bị hàng dài đàn ông xem như cái bô tiểu mà lạp xả kia chính là Tần Mộ Uyển, đại cung chủ của Huyền Nữ Cung quốc giáo Đại Tần.

Ngay cả Băng Tâm và Thanh Tâm tuy từng chứng kiến sư phụ mình phô bày những cuộc ái ân tập thể thác loạn vẫn cực kỳ khó tin khi tận mắt thấy cảnh tượng trước mặt. Cái này đâu chỉ gọi là tận hưởng cuộc sống hoan ái cùng thú vui thể xác, đây rõ ràng là đắm chìm trong bể dục, vứt bỏ cả phẩm cách của một con người bình thường để trở thành công cụ tình dục, một cái lỗ xả phục vụ cho nhu cầu sinh lý không hơn không kém, ai đã khiến nàng ra nông nỗi này?

Vũ Uyên, Lam Hinh và Linh Lộc cắn môi ái ngại, Tần Mộ Uyển là người họ kính trọng nhất, cũng là niềm tự hào vô bờ bến của Huyền Nữ Cung bây giờ lại ở trong cái bộ dáng như thế này, các nàng có cảm tưởng toàn bộ thể diện mặt mũi của tông môn đều trôi theo dòng nước đái chảy xuống cống hết sạch rồi.

Riêng Khinh Y thì trực tiếp đứng như trời trồng, mọi hình tượng cao quý đẹp đẽ nhất nàng từng tưởng tượng về một vị tiên tử dung nhan tuyệt trần, khí chất thanh lệ thoát tục tất cả đã hoàn toàn sụp đổ. Tần Mộ Uyển mà nàng thần tượng mong cầu một lần được gặp mặt hiện đã ở trước mắt nhưng lại trong tình huống hết sức khó nói.

Vương Nhã Khuê mắt phượng liếc qua biểu hiện của từng người rồi mỉm cười hài lòng, cho chừa cái tội chê bai dè bỉu nàng làm đĩ, người ta làm đĩ cũng còn có phẩm giá hơn cung chủ của họ đi làm bồn tiểu công cộng đó nha.

Kỳ thực thì đây cũng xem như trò chơi tình thú của các nàng, Tần Mộ Uyển cũng là thường xuyên ở kỹ viện phục vụ nam nhân đấy, hai người hằng ngày bày đủ trò dâm tục để tiêu khiển, hôm qua chỉ vì cô nàng tiên tử kia cá cược thua nên phải chịu hình phạt trở thành xí tiện nô một ngày, và Tần Mộ Uyển cũng rất vui vẻ chấp nhận, đối với các nàng uống nước tiểu nam nhân cũng xem như giải khát mà thôi, bản thân Vương Nhã Khuê cũng nhiều lần bị trói ở đây rồi.

Chu Cương Liệt khẽ lẩm bẩm chú ngữ rồi nhìn về phía đám nam nhân đang xếp hàng, bọn họ lập tức sững người trong giây lát rồi quay lưng kéo nhau rời khỏi không chút tiếc nuối. Điều khiển hành vi của vài cái phàm nhân đối với hắn là dễ.

“A… ư… người tới… mau tới nữa đi, bên ngoài hết rồi sao… ưm… ta còn muốn nữa, nhanh cho ta thêm đi, tinh dịch, nước đái… ôi thật khiến người ta nghiện a… ai cũng được… mau cho ta uống nữa đi mà…”

Tần Mộ Uyển hai mắt bị bịt kín vẫn luôn miệng rên rỉ cầu hoan, hạ thân nàng hẩy mạnh lên từng hồi, lưỡi đưa ra ngoài cố liếm láp chút vị tanh hôi đọng ngoài khóe môi.

Chu Cương Liệt từ từ tiến tới trước mặt nàng, quần đã sớm tụt xuống, công pháp Cửu Đầu Trùng được vận chuyển tới tận cùng, sáu cái dương vật to lớn chen chúc nhau mọc nơi hạ bộ.

Khi thể tu đã luyện lên đến đẳng cấp hoàn mỹ hắn có thể tự ý vận chuyển điều khiển bất cứ bộ phận nào trên cơ thể mình tùy ý, bởi vậy hắn luôn nắm thế chủ động trong chuyện ân ái, muốn ra lúc nào cũng được. Vào lúc này, bìu dái của hắn cũng đang nở rộng, nếu sáu con cặc mà chỉ có hai hòn bi nhỏ thì làm sao đủ sản xuất tinh cung cấp cho từng vòi.

