Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 7
Phần 7: Đấu khẩu

Vương Nhã Khuê cả thể xác lẫn linh hồn đều thỏa mãn đến cực điểm, từng tầng vách thịt co bóp dữ dội, nàng tại chỗ tiết thân mấy phát liền, Chu Cương Liệt cũng không nhịn nổi dồn sức mà địt nhanh hơn sau đó thúc một cú quyết định, chèn cả hai con cặc vào tử cung của nàng một lúc rồi xả hết tinh khí ra.

“Nóng… nóng quá, chủ nhân làm thiếp bỏng mất… a… ứ…”

Từ bên ngoài có thể thấy rõ bụng dưới của nàng nhanh chóng phồng lên như bà bầu mấy tháng đủ hiểu hắn đã bơm vào tử cung lẫn hậu môn của nàng cơ man tinh trùng nhiều vô cùng. Bởi vì miệng tử cung quá chặt khiến khi hắn rút cặc liền lôi cả nộn thịt ở bên trong lòi ra khỏi âm đạo.

Vương Nhã Khuê miệng sùi bọt mép nằm co giật từng chập, Chu Cương Liệt phải dùng bàn tay giúp nàng ấn trở ngược lại chỗ cũ.

Hắn sau đó truyền cho nàng chút ít tiên khí, lại mớm thêm vài viên đan dược phục hồi mới làm kỹ nữ này yếu ớt thanh tỉnh lại. Nàng ôm chầm lấy hắn tham lam hít ngửi mùi vị cương dương mà mình đã nhớ mong suốt hơn trăm năm.

“Hức, chủ nhân, người ta nhớ chàng muốn chết, tưởng chàng có nhiều ong bướm trên trời đã sớm quên đi mấy cái tình nô tàn hoa bại liễu ở chốn hạ giới này rồi chứ.”

“Haha, ta cũng rất tưởng niệm các nàng a, làm sao có thể vô tình vô nghĩa mà quên đi được, nhất là bé trà xanh duyên dáng như nàng đó.” Hắn cúi người hôn lên cánh môi thơm đen bóng của nàng, đầu lưỡi luồn vào miệng mà khuấy đảo. Hai người ở một chỗ nút lưỡi nhau thật lâu mới luyến tiếc buông ra.

Chu Cương Liệt sau đó dìu Vương Nhã Khuê đứng dậy, hai chân nàng yếu ớt run rẩy suýt thì ngã quỵ.

“Chà, nàng là hoang dâm vô độ dẫn đến sức khỏe suy kiệt nha, năm đó cùng ta chơi cả ngày đêm cũng không mệt, bây giờ mới bắn có một pháo sao lại mềm nhũn rồi?” Hắn cười gian búng nhẹ lên núm vú của nàng trên ghẹo.

“Hức, còn không phải do chủ nhân ngài hay sao? Người ta vừa kinh qua cả trăm con cặc quất đánh còn chưa nghỉ ngơi tốt đã bị tiếp bốn cây cự côn kia giã cho chết lên chết xuống. Còn phá nát hoa tâm kéo cả tử cung của thiếp ra ngoài, chủ nhân thô bạo không biết thương hương tiếc ngọc gì cả.” Nàng liếc xéo hắn rồi lại bày ra bộ dáng yếu đuối của bé trà xanh làm nũng.

“Hề hề, ai bảo nàng làm đĩ còn không chuyên tâm, ta phải dạy dỗ thật tốt mới đúng nha.”

Nói rồi hắn phất tay về phía góc phòng, sáu cái nữ nhân đang đứng xem phim người lớn nãy giờ bỗng chốc hiện hình ra. Các nàng ai nấy đều nhìn Chu Cương Liệt với vẻ mặt xấu hổ ái ngại, dù đã trở thành tình nô của hắn nhưng chưa bao giờ các nàng thấy chủ nhân cuồng bạo như vậy.

Các nàng thầm tưởng tượng nếu là bản thân mình phải tiếp nhận bốn con cặc cùng giáp công chắc sẽ bị địt đến nát cả lồn mất, ừm, làm tình với hắn nhất định phải có nhiều tỷ muội đồng lòng hợp sức cùng chơi, ai dám đánh lẻ sẽ phải lãnh đủ hậu quả, đây là kinh nghiệm xương máu mà từng người rút ra. Cả Băng Tâm và Thanh Tâm tuy chưa từng cùng hắn quan hệ nhưng cũng mặc định mình là người của tiền bối rồi.

“A! Mấy vị tiên tử thường ngày tỏ ra thanh cao xuất trần sao hôm nay lại có nhã ý đến nơi dong chi tục phấn này vậy? Muốn học hỏi kinh nghiệm sao?” Bé trà xanh này tuy đã hòa hoãn với Huyền Nữ Cung từ lâu nhưng vẫn không bỏ đi thói quen hễ gặp mặt liền dùng miệng lưỡi châm chọc cà khịa đối phương.

“Tham kiến Vương đại tông chủ, chúng ta chỉ là đi theo Chu tiền bối dẫn dắt để tìm sư phụ thôi, ai ngờ lại đến nơi phong nguyệt này. Ôi cũng nhờ đó mà được rửa mắt một phen, đại tông chủ của Hắc Nha Tông thường ngày kiêu sa lãnh ngạo, bá đạo tuyệt luân ai cũng kính sợ thế nhưng ở chốn kỹ phường này lại trình diễn một bộ mặt hoang dại như thế, quả là khiến người ta không ngờ đó nha.” Băng Tâm lời nói mang theo ý cà khịa khẽ cười nhạt đáp trả lại.

