Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 204
Phần 204: Múa cột

Như hiểu rõ được ý định của đám người tham lam ngoài kia, Lạc Thủy giọng điệu hơi trầm xuống nhàn nhạt cảnh cáo.

‘Các vị, thiếp thân đã nói từ trước, người chấp nhận tham gia đại tiệc dù đã bị loại sớm thì vẫn là hảo hữu được Tuyết Liên Cung ta chào đón. Đồ vật do ta tặng cho ai thì chính là của người đó, nếu có kẻ nào dám lớn mật làm ra hành vi cướp đoạt thì cứ chờ mà đón nhận lửa giận của chúng ta đi.

Dưới tiên đạo chân chính mọi mánh khóe thủ đoạn đều chỉ là trò tạp kỹ, dù các vị có trốn tới chân trời góc bể ta chắc chắn cũng sẽ có cách tìm ra. Cơ hội của mỗi người chỉ có một lần, để vuột mất là do các vị thiển cận bảo thủ không trách ai được.’

Lời nói của Lạc Thủy như có sức nặng ngàn cân khiến một vài kẻ vốn đang ngấp nghé mưu đồ bất chính giết người đoạt bảo phút chốc rụt cổ không dám ho he gì thêm nữa.

Bọn họ lúc này mới cảm thấy hối hận đến xanh ruột. Trời ơi, mình đã ngu ngốc thế nào mới vì chút mặt mũi danh dự mà bỏ qua cơ duyên lớn như thế. Chỉ cần ở lại thêm chút nữa, chấp nhận cởi bỏ y phục chịu xấu hổ một chút mà đã có ngay một khối tiên linh thạch.

Đám người bên ngoài mặt đầy chua chát chỉ có thể khẽ thở dài bất lực, hiện tại bị loại đã được tặng tiên linh thạch, vậy những người rời khỏi phía sau chẳng phải còn nhận được vật phẩm khủng bố hơn hay sao?

Mà những người còn lại ở bên trong sảnh tiệc ai nấy đều hứng khởi cười toe toét đến tận mang tai. Bọn họ đã cược đúng, chỉ là hy sinh chút sĩ diện để đổi lấy cơ duyên ngập đầu, cái giá phải trả thực xứng đáng a.

Trải qua nhiều lần sàng lọc, nhân số hiện tại còn dưới đại sảnh từ năm vạn ban đầu giờ chỉ còn hơn một vạn nhưng Lạc Thủy vẫn chưa dừng lại, nàng vỗ nhẹ bàn tay tiếp tục phát biểu.

“Ừm, như các vị đã thấy thì tỉ lệ nam nữ ở đây đang có sự chênh lệch rất cao, bởi vậy tiếp theo thiếp thân liền mạn phép tiếp tục tinh lọc bớt những người không phù hợp.”

Đám người bên dưới nhìn nhau rồi lại cười khổ, thần nữ này cũng thực khó tính a, bọn họ có cảm tưởng mình giống như đang tham dự cuộc thi tuyển của một tông phái nào đó, mỗi vòng sau lại càng khó nhằn hơn vòng trước. Đám nam nhân ai nấy đều hồi hộp trong lòng cầu khấn cho mình hội đủ điều kiện a, bọn họ còn muốn kiếm thêm nhiều tài nguyên hơn nữa.

Lạc Thủy lia mắt nhìn xuống hạ bộ của từng người, đầu lưỡi khẽ đảo một vòng làm ướt cánh môi sau đó tiếp tục nói.

“Vòng sơ tuyển tiếp theo sẽ thi thố về thực lực cùng sự bền bỉ, để xem các vị nam tử hán ở đây có được hay không nhé?”

Khi một nữ nhân hỏi có được hay không thì đó không khác nào đang thách thức lòng tự ái tự trọng của một người đàn ông chính hiệu. Và để đáp lại nàng thì nhất định họ phải chứng minh bản lĩnh của mình, cho nữ nhân đó biết rõ sai lầm khi dám khiêu khích đến lòng kiêu hãnh của nam nhân.

Đám đàn ông bên dưới đồng loạt đứng dậy khỏi ghế rồi hô vang một tràng thể hiện uy nghiêm, ánh mắt ai nấy kiên định sắc bén như muốn thực sự đem vị thần nữ trần truồng đang coi khinh họ trên kia đè ra mà rong ruổi bạo địt một phen để nàng hiểu rõ dám động chạm lòng tự trọng của nam nhân sẽ phải nhận lãnh kết cục như nào.

