Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 13
Phần 13: Thánh thủy trời ban

Dĩ nhiên mấy bộ trang phục nữ tế thanh thuần nhã nhặn kia hoàn toàn là do huyễn thuật của Chu Cương Liệt biến ra, hắn đang ngồi trên một đám mây lơ lửng nhìn xuống chúng nữ trần truồng uốn éo trong điệu múa, phía dưới âm hộ và lỗ hậu còn đeo đủ thứ đồ chơi từ cặc giả đến máy rung, núm vú và hột le được buộc cái chuông nhỏ cứ đinh đang vui tai theo từng động tác của các nàng.

Điệu nhảy cầu nguyện kết thúc, theo tục lệ thì quốc quân cùng con trai sẽ đọc văn tế sau đó nhận được thánh thủy từ Huyền Nữ Cung, nghi thức uống vào nước thánh xem như lời chúc của thiên địa cho quốc vận Tần bang mãi mãi trường tồn vĩnh thịnh.

Tần Giang Vương cùng hai vị thế tử đang định bước lên đài liền bị Băng Tâm và Thanh Tâm đưa tay ra hiệu họ đứng tại chỗ, đang lúc đám đông chưa hiểu nguyên do thì Tần Mộ Uyển đã tiến lên phía trước, giọng của nàng cất lên lanh lảnh truyền thẳng vào tai mấy mươi vạn người ở đây.

“Nhờ ơn trên ban khiến Đại Tần ta khí vận hưng thịnh, dân chúng ấm no sung túc, lần điển lễ này không chỉ có Đại vương và nhị vị thế tử nhận nước thánh mà toàn bộ mọi người ở đây đều có phần, đây cũng là ân trạch to lớn mà thần minh ban xuống, mọi người chớ bỏ lỡ.”

Đám đông bên dưới lại một trận xôn xao vang động, họ đồng loạt quỳ xuống bái lạy luôn miệng cảm tạ trời cao. Mặc dù việc cho mấy mươi vạn người bên dưới đều có thể uống thánh thủy có vẻ hơi khó tin nhưng Tần Tự Thành thừa hưởng đức tin của ông cha mình nên những chuyện vị đại cung chủ này nói hắn đều không có thắc mắc.

Tần Mộ Uyển bưng lấy cái bình sứ trên bàn, thứ này chỉ cao độ hai gang tay, rộng ngang miệng chén thế nhưng nước bên trong đã rót đầy năm cốc vẫn chưa cạn, đám hoàng thất phía dưới đều trầm trồ quả nhiên là thủ đoạn của thần tiên.

Tần Tự Thành dẫn đầu cùng hai con trai, vương phi và công chúa bước lên đài, hắn bưng ly ngọc đựng thánh thủy nâng lên kính thiên địa rồi nốc cạn, mấy người ở sau cũng đồng thời làm theo.

Ừm, vị nước năm nay hình như hơi lạ, thường thì thánh thủy mang ý nghĩa tượng trưng sẽ là rượu nhạt hoặc nước tinh khiết, nhưng rõ ràng thứ họ vừa uống có vị ngọt thanh rất thơm ngon nhưng lại hơi có chút nhờn.

Khi uống vào cảm giác thân thể bỗng chốc như tràn đầy sinh khí hơn, bao nhiêu mỏi mệt đều tan biến, không lẽ quả thực là nước thánh có diệu dụng?

“Thánh thủy lần này là bổn cung chủ tự mình thỉnh từ nơi có tiên khí dồi dào, trải qua luyện hóa nhiều lần mới có thể trích xuất ra, người uống được xem như vạn hạnh, bệnh lớn hóa nhỏ, bệnh nhỏ tiêu tan, dưỡng sinh trú nhan, tuổi thọ cũng có thể tăng thêm.”

Tần Mộ Uyển chắp tay trước bụng ung dung nói, hai đùi kẹp chặt, nàng vừa mới tiết thân suýt nữa khiến cái cặc giả ở trong âm hộ rớt ra ngoài rồi.

