Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 54
Phần 54: Lãnh khốc vô tình

Mấy cô nàng bị phạt nhìn mà thèm thuồng, trong lòng tự nhắc nhở mình, sau này muốn có trái ngọt để ăn thì nhất định không thể làm phật ý vị chính cung phu nhân kia.

Một canh giờ sau, ba bộ ngọc thể trần truồng đã hoàn toàn bị đánh bại, các nàng ôm quấn lấy nhau nằm thở hổn hển, khắp cơ thể nơi nào cũng dính đầy chất lỏng trắng đục giống như vừa nhúng trong hồ tinh dịch ra vậy.

Chu Cương Liệt ngó qua sáu nàng bên kia đang chịu phạt, ai nấy đều đưa những ánh mắt khẩn thiết van xin nhìn mình, riêng Tần Mộ Uyển thì đã ngất từ lâu.

“Chậc, ta thấy phạt như vậy cũng đủ rồi, tha cho các nàng ấy một lần nhé nương tử?” Hắn vỗ mông đít Lạc Thủy một cái, lập tức tiểu huyệt liền ọc ra một mớ tinh trùng cùng dâm thủy hòa lẫn.

“Ưm… tùy ý chàng thôi, phu quân muốn tha vậy thì em cũng không dám không tuân lệnh.”

Nói rồi nàng thu hồi phép thuật khống thủy, kỳ thực Lạc Thủy cũng không có ác ý muốn hành hạ bắt nạt gì mấy nàng kia, mọi người đều là nữ nhân của phu quân không nhất thiết phải khiến các muội tử phải sống trong e dè thấp thỏm.

Đây chỉ là chút dạy dỗ nhưng có phần giống bày trò bạo dâm tình thú hơn, mấy cô nàng kia bị trừng trị một phen sẽ tự mình hiểu rõ cảnh cáo của Lạc Thủy sau này bớt lấn lướt vượt quyền nàng lại.

Chứ nếu thực sự dùng uy quyền bá đạo kiểm soát nghiêm ngặt để chưởng khống hậu cung thì e là các nàng sẽ không được thoải mái, tình nghĩa dần dần bị xa cách. Sống mà cứ phải nhìn nét mặt của chính cung thì ai mà chịu cho được.

Lạc Thủy cũng xem thái độ của Chu Cương Liệt đến điểm thì dừng không làm gắt gao thêm, nữ nhân chung sống lâu năm đều rất biết ý hắn, bình thường gây gỗ nháo sự một chút thì được, nếu ai dám tính kế làm hại người trong nhà vậy thì nhất định sẽ bị chính tay Chu Cương Liệt giáo huấn, bị trục xuất khỏi hậu cung cũng là có thể.

Đừng nhìn hắn cả ngày hihi haha nói cười hào sảng mà tưởng rằng dễ dãi. Có thể phút trước còn đang vui vẻ yêu thương ôm ấp ngươi nhưng chỉ ít giây sau đã biến thành một con người khác hoàn toàn, bá đạo tàn nhẫn lãnh khốc vô tình.

Lạc Thủy nhớ lại năm đó khi Chu Cương Liệt dắt theo nàng cùng Tiểu Thiện từ Tây Hải quay về trung thổ trên đường hành thiện tích đức đã cứu được một hòn đảo khỏi tên tà tu muốn giết người luyện cương thi, kẻ kia bị nàng tự tay hạ sát tứ phân ngũ liệt chết tại đương trường.

Bọn họ được dân chúng tiếp đón nhiệt tình, Lạc Thủy sau đó còn dùng nước dâm của mình chế thuốc cứu giúp những người bệnh tật, bọn họ hết sức tôn thờ thành kính còn lập đến miếu tế bái hương khói, công đức chi lực đổ về không ít.

Trên đảo có một người tu hành duy nhất tu vi trúc cơ sơ kỳ tuổi độ đôi mươi nhan sắc hết sức tuyệt mỹ không thua kém gì mấy thiếu nữ Vũ Uyên hay Lam Hinh tên là Thẩm Uyên. Tất nhiên với dung mạo như vậy Chu Cương Liệt làm sao có thể bỏ qua, chỉ nửa ngày sau nàng ta đã cam nguyện dâng hiến thân thể trinh nguyên cho hắn.

