Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 53
Phần 53: Chính cung thị uy

Đã qua nửa đêm, bên ngoài gió thổi từng cơn lạnh buốt, tuyết bắt đầu rơi dày hơn, ở đại phòng nơi Chu Cương Liệt nghỉ ngơi lúc này lại xảy ra một màn làm ai nhìn cũng phải trợn mắt há hốc mồm.

Giữa sảnh phòng bàn ghế đã bị dọn qua một bên, sáu bộ ngọc thể hoàn toàn lõa lồ đang bị treo lơ lửng cách mặt đất vài tấc, mỗi người là một tư thế khác nhau. Có nàng tứ chi dang rộng, nàng khác thì dốc ngược đầu xuống đất mông chổng lên trời… Bao bọc xung quanh mấy nữ là từng dòng thủy linh lực trong suốt lại vô cùng bền chặt như dây thừng không sao giãy thoát được.

Chúng nữ ai nấy đều mếu máo đưa những cặp mắt tội nghiệp ai oán nhìn về phía giường nơi hai con người vô nhân tính đang hì hục cuốn lấy nhau mà triền miên ân ái.

“Lạc Thủy tỷ, mau thả muội ra đi mà, người ta biết lỗi rồi, sau này không dám lấn lướt tỷ nữa đâu, hức, chủ nhân… cứu thiếp.”

Tần Mộ Uyển khổ sở lên tiếng van xin, nàng bị trói trong tư thế trồng chuối, lồn hướng lên trên trần nhà, âm đạo, lỗ đít và cả niệu đạo còn bị rót đầy cả một vại rượu khiến ba lỗ chứa nước đến no căng ọc ạch như bà bầu tám tháng, mái tóc rũ xuống chạm đất, cả thân thể run run nhưng lại không dám động đậy.

Nàng ta phải gồng cơ đít thắt cơ lồn lại không dám để một giọt rượu nào rơi vãi, nếu mắc sai lầm làm đổ rượu thì tàn canh gió lạnh với vị chủ mẫu đang rên rỉ sung sướng trên giường kia.

Mấy cô gái khác cũng gặp tình huống tương tự, Vương Nhã Khuê lỗ lồn, lỗ đái lẫn lỗ đít cắm lấy ba cây nến dài ba tấc đã được đốt cháy, sáp nến bắt lửa chảy xuống nóng đến độ bỏng rát cả mấy chỗ nhạy cảm nhưng nàng cắn răng mím môi không dám rên la, chỉ có thể nhờ dâm thủy chảy ra làm dịu bớt, nếu để nến tắt thì tối nay đừng nghĩ đến leo lên giường chủ nhân.

Băng Tâm và Thanh Tâm bị buộc lại cùng một chỗ, háng hai người gắt gao kẹp lấy nhau trong tư thế bách hợp cắt kéo huyền thoại, âm hộ cùng hậu môn kết nối bằng hai cái song đầu long. Điểm đặc biệt nằm ở chỗ hột le của đôi tỷ muội sớm đã sưng tấy đang được gắn kết bởi một sợi chỉ mỏng, giữa sợi chỉ lại treo một cái chuông nhỏ.

Hai nàng mím môi mím lợi cố gắng giữ vững tâm thần, từng cơ thịt trong âm hộ cùng cúc huyệt đều phải kìm nén hết sức có thể. Các nàng lãnh nhận hình phạt hết sức oái oăm, phần đỉnh của song đầu long được bao bọc bởi một lớp thủy linh khí lạnh buốt, hai tỷ muội phải giữ nguyên tư thế này không được để chuông nhỏ kêu lên.

Mỗi lần chuông lắc thì thủy linh khí trên song đầu long sẽ lập tức tiến nhập vào tử cung của cả hai rồi khuấy đảo một trận khiến Băng Tâm và Thanh Tâm chỉ có thể gào thét chịu trận.

Vũ Uyên cùng Lam Hinh hai cái thiếu nữ mắt bị bịt kín, môi ngậm cầu, cả người bị dây thừng ngưng tụ từ thủy thuộc tính trói buộc khiến nơi tư mật bị ép chặt đến sung huyết. Bên dưới âm đạo cùng lỗ đít hai tiểu dâm đãng này đang bốc khói trắng, hai cái cặc giả bằng băng cắm thật sâu trong lỗ thịt.

Các nàng phải chịu nỗi khổ sở tê buốt rét lạnh thấu tận tử cung và trực tràng, khi nào băng tan hết mới được tha. Hạ thân nhị nữ run lên bần bật từng cơn, dâm thủy vừa mới tiết ra liền sẽ theo hai khối cặc băng này đông cứng lại.