Chu Cương Liệt điểu khiển thân thể mình khiến hai hòn dái hoạt động mạnh mẽ, ống dẫn tinh cũng mở rộng. Không cần phải chơi gái hắn cũng có thể lập tức phun tinh theo ý mình.

Tần Mộ Uyển vẫn đang í ới gọi người bên ngoài vào giúp nàng lấp đi khoảng trống ngứa ngáy, sáu con cặc lúc này đã vào vị trí, hắn không để nàng chờ lâu, từng cái vòi dài ngoằng bắt đầu nhắm vào trên cơ thể nàng mà trút từng đợt.

Hắn bắn tinh còn nhiều hơn cả đi tiểu, từng dòng tinh nóng hổi đặc sệt tưới lên khắp cơ thể trực tiếp biến Tần Mộ Uyển thành một người nhầy nhụa trắng đục. Nàng cũng bất ngờ đến không kịp phản ứng cứ vậy hứng trọn hết, miệng còn nuốt xuống không ít.

“Ục… ọc… chẹp chẹp… ực… A!!! Mùi vị này… chủ nhân, là ngài phải không? Ngài trở về rồi, nhất định là vậy, chủ nhân… vị tinh này không sai vào đâu được.”

“Ừm, ta về rồi, trong thời gian ta vắng mặt các nàng thật là biết hưởng thụ đó nha, haha.” Hắn không che giấu nữa trực tiếp cùng mấy nữ đằng sau hiện hình.

“Hức… đúng là ngài thật rồi, thiếp cuối cùng cũng gặp lại, mau giúp thiếp bỏ dây trói, người ta muốn nhìn thấy chủ nhân tận mắt cơ.” Tần Mộ Uyển khẽ giãy giụa, để hắn thấy bản thân trong trạng thái thế này cũng thật ngượng ngùng.

Chu Cương Liệt búng tay giải trừ trói buộc, nàng hấp tấp kéo ra khăn bịt mắt ngước nhìn lên, nam nhân mà nàng vẫn luôn nhớ nhung mê luyến đã ở trước mặt, hắn vẫn thế, là vị chủ nhân cừ khôi tư thái uy nghiêm như thần kèm nụ cười hào sảng làm ngây ngất bao nhiêu nữ tử.

“Chủ nhân… ngài…”

Lúc nàng đang mừng rỡ định đứng dậy nhào đến vòng tay của hắn thì bỗng ở phía sau lưng Chu Cương Liệt ló ra mấy khuôn mặt thân quen. Đầu tiên là Vương Nhã Khuê được xem như khuê mật cùng nàng hơn trăm năm tận hưởng nhân sinh, tiếp theo là hai tỷ muội Băng Tâm và Thanh Tâm đồ đệ mà nàng yêu mến nhất, còn có đồ tôn Vũ Uyên cùng Lam Hinh, Linh Lộc hộ pháp và một nữ tử nữa có vẻ là đệ tử mới trong cung.

“Ơ, Băng Nhi, Thanh Nhi, sao các ngươi lại tới đây? Còn dẫn theo cả Uyên Nhi với Hinh Nhi nữa? Hừm… là trò của con nhỏ trà xanh này có phải hay không? Ngươi dẫn chúng nó đến đây bêu xấu mặt ta hả? Đồ kỹ nữ không biết xấu hổ kia.”

Nàng ngượng quá hóa giận, nếu không phải cả người đã bị một lớp tinh trùng bao phủ liền có thể thấy khuôn mặt nàng đã đỏ đến sung huyết rồi. Dù đã chấp nhận buông thả theo tính dục nhưng bị đám hậu bối chứng kiến hết một màn này cũng thật khó coi, bây giờ nàng chỉ muốn kiếm cái lỗ nào đó chui vào mà thôi.

“Hô hô, mấy tiểu muội này tới thanh lâu thấy ta đang phục vụ khách nhân liền khinh bỉ sỉ vả nói ta là kỹ nữ vạn người cưỡi, vậy thì để cho họ chứng kiến sư tổ nhà mình trong bộ dáng này so với ta ai thảm hại hơn. Đĩ cũng có phẩm giá của đĩ, còn xí tiện nô làm bồn chứa tinh như này chẳng còn miếng phẩm giá nào cả.”

Vương Nhã Khuê cười giảo hoạt như hồ ly, câu nói của nàng khiến chúng nữ ai nấy giống như bị tạt một gáo nước lạnh. Các nàng luôn cho rằng bản thân cao quý thanh sạch coi thường thứ dâm nữ lẳng lơ vạn người kị như cô ta, bây giờ lại chứng kiến cảnh sư tổ nhà mình còn thấp kém hơn cả kỹ nữ thế này quả thực không thể nào nói gì thêm nữa.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230