Nhưng cũng không ai vì thế mà hành động bốc đồng, bọn họ còn yêu đời lắm, chừng nào thần nữ còn chưa cho phép thì chả ai dám làm chuyện ngu xuẩn cả.

Trong khi đám nam nhân hồi hộp ngóng chờ xem thần nữ sẽ dùng cách nào để loại trừ thì phía mấy nữ tu sĩ có vẻ nhàn hạ hơn, các nàng vì nhân số không nhiều lại chẳng cần điều kiện gì gắt gao nên cứ vậy thoải mái chờ đợi thôi.

Không để mọi người thắc mắc quá lâu, Lạc Thủy đã làm ra hành động, nàng cúi người đưa bàn tay chạm nhẹ vào sàn, ngay lập tức phạm vi vòng tròn một thước xung quanh đó từ từ tách khỏi sân khấu rồi bay lơ lửng ra giữa trung tâm đại sảnh nơi mà mọi người dễ dàng quan sát nhất.

Từ trung tâm vòng tròn lại trồi lên một thanh cột trụ dài hình thành từ thủy linh khí kích thước vừa đủ một bàn tay nắm chặt. Trong ánh mắt ngạc nhiên tò mò của toàn trường, Lạc Thủy kiễng chân nhảy lên trên vòng tròn, đôi tay trắng nõn với những ngón thon dài vịn lấy cột trụ, một chân còn nâng cao lên kẹp khoeo chân của mình vào cột.

Tư thế này thập phần dâm mỹ lại hết sức đẹp mắt, thân thể lõa lồ gợi cảm của nàng được dịp trình bày trọn vẹn các đường nét tinh xảo nhất. Hạ thân theo cái nhấc chân cũng mở rộng triển lãm hết phần âm hộ mọng nước làm đám đàn ông ngắm đến lé cả mắt.

‘Hì hì, tiếp theo đây thiếp thân cùng các tỷ muội Tuyết Liên Cung sẽ trình bày một màn biểu diễn, cũng là kết hợp với thử thách dành cho các vị nam tử có mặt. Ai có thể ở dưới sự kích thích này chịu đựng được một nén nhang không xuất tinh xem như vượt qua. Còn ai ra quá sớm thì đó là do các vị yếu kém không đủ bản lĩnh và bị loại.

Thiếp thân cũng thiện ý nhắc nhở trước, đây không chỉ là hấp dẫn về mặc thị giác mà còn có kích thích cả xúc cảm da thịt nữa, hãy chuẩn bị tâm lý thật vững đi nhé.’

Lạc Thủy nói xong liền nháy mắt với đám đông một cái đầy ngụ ý. Hơn vạn nam nhân trong sảnh nghe xong thể lệ thì đều sững sờ bối rối một phen sau đó chỉ có thể lắc đầu cười khổ.

Cách sàng lọc này cũng thật đủ độc lạ a, trực tiếp phô bày bộ dáng dâm dật nhất chọc cho họ dấy lên ham muốn, đối với những kẻ yếu nhược chuyện sinh lý chắc chắn sẽ khó mà nhịn nổi mà nhanh chóng đầu hàng.

Đã vậy còn có kích thích trực tiếp lên nhục cảm da thịt nữa, bọn họ đã sớm đối với vị thần nữ này si mê đến cứng hết cả người rồi, nếu nàng trực tiếp chạm vào thì ai mà chịu cho thấu. Vòng loại này thực khó khăn quá mức a, nói không chừng đám đàn ông ở đây bị loại gần hết cũng có thể lắm.

“Các vị đã chuẩn bị xong chưa, thiếp thân bắt đầu trình diễn luôn đây, các tỷ muội, giúp ta trợ trận nào.”

Theo một cái búng tay của Lạc Thủy, chúng nữ cũng lập tức đạp không bay tới xung quanh, trên mặt ai nấy đều mang theo vẻ hớn hở cùng mị hoặc không che giấu. Cảnh tượng chúng tiên nữ trần truồng bay lượn ngay trên đỉnh đầu làm những người phía dưới và cả bên ngoài nhìn đến lóa cả mắt.

Dưới ánh trăng bàng bạc phủ xuống toà cung điện thủy linh giống như một ngọn đèn chiếu rọi làm nổi bật vị trí trung tâm nơi nhân vật chính của thịnh hội đang biểu diễn. Không gian chìm trong một cơn mê mị, nơi hàng vạn ánh mắt chăm chú dõi theo vũ đài ngập tràn hương hoa và sương khói.

