Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 43
Phần 43: Phàm nhân cưỡng hiếp Địa Tiên

“Chậc, tên béo kia thật quá biến thái a, bắt một vị Địa Tiên tối đỉnh bú cặc cho mình thì thôi đi, còn ép cô ta ăn hết uế khí, lại súc miệng bằng nước tiểu. Hy vọng sau khi lấy lại thần trí ả Chung Ly kia không bị sang chấn tâm lý mà trở nên điên dại a.” Tần Mộ Uyển ngồi vắt chân khẽ cảm thán.

“Hứ, xí tiện nô nhà ngươi là đang ganh tị với con ả đó chứ gì? Làm như ta không biết Tần tiên tử ngươi thích nhất là ăn bợn dính trên cặc cùng uống nước tiểu nam nhân, chắc nhìn cô ta hưởng thụ ngươi cũng thèm khát lắm đúng không? Nếu muốn thì cũng vào trong đó đi, ta nghĩ tên chủ tiệm nhất định sẽ rất mừng rỡ khi có thêm một con chó cái thuần phục dưới cặc hắn lắm đó.”

Nghe Vương Nhã Khuê lại giở giọng nhạo báng mình, lại còn cố tình nói lớn để mấy nữ khác cùng nghe khiến nàng bất mãn bĩu môi.

‘Làm như chỉ có mình ta thèm mấy thứ đó vậy, ta nhớ lúc trước kỹ nữ ngươi còn thu giữ mấy bồn lớn tinh dịch cùng nước đái của cả vạn tên nam nhân để dành dùng dần không phải sao? Còn vừa bơi trong bể tinh, tay bưng ly nước tiểu uống ngon lành nữa.

Hứ, đúng là chó chê mèo lắm lông, cùng là thân phận lồn thiên hạ như nhau kỹ nữ nhà ngươi lấy tư cách gì xỉa xói ta chứ? Muốn làm ta xấu mặt với các hậu bối sao? Mơ đi, cả đám đều là đĩ chung một lầu không có ai thanh sạch hơn ai đâu mà chê bai, rồi sớm thôi chúng cũng sẽ như ta và ngươi trở thành vợ chung của đàn ông khắp thiên hạ ai cũng có thể chơi được.’

Băng Tâm, Thanh Tâm, Linh Lộc, Vũ Uyên, Lam Hinh và Khinh Y chỉ biết ngồi im ái ngại nhìn hai vị cấp bậc lão tổ của mình đấu võ mồm. Các nàng dù có là khuê mật tốt đồng hành hơn trăm năm nhưng vẫn chưa bao giờ bỏ cái thói đá đểu móc mỉa lẫn nhau.

Đã khịa nhau cũng thôi đi, lại còn lôi cả các nàng vào cuộc, nghĩ tới viễn cảnh tương lai mình trở thành vợ của tất cả đàn ông khắp thiên hạ, gặp ai cũng đều dạng háng đưa lồn ra mời gọi làm mấy nữ bất giác người nóng ran, huyệt dâm âm ỉ rỉ nước.

Bên trong buồng, tên chủ tiệm béo cũng không muốn dây dưa thêm lâu nữa, hắn gạt hết đồ trên bàn xuống sau đó ấn lấy Chung Ly Lạp Chân nằm sấp lên đưa mông vểnh về phía sau, hai chân nàng tách rộng hoàn toàn để lộ mật huyệt cùng cúc hoa bị viết chi chít dâm tự.

Thân mập từ phía sau ép tới, ngón tay vén nhẹ lớp lông mu rậm rạp ướt nước dính bết lại, cái quy đầu đỏ sậm kề vào mép môi quẹt lên xuống, dâm thủy trong âm hộ vẫn không ngừng chảy giúp cặc hắn bôi trơn bóng loáng.

“Hê hê, mỹ nhân, tiện nô, chó mẹ, lão tử đâm vào đây, từ nay ngươi là sẽ là con đàn bà của ta, mãi mãi thuộc về ta.”

Tên béo gào lên một tiếng sau đó không chút lưu tình hẩy hông mạnh bạo dập tới. Đầu khấc cứng rắn hùng hổ tách lấy hai mép môi thật rộng ra thâm nhập sâu vào trong động thịt, dù cặc hắn khá lớn nhưng vì âm đạo đã sớm được bôi trơn nên cũng không gặp trở ngại gì.

“Ót… phập…”

“Kíttt… hà… Ồ, đã mất trinh rồi sao? Uổng thật, nhưng lồn con đĩ này cũng thật chặt a, đã vọc nhiều như vậy mà vẫn khít như thế, hê hê, tiện nô, cảm giác thế nào hả, cặc của lão tử có làm nàng sướng hay không? Có phải hơn xa tên nam nhân của nàng hay không?”

Chung Ly Lạp Chân nét mặt u ám vạn phần, dù linh trí vẫn đang bị Phiêu Hồn Châm làm cho đờ đẫn nhưng phản ứng tự nhiên của cơ thể vẫn còn đó, biểu cảm trên dung mạo thập phần đặc sắc.

Cay đắng, đau khổ, hối hận, nhục nhã, căm hờn, sát ý tuông trào ra khóe mắt nhưng thoáng chốc lại trở nên đê mê, nũng nịu, gò má ửng đỏ tràn ngập diễm tình, vừa hận lại vừa yêu, cảm xúc lẫn lộn hỗn loạn khiến từng tầng vách thịt như thít chặt hơn làm tên chủ tiệm hít một hơi khí lạnh suýt thì xuất tinh.