Thẩm Uyên sau đó liền bám lấy hắn như sam, vô cùng hâm mộ mê mẩn thề sẽ theo hắn đi đến cùng trời cuối đất cả đời hầu hạ không rời. Nhưng Chu Cương Liệt chẳng qua xem nàng ta như thú vui tiêu khiển giống những tình nô khác, không có ý định dẫn theo quá nhiều người sẽ phiền toái đến chuyện bái sư học đạo.

Nhưng cô gái kia lại có tính chiếm hữu quá lớn, nàng ta cứ đinh ninh rằng tiên nhân tận dạ thật tâm yêu mình nên ôm theo ảo tưởng mà đeo bám. Rồi khi thấy sự ôn nhu ân cần của hắn dành cho Tiểu Thiện và Lạc Thủy thì Thẩm Uyên mới biết rõ hóa ra mình trong mắt hắn chỉ là một món đồ chơi không hơn không kém.

Đau khổ, thất vọng bi quan sinh ra hận ý, nhưng vì điểm dâm dục của cô nàng đã đầy trị số nên không hề có ý nghĩ phản bội hắn, nữ nhân này chuyển hết bực tức lên người hai nàng. Cô ta cho rằng chính Tiểu Thiện cùng Lạc Thủy là người cướp đi tình yêu của Chu Cương Liệt vốn dĩ dành cho mình, thế là trong đầu liền suy tính mưu kế để tranh sủng.

Thẩm Uyên đầu tiên là bày ra bộ dáng một ả trà xanh đậm đặc chính hiệu luôn lả lơi ngọt ngào nũng nịu bên cạnh hắn. Chu Cương Liệt đơn giản vì còn chưa chơi chán nên cứ để nàng thoải mái nhảy nhót không quan tâm.

Kế tiếp nàng ta càng tỏ ra yếu đuối ủy khuất nức nở rỉ tai úp mở nói mình xứng đáng ở bên cạnh hắn hơn, còn đặt điều nói Lạc Thủy cùng Tiểu Thiện không ưa muốn cô lập mình. Chu Cương Liệt tuy hơi khó chịu nhưng nghĩ tới mình sắp rời đi nên cũng ậm ờ cho qua, thái độ này của hắn lại khiến cô ta tưởng mình đã hoàn toàn chiếm được trái tim cùng sự tin tưởng nên càng lúc càng lấn tới.

Nàng ta biết Lạc Thủy cũng là người tu hành khó đối phó nên toàn bộ chủ ý đều nhắm lên đầu Tiểu Thiện. Tối hôm đó Thẩm Uyên lấy cớ cần nhờ chỉ bảo để dụ Tiểu Thiện đến một gian nhà trên đảo, nơi cô ta đã chuẩn bị sẵn bẫy rập để hạ bệ tình địch.

Tiểu Thiện vẫn là Tiểu Thiện, tâm lý mềm yếu dễ tin người, nàng dù nhìn ra tâm cơ không đứng đắn của Thẩm Uyên nhưng vẫn chấp nhận đi tới đó. Chờ đợi nàng ở gian phòng kia là năm sáu gã nam nhân lao ra với ý đồ khống chế bức hiếp.

Kế hoạch của Thẩm Uyên rõ ràng là muốn khiến tiểu nương tử thuần khiết thiện lương kia bị đám đàn ông vấy bẩn, chỉ cần Tiểu Thiện thất thân cho kẻ khác thì cô ta sẽ lập tức dùng giọng điệu trà xanh của mình thổi gió bên gối tố nàng hư thân trắc nết phản bội Chu Cương Liệt.

Thẩm Uyên rất tự tin cho rằng tiên nhân kia đang mê mẩn mình như vậy nhất định sẽ nghe theo lời cô ta mà nảy sinh khúc mắt chia rẽ với Tiểu Thiện. Đã là nam nhân ai lại nhịn được khi nữ nhân của mình gian díu loạn dâm với năm sáu gã đàn ông cơ chứ.