Tâm điểm của tất cả… là Lạc Thủy.

Nàng đứng giữa vũ đài, thân thể trần trụi như điêu khắc từ bạch ngọc, mỗi đường cong phản chiếu ánh sáng lung linh càng thêm rõ nét. Trước người nàng là thanh cột bóng loáng màu thiên thanh kéo dài lên cao như một trục trời để nàng quấn lấy.

Không biết từ đâu tiếng nhạc bỗng nhiên phát lên rót vào tai từng người rõ rệt như tiên âm hợp xướng.

Lạc Thủy nương theo tiếng nhạc đệm bắt đầu màn trình diễn. Đôi mắt hạnh mơ màng, khóe môi nở một nụ cười như có như không. Ngón tay nàng lướt nhẹ trên thân cột lạnh lẽo, như một người tình đang ve vuốt làn da tình nhân.

Rồi bất chợt nàng thực hiện một cú xoay người, tấm lưng trần ướt sương của nàng tựa vào cột, ngực đầy căng tròn khẽ phập phồng theo hơi thở.

Nàng nâng gối, để bàn chân trần quấn lấy thân cột. Cơ thể mềm mại uốn cong như một con rắn thần quấn chặt con mồi. Đầu nàng ngửa ra sau, mái tóc đen mượt chảy dài như thác để lộ chiếc cổ trắng ngần, đôi môi đỏ hé mở nụ cười càng thêm mị hoặc.

Mọi ánh mắt phía dưới dâng lên những đợt sóng si mê, dục vọng, và cả kinh ngạc. Người ở thời cổ đại có bao giờ được thấy qua mỹ nữ múa cột bao giờ cơ chứ. Màn trình diễn của Lạc Thủy đối với họ thật đặc biệt lạ lẫm, vừa dâm đãng tao mị lại vừa đẹp mắt tràn đầy nghệ thuật.

Tiếng nhạc càng lúc càng dồn dập cao trào, Lạc Thủy siết chặt đôi chân, toàn thân treo ngược lên cột cao như một đóa hoa nở rộ trong bóng đêm. Bàn tay nàng trượt dọc theo đùi, dừng lại trên bờ eo uyển chuyển rồi lướt lên trước ngực, vuốt ve làn da như tuyết, nhào nặn đôi vú thịt đầy đặn.

Nàng liếm mép đầy gợi cảm rồi táo bạo kẹp thân cột vào giữa khe núi đôi, hạ thân lắc lư đẩy đưa chơi đùa giống như xem cây cột kia là dương vật mà phục vụ. Điều này làm chúng nam nhân ai nấy nghiến răng hận không thể thay thế bản thân vào cây cột chết bầm đó.

Nàng hạ người xuống dần, mỗi cử động đều toát lên sự khêu gợi đến mê hồn. Khi chạm đất, nàng quỳ xuống, vươn tay về phía trước, ánh mắt đắm đuối như đang gọi mời cả thiên hạ khuất phục dưới chân.

Lạc Thủy nắm lấy thân cột làm một động tác điêu luyện xoay vòng như sắp tung bay, sau đó nàng lại kẹp nó giữa hai đùi mạnh mẽ lên xuống chà xát mu lồn của mình để lại trên thân cột những vệt nhầy nhụa.

Sau đó nàng lại bước lên trước tựa lưng vào cột rồi từ từ ngồi xuống, hai đùi mở rộng ra, eo cùng hông kết hợp với nhau đẩy đưa hẩy lên từng hồi dẻo dai như rắn nước.

Tay nàng vẫn giơ cao vịn thân cột để lộ ra cái nách trắng phau, bên dưới âm đạo liên tục theo nhịp thở của nàng mà đóng mở, còn có hột le gợi cảm nhô cao như mời mọc.

Chúng nữ xung quanh cũng nương theo điệu nhạc mà tự mình nhảy múa bày ra tư thế dâm đãng nhất, từng cặp vú bờ mông lắc lư điên loạn, dâm thủy từ lỗ lồn rơi xuống như mưa làm ướt mặt cả đám khán giả bên dưới. Các nàng cũng rất biết ý chỉ hỗ trợ làm nền cho Lạc Thủy nổi bật hơn chứ không dám tự mình chiếm hào quang.

Dưới vũ đài, hàng vạn khán giả nín thở, mặt ai nấy mang theo đủ loại sắc thái. Một cơn cuồng loạn nữa sắp sửa bùng lên…

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230