“Ôi trời, còn sướng hơn chơi gái trinh nữa, haha, lần này nhặt được món hời rồi, con đàn bà này ta có thể chơi một thời gian lâu mà không chán a, nào nào, rên lớn lên, lúc nãy bên ngoài không phải ngươi tỏ thái độ ương bướng ngạo mạn lắm hở? Sao bây giờ lại ngoan như chó nằm dưới thân lão tử vậy?”

Hắn vừa nói vừa nắm lấy hai cánh tay nàng ra sức từ phía sau thúc tới, hông cùng mông va chạm nhau vang lên từng tiếng bành bạch đầy dâm mỹ.

“Ức… ô… hơ… ơ… a…”

Chung Ly Lạp Chân nằm rạp trên bàn, hai vú sữa ép chặt, đầu tóc rũ rượi thê thảm, cổ họng phát ra từng tiếng kêu nỉ non rên rỉ như mèo nhỏ. Phiêu Hồn Châm kích phát cảm xúc cơ thể lên gấp nhiều lần cộng với bản thân đã bị quy tắc sắc dục cải tạo khiến một hoàng hoa khuê nữ vốn giữ gìn công dung ngôn hạnh cũng phải trở thành đãng phụ dâm dật.

Con cặc vừa dài vừa lớn chèn chật kín từng tầng vách thịt đâm thấu tận hoa huyệt, mỗi lần quy đầu chạm tới miệng tử cung đều mang đến cho nàng cơn sướng khoái như sóng triều.

Cảm giác tê dại truyền từ dâm huyệt lan ra khắp tứ chi rồi xông lên đại não. Cái gì giận dữ căm hận hay đau khổ bi ai tủi nhục đều dần dần bị xóa mờ, não hải của nàng hiện tại chỉ còn chỗ cho sự tận hưởng thể xác nhục dục, hình bóng tình lang Mã Vinh Thành cũng hoàn toàn thay thế bằng tên lão bản mập với con cặc khủng này.

“Ha… a… ô… ân… hu ư…”

Tiếng rên cũng dần dần dâm mị hơn, trên khóe miệng Chung Ly Lạp Chân treo một nụ cười vô tri mê ly, lưỡi thơm đưa ra, sát ý trong đôi mắt đã hoàn toàn xóa tan thay thế bằng sự trìu mến ái muội.

“Ổn rồi, thu!”

Cảm ứng được tâm tình của nữ nhân trong buồng, Vương Nhã Khuê mỉm cười giảo hoạt phất tay, Phiêu Hồn Châm khống chế tâm trí của Chung Ly Lạp Chân ngay lập tức bay ra khỏi mi tâm quay về tay chủ nhân của nó. Hiện tại là lúc thích hợp để nàng kia thanh tỉnh lại rồi.

Lão bản lật ngửa nữ nhân dưới thân của mình lại, quan sát biểu hiện sung sướng tái tê của nàng, khuôn mặt mập của hắn nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, cuối cùng cũng chiếm hữu được thân thể lẫn tâm trí của cái thục nữ cao lạnh thành thục này.

Tuy nàng này nhìn qua có vẻ nhan sắc chỉ trung bình khá nhưng rõ ràng khí chất lại vượt xa những nữ nhân tầm thường ngoài kia, thái độ kiêu kỳ cự người ngoài ngàn dặm đó gợi cho tất cả nam nhân cảm giác muốn chinh phục, và hắn đã thành công khiến nàng thuần phục dưới háng mình, cảm giác thành tựu khiến gã béo lâng lâng, hông tiếp tục ra sức mà dập.

“Ôi trời sướng quá, mỹ nhân nàng làm ta phê chết đi thôi a, trước giờ chưa từng chơi con đàn bà nào chất lượng như vậy, quả không uổng công ta làm liều.”

Hắn mỗi lần đều cố rút gần hết sau đó lại đâm ngập thân cặc vào, quy đầu va chạm mạnh với hoa huyệt khiến Chung Ly Lạp Chân giãy lên từng hồi, từng tầng tường thịt co bóp dữ dội.

Tên béo một tay trảo vú, tay kia thò xuống nhéo lấy hột le của nàng mà vặn xoắn khiến cô gái tội nghiệp giật nảy lên, âm tinh không kìm được cuồng phún tưới lên quy đầu hắn.

“Haha, con điếm này nhạy cảm thật đó, yên tâm, lão tử nhất định hảo hảo huấn luyện ngươi trở thành một cái tình nô hoàn hảo nhất luôn sẵn sàng phục vụ nam nhân.”

Nói rồi hắn kéo nàng ngồi dậy, hạ thân vẫn điên cuồng nắc dồn dập, khuôn mặt nọng trờ tới chu cặp môi thâm xì của mình muốn hôn lên.

Khoảnh khắc Vương Nhã Khuê thu về Phiêu Hồn Châm thì Chung Ly Lạp Chân cũng dần dần tự mình giãy thoát, thần trí cũng thanh tỉnh vài phần rồi, nàng mơ màng thấy một khuôn mặt đáng khinh đang tiến sát tới mình liền vô thức đưa tay lên muốn ngăn cản.

Nhưng đến giữa chừng không hiểu sau động tác lại thoáng ngập ngừng rồi hóa thành bá cổ tự mình dâng lên môi thơm, hành động bất ngờ này cũng khiến tên chủ tiệm giật mình, nàng lấy lại nhận thức rồi? Không những không chống đối mà phối hợp nữa? Lại có chuyện tốt như thế sao?

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230