Nghe công dụng của thứ nước kia khắp nơi ồ lên một tràng vang dậy, đây rõ ràng chính là nước tiên hàng thật chứ không phải tượng trưng, mấy mươi vạn ánh mắt hứng khởi khao khát nhìn cái bình sứ trên tay vị tiên tử kia.

“Đa tạ Tần tiên tử ban lộc, bổn vương cùng trăm vạn hộ bách tính nhớ mãi không quên.” Tần Tự Thành không quản thân phận quân chủ một nước cùng con trai và cả hoàng thất quỳ xuống kính cẩn khấu đầu bái lạy Tần Mộ Uyển.

“Mời Đại vương đứng lên, tiếp theo ta sẽ thi triển pháp thuật dùng thánh thủy tạo mưa để vạn dân cùng thụ lộc trời, hứng được bao nhiêu là tùy cơ duyên của mỗi người ở đây.”

Nói xong nàng liền đưa tay lên bắt ấn quyết, miệng ngâm tụng chú ngữ khó hiểu, bảo bình đựng thánh thủy từ từ bay lên không trung mất hút trong mây. Ở phía trên Chu Cương Liệt cầm lấy lọ sứ nhoẻn miệng cười hài hước, cô nàng kỹ nữ đội lốt tiên tử này diễn xuất cũng khá lắm.

Thánh thủy này là hắn lấy từ con suối ở giữa háng của Lạc Thủy, nàng vẫn ở trong Sơ Đạo Hỗn Độn Tháp tiềm tu củng cố thật vững chắc căn cơ cùng với nghiên cứu thêm nhiều pháp thuật thần đạo.

Một ngày ở bên ngoài bằng trăm ngày trong tháp, nương tử này vốn tính dục rất cao, hắn thân là phu quân dĩ nhiên không thể để nàng trống vắng nên đã dành ra hai ngày tương đương hai trăm ngày cùng nàng song tu.

Hắn lại dùng pháp bảo không gian hình dạng như cái bình sứ thu giữ toàn bộ dâm thủy của nàng tiết ra, ước chừng đã tích lũy được lượng nước lồn tương đương chục cái đập thủy điện rồi. Nhiêu đây nếu đổ hết ra đủ khiến vương đô nước Tần chìm trong ngập lụt, quả đúng là thể chất song tu tuyệt đỉnh, muốn bao nhiêu nước liền có bấy nhiêu.

Bên dưới Tần Mộ Uyển đang làm bộ thi triển pháp thuật cầu mưa, Chu Cương Liệt ngồi trên mây chỉ đơn giản là dốc miệng bình sau đó phân tán số nước dâm này tạo thành những đám mây lưu chuyển ra khắp nơi. Kế tiếp lại tác động để cho nước rơi xuống kèm theo chút gió và sấm sét cho nó chân thật.

Toàn bộ Ung Thành lẫn mấy mươi dặm ngoại vi lúc này bầu trời mây giăng mờ mịt, gió lớn thổi từng cơn lạnh buốt, thi thoảng còn có tiếng sấm rì rầm, chẳng mấy chốc cơn mưa lớn như trút nước đã kéo tới.

Từ hoàng thất tới dân chúng chứng kiến sức mạnh thao túng thời tiết thiên địa của Tần tiên tử đều sùng bái ngưỡng vọng không thôi, cơn mưa này chính là thánh thủy trời ban, công dụng của nó bọn họ đã được biết nên hứng khởi vô cùng. Có người tìm ngay dụng cụ hứng lấy nước mưa để dành, nhiều kẻ thì trực tiếp há miệng ngửa cổ lên trời nuốt từng ngụm.

Quả nhiên nước thánh rất chi là ngon ngọt lại công hiệu tức thì, trong mấy vạn dân có không ít người bệnh sau khi uống xong liền cảm giác thư thái thoải mái, bao nhiêu đau đớn mỏi mệt đều tan biến.

Những tu sĩ ở các tông môn nhỏ và tán tu đến xem điển lễ cũng không bỏ lỡ cơ hội thu thật nhiều thứ nước tiên này cất trữ để dành luyện đan chế thuốc.

“Có Huyền Nữ Cung phò trợ, Đại Tần thiên thu vĩnh thịnh!!!” Tần Giang Vương đứng giữa cơn mưa lớn giọng hô lớn.