‘Ôi, các muội tử nếu đã có mặt ở đây thì cũng xem như chúng ta đồng phận là tình nô của chủ nhân rồi, việc gì phải bày giọng điệu chó chê mèo lắm lông? Đúng đấy, ta đối với bên ngoài luôn là bộ dáng cao không với tới tôn quý tuyệt luân, nhưng con người thật lại là một cái kỹ nữ nghiện cặc luôn muốn đắm mình trong tinh trùng, ta dâm đãng thì sao nào, ta tự hào mình là chó cái quỳ dưới cặc nam nhân đấy.

Nhưng có lẽ một con đĩ như ta còn tốt lành hơn các muội tử đây nhiều, không cần phải mang bộ mặt giả tạo. Cái gì mà Huyền Nữ Cung luật lệ nghiêm minh, đệ tử toàn bộ đều phải giữ thân trong sạch thờ phụng Cửu Thiên Huyền Nữ, rốt cuộc cả cao tầng từ tổ sư, cung chủ lẫn mấy truyền nhân kế vị đều thất thân trở thành tình nô cho đàn ông.

Cái này người ta gọi là đã làm đĩ còn bày đặt xây đền thờ trinh tiết đó nha. Hô hô, nếu Cửu Thiên Huyền Nữ trên trời có linh thiêng nhìn xuống thấy tín đồ của mình toàn một đám dâm nữ phóng túng lẳng lơ ai cũng có thể nhận làm chồng thì chắc sẽ nổi trận lôi đình hạ phàm trị tội các muội cho mà xem.’

Nói về miệng lưỡi sắc bén thì làm sao mấy cô nương thường ngày thanh cao hòa nhã có thể cãi thắng được bé trà xanh yêu nữ sống lâu năm này được. Chúng nữ bị nói cho tức giận tái cả mặt nhưng không thể phản bác lại được.

“Hứ, chúng ta chỉ mới hầu hạ cho đại thúc mà thôi, đâu có như cô đi làm cái lỗ xả công cộng ai cũng bắn vào được như thế.” Khinh Y chống nạnh không chịu thua muốn ra mặt bảo vệ tôn nghiêm giúp sư phụ và các sư tỷ.

“Thật vậy sao? Hô hô vậy thì muội tử ngây thơ này là chưa trải đủ mùi đời rồi. Chủ nhân tính cách hào sảng phóng khoáng, đã là tình nô của ngài ấy cũng xem như tình nô cho nam nhân toàn thiên hạ này rồi, không lâu nữa muội cũng sẽ như ta vểnh mông cầu hoan trở thành vợ chung của đủ loại đàn ông mà thôi.” Vương Nhã Khuê che miệng cười nháy mắt tràn đầy ý nhị, Khinh Y nghe xong mà âm thầm run lên, mình cũng phải giống cô ta cho hàng trăm gã xa lạ địt? Như vậy thật xấu hổ chết.

“Còn nữa, ta chỉ là làm kỹ nữ phục vụ đàn ông đã bị các muội tử chê bai khinh rẻ như vậy, so ra thì vị sư tổ như tiên tử thoát tục kia của Huyền Nữ Cung chắc còn tệ hơn cả thứ đĩ điếm rẻ tiền như ta rồi.” Bé trà xanh được thể càng hàm ý sâu xa hơn.

Khinh Y hơi lui người lại nhăn mày khó hiểu với câu nói đầy ẩn ý của Vương Nhã Khuê, nàng ở Linh Sư Môn từ nhỏ đến lớn nghe rất nhiều truyền thuyết của vị đệ nhất cung chủ Huyền Nữ Cung Tần Mộ Uyển. Ấn tượng về một vị nữ tử phong lệ diễm tuyệt, cả nhan sắc lẫn sức mạnh đều thuộc hàng đệ nhất lực áp quần phương, bởi vậy nàng mới ôm mơ ước được trở thành đệ tử trong cung, đến nay nhờ đại thúc mà mong muốn đã thành sự thực.

Khi biết tiên tử thần tượng trong lòng lại là tình nô của Chu Cương Liệt, Khinh Y đã khá sốc, lúc nãy chứng kiến bộ mặt đĩ thoã của Vương Nhã Khuê cùng trăm tên nam nhân nàng cũng âm thầm mường tượng Tần Mộ Uyển trong dáng vẻ tương tự, càng nghĩ thì hình ảnh vị tiên tử mà nàng ôm mộng tôn thờ càng biến chất vặn vẹo. Nhưng một mình chơi tập thể với cả đám đàn ông xa lạ không phải đã là chuyện quá kinh khủng rồi. Vị sư tổ kia có thể làm ra việc gì càng tệ hơn nữa hay sao?

Như hiểu thắc mắc của thiếu nữ, Vương Nhã Khuê nhoẻn miệng cười đầy hả hê, mấy cái nữ nhi mới lớn chưa trải sự đời lại dám chê khinh nàng, lần này phải khiến họ triệt để hoài nghi nhân sinh mới hả dạ.

“Chưa tin phải không? Để ta dẫn các muội tử đi xem sư tổ của các ngươi là dạng người như thế nào nhé. Nói trước là nên chuẩn bị tâm lý đi kẻo lúc đó lại đứng không vững đấy.”

Nói rồi nàng cũng lười mặc quần áo, chỉ nhờ Chu Cương Liệt khoác nhẹ một lớp ảo cảnh lên người rồi cứ vậy trần truồng cùng hắn bước ra khỏi phòng, mấy nữ kia nghe vậy cũng dắt nhau đi theo để xem cô ta giở trò gì.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230