Đây là băng do tiên lực ngưng tụ làm gì có chuyện dễ tan, thậm chí hai nàng còn thử đái ra làm tan băng sớm nhưng đâu ngờ cả nước đái ấm nóng cũng nhanh chóng đông đặc lại khiến niệu đạo chịu chung số phận bị hàn băng thẩm thấu lạnh đến cao trào.

Chủ có Linh Lộc và Khinh Y là thoát nạn không bị chịu khổ hình, hai nàng hết ngó qua sáu cô gái đang gào thét van xin bên kia sau đó lại lấm lét nhìn lại nữ nhân trên giường kia mang theo tâm lý sợ hãi thuần phục không dám hó hé gì.

Nguyên do của trận trừng phạt tập thể này bắt nguồn từ khi chúng nữ vừa từ bên ngoài trở về. Ai nấy đều háo hức muốn nhanh chóng báo cáo cho chủ nhân nhiệm vụ khiến nữ nhân Chung Ly Lạp Chân kia sa đọa đã sắp hoàn thành, các nàng mong chờ được thưởng xứng đáng.

Thế là vừa vào phòng Lam Hinh cùng Vương Nhã Khuê vốn là hai cái nữ tử lanh lợi rất biết tận dung thời cơ tranh sủng đã không nhịn được mà nhào vào lòng Chu Cương Liệt. Cả Lạc Thủy vốn đang ngồi trên đùi hắn cũng bị hai nàng gạt ra một bên, sau đó mấy nữ khác lần lượt vây lấy hắn mồm năm miệng mười oanh yến hót vang.

Chỉ có Linh Lộc và Khinh Y vốn lành tính lại hiểu tôn ti nên đứng bên ngoài chưa vội xáp vào tranh phần.

Nếu là Lạc Thủy của trước đây bị mấy tiểu nữ nhân này có hành động cướp đoạt nam nhân trắng trợn như vậy nàng cũng chỉ nhẹ nhàng cười lắc đầu cho qua dịu dàng đứng bên cạnh chờ tới lượt.

Nhưng thời thế đổi thay chỉ trong tích tắc, Lạc Thủy của hiện tại dâm uy rực rỡ làm sao có thể nhìn vừa mắt hành động trịch thượng của mấy cái tình nô này. Thân là chủ mẫu hậu cung phải có uy nghiêm của riêng mình, thế là nàng thẳng tay áp chế cả bọn bày ra các loại hình phạt bắt các nàng phải làm theo.

Lúc này chúng nữ mới hoảng sợ nhận ra lâu nay mình quả thực được sủng mà kiêu ngạo lại dám lấn lướt cả chính cung. Các nàng cũng tò mò tại sao Lạc Thủy tỷ vốn đằm thắm dịu dàng lại như lột xác thành con người khác bá đạo nghiêm khắc như vậy.

“Lạc Thủy tỷ tỷ, tha cho muội đi, người ta sau này nhất định ngoan ngoãn nghe lời tỷ không dám hỗn hào nữa đâu, nóng quá, nến sắp đốt cháy lồn muội rồi, huhu, huyệt dâm bị nướng chín thì làm sao sau này muội phục vụ chủ nhân được nữa đây…”

Vương Nhã Khuê ưỡn ẹo mông mập, bộ dáng yêu nữ hại người độc ác đã hoàn toàn mất hết, một giọt nến nhiễu trúng mồng đốc làm nàng giật mình nhảy dựng hẩy cả mu lồn lên.

“Ưm… Á… phu quân nhẹ chút… đừng mơ, trong đám tình nô muội chính là đầu sỏ giỏi bày trò nhất, hôm nay chỉ là phạt cảnh cáo ba cây nến. Nếu còn có lần sau ta nhất định lột sạch muội ném vào chuồng lợn cho muội làm heo mẹ bảy ngày, khi nào bị heo địt đến mang thai mới thôi… Ưm… ân… a…”

Lạc Thủy vòng tay ra giữ lấy cổ Chu Cương Liệt mặc tình rên xiết, hắn từ phía sau nâng hai đùi nàng lên, dương vật như cái chày cứng rắn liên tục thò thụt trong hai lỗ thịt, nước nôi chảy đọng thành vũng dưới sàn nhà.

“Tỷ tỷ, kỹ nữ kia bị vậy là đáng đời, nhưng muội đâu có làm gì sao cũng bị treo lên như vậy, oan uổng quá a… cho muội xuống đi mà, rượu sắp trôi từ ruột lên tới miệng luôn rồi… Ực… hức…” Tần Mộ Uyển mềm giọng phân bua, bụng chứa rượu lắc lư no căng cảm giác thật khó chịu.