“Có Huyền Nữ Cung phò trợ, Đại Tần thiên thu vĩnh thịnh!!!” Liền kề sau đó tất cả những người khác từ quan lại, binh sĩ, bách tính đều đồng thanh hô vang. Tần Mộ Uyển giữ bộ dáng lãnh đạm cao quý cùng chúng nữ đứng trên đài tận hưởng vạn dân kính ngưỡng.

Vương Nhã Khuê lúc này đang trần truồng bò tứ chi vểnh mông cho chủ nhân thao địt cũng phải ngước nhìn xuống bên dưới.

“Xem cô ta sướng chưa kìa, được bao nhiêu là người tôn sùng, chẳng bù cho Hắc Nha Tông của thiếp chỉ biết ẩn giấu trong bóng tối làm những chuyện lén lút, không công bằng chút nào.” Nàng nói với giọng điệu tràn đầy ấm ức ganh tị.

“Nhưng bù lại lượng tài nguyên của các nàng nhận được không phải cao hơn hay sao? Có thua kém gì đâu mà oán trách.” Chu Cương Liệt phét vào mông đít nàng mấy cái bôm bốp khiến Vương Nhã Khuê đau đến cao trào.

Trận mưa dâm thủy kéo dài cả nửa canh giờ thì mới dứt, mây đen kéo đi, ánh mặt trời lại lần nữa hiện diện. Sau cơn mưa mọi vật đều như được tân sinh, cỏ cây tươi tốt, khí hậu mát mẻ dễ chịu, con người cũng hân hoan vui vẻ hoạt bát hơn.

Phần tế tự theo đó kết thúc, kế tiếp liền tới các hoạt động lễ hội, rất nhiều hàng quán bán đặc sản bản địa cùng đồ lưu niệm, trang sức, vải vóc được bày biện, những trò chơi dân gian cũng xuất hiện khắp nơi phục vụ cho dân chúng vui chơi thỏa thích.

Chu Cương Liệt cũng cùng chúng nữ hòa vào dòng người nhộn nhịp, họ dạo chơi ăn uống, tham gia các hoạt động được tổ chức. Hắn cẩn thận dùng ảo ảnh bao phủ thay đổi dung nhan của các nàng để khỏi gây chú ý, dù sao các tiên tử của Huyền Nữ Cung thân phận quá bắt mắt sẽ làm cuộc đi chơi mất tự nhiên.

Khinh Y còn dẫn toàn bộ thôn làng Tĩnh Khê đến đây hòa nhập với dân chúng Tần quốc, họ lần đầu tham dự ngày hội nhộn nhịp thế này ai nấy đều phấn khởi cùng lạ lẫm.

Trải qua một tháng này Băng Tâm, Thanh Tâm, Vũ Uyên, Lam Hinh, Linh Lộc và Khinh Y đối với những chuyện ân ái thác loạn đã sớm làm mãi thành quen, đúng như Vương Nhã Khuê đã nói, không chơi thì chê bai kỳ thị, đã dính vào rồi lại như thuốc phiện khó mà cai nổi. Các nàng nhanh chóng bị sắc dục chi phối cảm xúc, thả mình theo những cuộc vui xác thịt.

Lúc đầu chỉ là bạch nhật tuyên dâm hay trần truồng dạo phố với Chu Cương Liệt, sau đó liền bị vị chủ nhân ác ôn kia xúi giục trao thân cho những gã đàn ông xa lạ khác, sau đó thì làm gì còn sau đó nữa, các nàng bắt đầu nghiện cái cảm giác được nam nhân vây quanh, mùi của những con cặc hôi hám kia như chất kích thích thần kinh càng ngửi nhiều lại càng lún sâu.

Hiện tại cả tám người đều đã trở thành kỹ nữ đầu bài của thanh lâu rồi, hằng ngày mở các buổi ăn chơi thác loạn lựa chọn những gã đàn ông cặc to dai sức nhất cùng mình ái ân, cái gì thân phận cung chủ truyền thừa đều vứt qua một bên, ở kỹ viện này các nàng chỉ là mấy con điếm không hơn không kém.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230