Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 88
Phần 88: Sát!

Kỳ thực khi Mã Vinh Thành xách kiếm bước vào trong tiệm thì Chung Ly Lạp Chân đã cảm nhận được rồi nhưng vẫn theo những gì Chu tiên nhân sắp xếp tiếp tục xem như không biết mà cùng lão bản hợp hoan thư sướng.

Mặc dù hơi tiếc một con cặc chơi tốt như vậy bị kiếm chém rụng nhưng biết làm sao được, nàng không thể cãi lại lệnh của tiên nhân.

“Sátttt!!!”

Mã Vinh Thành không còn muốn đôi co dài dòng thêm nữa, chỉ có giết chết tên béo này thì mối hận trong lòng hắn mới nguôi ngoai, trường kiếm vung lên không để lão bản có cơ hội ngất xỉu lập tức ra sức mà chém.

Tuy tu vi bị phong ấn nhưng kiếm pháp đã khổ luyện mấy trăm năm vẫn còn đó, lão bản kia đương trường trở thành tấm bia sống để Mã Vinh Thành luyện kiếm, từng nhát từng nhát cắt lên, bộ đồ viên ngoại sớm đã rách nát, máu tươi nhuộm cả lão béo và kẻ điên vì tình thành hai huyết nhân, cảnh tượng gây ám ảnh cực độ.

Đám người làm đứng ở cầu thang tên nào tên nấy gần như muốn khụy cả chân xuống, ông chủ sang trọng mà họ thường ngày nịnh nọt bây giờ đã như một con lợn đặt trên bàn mổ cho người ta mặc sức múa kiếm.

Lão mập yết hầu bị cắt ngang, máu tươi ộc ra thành vòi không thể la hét ra thành tiếng nữa chỉ còn âm thanh òng ọc bất lực. Sức sống của hắn ta ngược lại rất mãnh liệt, da thịt toàn thân lần lượt bị lóc ra từng mảng, ổ bụng béo tròn cũng mở rộng đổ cả nội tạng tanh tưởi xuống sàn nhưng hắn vẫn sống.

Lạc Thủy cùng chúng nữ ôm tâm tình ăn dưa ngồi tại chỗ quan khán không ngăn trở, dù gì tên béo kia vẫn là kẻ ác bá chuyên môn họa hại cưỡng dâm nữ tử, người như hắn chết là đáng đời. Dù sao trước khi chết hắn còn có diễm phúc thao địt một vị nữ cường giả Địa Tiên, sung sướng hưởng đủ rồi thì chết cũng không có gì hối tiếc cả.

Sau cùng, Mã Vinh Thành chỉ dừng đôi tay mỏi nhừ khi tên béo kia toàn thân da thịt bị tùng xẻo gần hết, hắn nắm lấy cổ đối phương nhấc lên cao quát lớn.

“Thấy không? Đây là kết cục của kẻ dám làm hại nữ nhân của Mã Vinh Thành ta!”

Nói rồi hắn mạnh tay quẳng thân thể đã không còn nhìn ra hình người của lão bản bay về phía tường, vách gỗ bị lực lớn đập nát khiến lão ta trực tiếp rơi khỏi lầu các thả bịch xuống phía trước tiệm vải nơi dân chúng đang vây xem.

Mọi người ồ lên một trận rồi xúm lại xung quanh xôn xao chỉ trỏ, có người sợ hãi đến rét run thậm chí nôn mửa khi chứng kiến tràng cảnh máu tanh đến cực độ này. Lão bản cũng chỉ ngáp thêm vài tiếng rồi bất động hoàn toàn chết hẳn.

Mã Vinh Thành ngó xuống dưới trầm ngâm cho đến khi tên kia tắt thở, toàn thân hắn nhuộm đỏ máu của đối phương, ngay cả lưỡi kiếm cũng dính đầy vết huyết, hắn ngửa cổ lên trời cao hứng cười một tràng lớn. Điệu cười vừa thỏa mãn vừa cay độc lại mang theo xót xa vô tận.