Có khi Chu Cương Liệt còn nổi lên hận ý mà ra tay xử lý luôn Tiểu Thiện kia cũng không chừng, khi đó cô ta có thể đường hoàng chiếm lấy vị trí ở bên cạnh hắn mãi mãi rồi, một cái phàm nhân có chút tư sắc mà thôi làm sao đủ tư cách ở bên cạnh vị nam tử tuyệt vời như thần minh kia, chỉ có cô ta mới xứng đáng nhận sủng hạnh của chủ nhân.

Nhưng chút tâm cơ của một cái nữ tử cuồng yêu làm sao qua được cảm giác của tiên nhân, khi Chu Cương Liệt tới căn phòng kia đã thấy mấy gã nam nhân ai nấy đều đứng cách xa Tiểu Thiện từng người cúi đầu không hề có chút dục niệm nào.

Thiện tâm và thiện nhãn của nàng là thứ có thể phá hết mọi tà ma tham niệm ác độc trong lòng người, mấy tên phàm phu trước mặt không có cửa làm hại tới một sợi lông của nàng.

Chu Cương Liệt lúc đó đã thập phần tức giận thậm chí muốn một trảo đưa cả hòn đảo này vào hải vực vô tận, hắn đã cứu mạng bọn họ khỏi tà tu vậy mà có kẻ tâm thuật bất chính còn dám ra tay với thê tử thiện lương của hắn, đây là khiêu khích tiên nhân chi uy trắng trợn.

May mà Tiểu Thiện nhân từ hiền hậu đứng ra khuyên can năn nỉ mới làm dịu lại tính tình, Chu Cương Liệt sau đó lập tức rời khỏi hòn đảo mang theo cả Thẩm Uyên.

Đây là lần đầu tiên có nữ nhân đã thuần phục lại dám làm ra chuyện động trời hãm hại thê tử của hắn như vậy. Nếu như Thẩm Uyên kia đơn giản chỉ là vì yêu sinh hận mà phản bội hắn thì còn có thể niệm tình mà cho qua.

Nhưng hết lần này tới lần khác cô ta lại động tới điểm mấu chốt trong lòng hắn là Tiểu Thiện, vậy thì dù có duyên chung chăn chung gối đi nữa cũng không thể tha thứ.

Chu Cương Liệt dứt khoát muốn cho cô ta hình thần câu diệt nhưng Tiểu Thiện lại lần nữa khuyên can cho rằng Thẩm Uyên cũng là vì quá yêu nên mới mù quáng dại dột.

Hắn nể mặt nàng, tuy không giết nhưng lại xóa hết trí nhớ của Thẩm Uyên, cấy cho cô ta một ký ức mới rồi vứt vào một hòn đảo lớn đầy dã thú.

Thân phận của cô ta ở trên đảo đó đơn giản chỉ là một đầu chó mẹ hình người, cả đời phải sống như súc sinh, trần truồng không mặc đồ, đi bằng tứ chi và đặc biệt là làm công cụ phối giống cho toàn bộ thú vật trong đảo. Gặp bất kỳ con đực nào không kể chủng loài cũng phải ngoan ngoãn dâng lồn ra giao phối.

Thẩm Uyên mất đi ký ức về nhân loại nhanh chóng hòa nhập vào thân phận mới, cô ta hành xử y hệt một con chó cái thứ thiệt, quên cả ngôn ngữ loài người chỉ biết sủa hoặc tru lên, ăn thịt sống, uống nước suối, cả ngày nâng háng giao hợp với muôn loài từ chó rừng, khỉ đột, lợn rừng, nai, hổ.

Thủ đoạn của Chu Cương Liệt Lạc Thủy đã biết rõ, lãnh khốc tàn bạo, động nộ liền giết người bất kể đối phương là thân phận gì. Không phải cứ đã là tình nô thì sẽ mãi mãi được hắn yêu chiều, bởi vậy sau này hắn nạp thêm bất cứ cô gái nào nàng đều dành thời gian để tâm sự, kể về tấm gương của Thẩm Uyên cho họ nghe.

Muốn ở bên hắn hưởng thụ ái ân thì nhất định phải nhớ kỹ một chuyện, không cần biết các nàng trước đây có hiềm khích hay thù oán sâu đậm ra sao, một khi đã chấp nhận chung phận tình nô thì nghiêm cấm hành vi đấu đá hãm hại nhau. Có hồ nháo hay xích mích gì thì đôi bên đem ra cho chủ nhân phân xử.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230