“Hừ, còn nói không làm gì? Hôm trước là kẻ nào cả gan kéo ta ra trong lúc phu quân đang lâm hạnh rồi thế chỗ mình vào, có biết lúc đó ta đã sắp lên đỉnh thì bị muội làm cho tắt nứng hay không? Còn tỏ ra tội nghiệp, có mà tội chưa xử ấy.”

Lạc Thủy lạnh lùng không chút lưu tình phất tay, dòng nước đang trói buộc Tần Mộ Uyển bỗng hóa thành đầu đại xà lớn cỡ cổ tay trong suốt dài ngoằng. Con rắn làm bằng nước nhưng lại trông cực kỳ linh tính biết thè lưỡi còn biết khè khè kêu lên.

Nó bò trườn trên cơ thể vị tiên tử khiến nàng nổi hết cả da gà vì sợ hãi, cuối cùng đầu rắn nhắm vào lỗ hậu môn đang hơi hé mở mà chui tọt vào.

“Á… ứ… rắn… tỷ tỷ, muội sợ rắn lắm… ô ô ô… tha cho muội đi mà, từ này muội hứa sẽ nghe lời không dám làm trái ý tỷ nữa… á… không… ực… ọc… hô ô… ọc… ọc…”

Thủy xà kia vừa xâm nhập vào lỗ đít liền như dung hòa hết với rượu bên trong sau đó phát triển to dài hơn, nó cứ men theo hang thịt từ từ bò lên phía trên, Tần Mộ Uyển ra sức la hét vùng vẫy, cả người co giật từng hồi, rượu chứa trong lồn cùng niệu đạo đều phun tung tóe xuống sàn.

Từ bên ngoài dễ dàng nhìn thấy bụng nàng đang cộm lên hình dáng dị vật. Con rắn nước cứ thế trườn từ trực tràng qua tới ruột, càng bò lên càng làm Tần Mộ Uyển nội tạng như rối loạn phiên giang đảo hải, nó đi tới tận dạ dày tiếp tục ngược hướng lên thực quản cuối cùng phần đầu lộ ra ở miệng.

Vị tiên tử khốn khổ lúc này toàn thân đã vô lực buông thõng xuống, đôi mắt lật ngược trắng dã, từ mũi miệng nước dãi chảy ròng ròng, bên dưới lỗ tiểu nước đái phun tung tóe mất kiểm soát. Con rắn kia đã thông từ lỗ đít lên tới tận miệng hoàn toàn xỏ xuyên một đường không chút cản trở.

Mấy nữ khác nhìn mà âm thầm hãi hùng khiếp đảm, mặc dù đã trải qua nhiều trò dâm dục tiêu khiển nhưng chơi lớn thế này thực sự là lần đầu. Các nàng càng thêm ái ngại trước sự tàn nhẫn bá đạo của vị chính cung chủ mẫu kia hơn, Lạc Thủy này đã khiến không ai dám còn có ý nghĩ bất phục nữa.

Băng Tâm, Thanh Tâm, Vũ Uyên, Lam Hinh sau khi thấy tấm gương của Tần Mộ Uyển cũng im răm rắp không dám hó hé xin tha hay phản biện phân giải gì, chỉ cúi đầu cam chịu hình phạt của mình, mặt mếu máo khuất nhục nhìn qua vị chủ nhân vô lương tâm kia.

Chu Cương Liệt như không thấy, hắn cười ha hả rồi tiếp tục đè Lạc Thủy ra địt theo kiểu chó, nàng bò tứ chi trên giường đưa đôi mắt ngọc đê mê về phía hai cô gái đang nắm tay nhau sợ hãi co cụm một góc kia.

“Hai muội tử sao lại đứng đó, mau đến đây đi, cùng ta hầu hạ phu quân thật tốt.” Nàng đưa tay ngoắc về hướng Linh Lộc và Khinh Y.

Các nàng nhìn qua nhau rồi cũng không dám không nghe rón rén đi tới gần giường nhưng chỉ đứng yên chờ lệnh chứ chưa vội nhào lên.

“Coi kìa, bản lĩnh lúc trước đâu hết rồi? Sao lại rụt rè như vậy, mau cởi đồ xông lên, phu quân chúng ta mới không thích gái ngoan đâu, hầu hạ không tốt xem ta trừng phạt hai muội thế nào.” Lạc Thủy liếm môi đầy xuân tình liếc mắt qua, hai nàng lúc này mới vội vàng gật đầu tự lột đồ leo lên giường.

Chu Cương Liệt ai đến đều không từ chối, sáu con cặc vươn dài sẵn sàng chiến đấu, chỉ ít phút sau âm thanh rên rỉ của ba nữ tử hòa lẫn vào nhau lại vang lên khắp phòng.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230