Kẻ thủ ác khiến Chung Ly muội của hắn sa đọa đã bị diệt trừ, tâm kết đã giải, hắn cảm thấy bản thân thư thái thoải mái hơn bao giờ hết, không ngờ có một ngày chỉ giết một cái phàm nhân lại khiến hắn cảm nhận được thành tựu lớn lao đến vậy.

Lúc này bên ngoài phụ nhân tiếp khách của tiệm vải cũng đã gọi đội tuần tra chấp pháp tới, nhìn thấy thảm trạng của ông chủ, bà ta trực tiếp ngã quỵ run rẩy đến nỗi té đái cả ra. Đám quân sĩ nghe dân chúng cùng người làm trong tiệm báo cáo tình huống xong vội chạy vào muốn bắt lấy kẻ thủ ác.

Chung Ly Lạp Chân đi đến bên cạnh Mã Vinh Thành thái độ không buồn không giận thản nhiên nói.

“Thỏa mãn rồi chứ? Chúng ta về thôi.”

Hắn vuốt đi máu dính trên mặt quay sang nhìn nàng, môi nở một nụ cười tình.

“Ừm, về thôi.”

Khi đám lính kéo lên lầu thì nơi đây đã hoàn toàn trống rỗng không còn ai cả, chỉ có đống máu thịt nội tạng nằm trên đất khiến người ta buồn nôn mà thôi.

Chu Cương Liệt há miệng đớp trọn lấy mu lồn của Lạc Thủy, lưỡi dài thô nhám ra sức chọc khuấy vào sâu trong âm hộ đào khoét khiến nàng sướng đến tê dại nước đái cùng nước lồn đồng loạt xả ra, hắn không chút ngại ngùng ừng ực từng ngụm nuốt xuống ngon lành.

“Khà, haha, có nương tử như nàng thế gian không bao giờ sợ chết khát a.”

Hắn ngước mặt lên liếm láp khóe miệng cười lớn khen ngợi, Lạc Thủy cũng cười tình ấn đầu hắn vào háng mình õng ẹo ngọt ngào nói.

“Phu quân thích vậy thì uống thêm đi.”

“Hề hề, lần này các nàng làm tốt lắm, cặp đôi kia bây giờ xem như đã giải quyết xong, ngày mai chúng nhất định sẽ ngoan ngoãn làm theo sắp xếp của ta cho bọn Vô Lượng Kiếm Các kia một kinh hỉ lớn.”

Chu Cương Liệt vừa bú lồn vừa gật gù nói, hắn tin tưởng trong đêm nay Chung Ly Lạp Chân sẽ làm tốt chuyện khiến Mã Vinh Thành chấp nhận bản tính dâm dật hiện tại của nàng.

“Tất cả là nhờ phu quân thần thông quảng đại.” Lạc Thủy yêu chiều nằm ngược hướng lại há miệng ngậm lấy cặc của hắn mà mút liếm.

“Chậc, ngày mai có lẽ sẽ để nàng có cơ hội ra tay thể hiện chiến lực rồi. Cố lên, cứ bộc lộ hết mình thẳng tay mà đánh, phu quân sẽ ở sau lược trận giúp nàng.”

“Ưm… vâng, hì hì, thiếp muốn dùng nước lồn nhấn chìm hết ba quân nước Sở, khiến chúng chết đi tâm tư không bao giờ dám nảy sinh ý nghĩ xấu với các tỷ muội Tuyết Liên Cung nữa.”

“Tốt, vợ ta đủ dâm tao a, haha, đứng trước hàng vạn địch nhân như kiến cỏ, nữ trung hào kiệt dùng mép lồn kẹp chết vạn đại quân. Hảo, hảo a.”

Hai người cười nói vui vẻ rồi lại tiếp tục quấn lấy nhau ân ái nồng nàn. Dưới sàn nhà, mấy nữ khác ai nấy trần trụi thân thể lầy lội vừa bị chủ nhân địt cho tung lồn nát cúc nằm ngổn ngang thở hổn hển.

Các nàng nghe đôi vợ chồng trên giường nói chuyện mà âm thầm mặc niệm cho kẻ địch, hai người này thực một người tàn ác hơn một người, chuyện ngu dốt nhất trên đời chính là trở thành kẻ thù của họ.

Khác với không khí vui tươi dâm dục ở phòng Chu Cương Liệt, phía bên tiểu viện kế cận hoàn toàn là một bầu không khí tịch mịch, không có chút ánh đèn, cũng không có bất kỳ giọng nói tiếng cười nào.

Trong phòng, hai bóng người quay lưng về phía nhau lẳng lặng như hai pho tượng đất, Mã Vinh Thành ngồi ở bàn trà nhắm mắt trầm mặc rất lâu chưa cử động, Chung Ly Lạp Chân ở trên giường lấy chăn bông che kín lấy cơ thể dụ hoặc của mình, thi thoảng lại ngoảnh đầu nhìn qua hướng của Mã ca nhưng hắn không hề có dao động.

Nàng cũng thực không biết phải làm sao, từ lúc chiều rời khỏi tiệm may tới giờ hai người chính là ở trong tình huống ngượng ngùng như vậy, không ai nói với ai câu nào.

Lại nửa canh giờ trôi qua, nàng rốt cuộc nhịn không được liền tung chăn trực tiếp trần truồng mang theo cơ thể nảy nở của mình, vú cùng hột le xỏ khuyên, ở bụng dưới có một hình xăm dâm ấn tất cả phô bày hết dưới ánh nến tiến tới trước mặt Mã Vinh Thành.

Hắn ngước lên nhìn nàng từ đầu tới chân một lượt, hơi nhíu mày không hiểu chờ đợi nàng lên tiếng trước.

“Huynh… có phải ghét bỏ muội rồi? Cảm thấy muội bẩn thỉu nhơ nhuốc không xứng đáng với huynh nữa?” Chung Ly Lạp Chân đối diện với ánh mắt của hắn không chút tránh né.

Mã Vinh Thành nhìn rõ những bộ vị khiêu dâm trên da thịt của nàng, trong lòng khẽ run nhưng vẫn trấn định lắc đầu.

“Ta có thể tự ghét tự hận bản thân mình cũng sẽ không bao giờ chê trách ghét bỏ muội.”

“Vậy sao cả buổi huynh không nói với muội câu nào? Huynh còn có khúc mắc trong lòng chưa giải hay sao?”

“Không, kẻ thủ ác đã bị giết, ta đã thỏa mãn được oán thù trong tâm, không còn gì khúc mắc nữa cả.”

“Vậy tại sao huynh không nói chuyện với muội?”

“Ta… ta không biết nên bắt đầu từ đâu nữa. Ta đang hoang mang lắm…”

Nói đến đây Mã Vinh Thành nét mặt đã không còn tự tin nhìn thẳng nữa, hắn cúi gằm xuống cắn môi, hai bàn tay đan vào nhau không có mục đích.

“Ài, muội biết, huynh nhất thời khó mà chấp nhận được sự thật này, nhưng muội mong huynh hiểu, đây mới là bản chất thật của muội che giấu bấy lâu. Vậy nên, xin huynh, có thể vì muội, vì tương lai của chúng ta mà mở lòng chấp thuận hay không?”

Nàng nói với giọng tha thiết chân thành nhất, Mã Vinh Thành cũng lấy lại bình tĩnh ngước lên mặt đối mặt với nàng.

“Vậy… nếu như ta không đồng ý, muội liệu có thể vì ta mà thay đổi bản tâm, trở lại là Chung Ly Lạp Chân mà ta biết trước đây hay không? Ta hứa sẽ không bao giờ đề cập đến chuyện này, sau khi thoát khỏi đây chúng ta sẽ làm lại từ đầu, chôn vùi quá khứ, sống một cuộc sống mới, có được hay không?”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230