Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 41
Phần 41: Kháng cự

Gã béo nhe răng cười một cách đê tiện sau đó vục mặt vào háng của Chung Ly Lạp Chân mà hít ngửi, tuy đã bị phong ấn tu vi nhưng thân thể nàng vẫn là Địa Tiên hàng thật giá thật không hề có chút tạp chất.

Mùi hương thoang thoảng từ khe suối đang róc rách chảy nước tỏa ra như chất kích thích đối với bất cứ con đực vào, bàn tay hắn vén nhẹ lớp lông mu rậm rạp ra để lộ hai mép thịt đầy đặn, tên béo liếm mép tiếp tục vạch môi nhỏ muốn nhìn sâu hơn cái lỗ lồn đỏ hồng cùng hột le sớm chìa ra sưng tấy của nàng, phía dưới còn có cúc huyệt thít chặt với những nếp nhăn kín đáo.

“Quào, nhìn tuyệt thật, đúng là cái lồn của mỹ nhân a, há há, ta xin phép thưởng thức nó nhé.”

Lão bản mập dùng ngón tay tách lấy mép môi ra, kế tiếp liền há mồm thật to trực tiếp đớp lấy âm hộ như muốn ăn trọn cả mu lồn nàng một lần, lưỡi hắn khuấy đảo lia lịa hết đá vào hột le lại thọc trực tiếp xuống lỗ thịt.

Chung Ly Lạp Chân thần trí lúc này vì gặp kích thích quá mạnh đã dần dần khôi phục nhưng cơ thể lại hành động trái ngược tiếp tục trân người trên ghế, hông hơi nâng lên tiếp nhận khoái cảm từ miệng lưỡi gã đàn ông xa lạ mang tới.

“Ư… a… ưm ưm… không… ngươi đang làm gì… ôi chao… đừng… không thể… á… tại sao? Dừng lại đi… á… a… Mã ca… cứu muội… a… hức á…”

Chung Ly Lạp Chân nét mặt biểu cảm vô cùng phức tạp, lúc thì vặn vẹo nhăn nhó tràn ngập khổ đau sợ hãi căm hận đan xen, khi lại thả lỏng, khóe miệng cười một cách vô tri, mắt lim dim hưởng thụ khoái cảm nơi âm hộ.

Gã chủ tiệm với kinh nghiệm thao nữ nhân đã nhiều năm rất biết cách đánh vào điểm yếu của họ, chỉ mới liếm móc một lát hắn liền tìm ra chỗ nhạy cảm nhất trên người nàng thế là dồn lực tấn công tới tấp. Môi lưỡi cùng ngón tay phối hợp, răng hắn cắn lấy hột le mà day, ba ngón thọc sâu vào lỗ lồn nhắm hướng điểm G vọc tới tấp.

“Á á á… ôi hô… á trời ơi… aaaaa… không… làm ơn… khônggggg… Á hự… đừng… hức ứ… aaa…”

Cô nàng thục nữ xưa nay sống bảo thủ đã bao giờ chịu phải kích thích điên cuồng như vậy, nàng nấc lên từng cơn, đôi mắt trợn ngược trắng dã, lưỡi thơm đưa ra chảy cả dãi, bên dưới mu lồn co giật hẩy mạnh liên tiếp cao trào, nước dâm vẩy ra từng đợt ướt cả mặt mũi đầu tóc tên béo quỳ đối diện.

“Ực… hừ, kỹ nữ này nước nôi thật là nhiều a, đúng là cái thứ đãng phụ dâm tao thiếu địt, hôm nay nhất định phải thu phục biến ngươi thành tình nô ngoan ngoãn quỳ dưới háng lão tử.”

Gã béo liếm mép nuốt xuống số nước lồn, tay thoăn thoắt tự cởi ra quần áo của mình lộ ra thân mập trần trụi bụng phệ như trống chầu, bên dưới hạ thân là cái dương vật cũng thuộc hàng khủng khá có quy mô dài độ mười tám phân, thân cặc béo tốt lớn tầm ba ngón tay, quy đầu như quả trứng gà nhỏ.

“Ngươi… a… hức hu… ta sẽ không tha… ta phải giết… giết ngươi… ưm…” Lúc này chợt giọng nỉ non yếu ớt của Chung Ly Lạp Chân vang lên tràn ngập thống hận.

Tên chủ tiệm ngẩng đầu lên nhìn, khi thấy nét mặt vừa xấu hổ đau khổ lại xen lẫn hận ý bất nhẫn của nữ tử này hắn liền biết nàng sắp lấy lại lý trí rồi.

“Hử, sao con đĩ này lại thanh tỉnh nhanh như vậy? Bình thường mấy ả khác đều phải mất ít nhất cả canh giờ a.”

Lão béo hốt hoảng một trận đứng bật người dậy, hắn đâu biết cô nàng trước mặt là một tồn tại có thể giết chết mình hàng vạn lần chỉ trong một ý niệm. Dù tu vi đã bị phong bế gắt gao nhưng định lực của Địa Tiên vốn rất mạnh, giãy thoát khỏi thủ đoạn khống chế trí não tất nhiên sẽ nhanh hơn người bình thường.

Lão bản nắm chặt hai tay nhíu mày bối rối, không được, đã đến nước này nhất định phải làm đến cùng, trực tiếp chinh phục đẩy ngã nàng, con mồi đã nấu chín bày sẵn lên đĩa sao có thể để hụt mất.

Nghĩ là làm, hắn vội xáp tới đỡ nàng đứng dậy, đưa chiếc nhẫn kia tới trước mặt sau đó lẩm bẩm muốn dẫn dắt tâm lý để thôi miên nàng trở lại.

“Tiểu nương tử đừng cố chống cự nữa, xem ta đã làm nàng sướng như thế nào này, nước nôi ướt cả sàn rồi. Hề hề, việc gì phải dằn vặt mình như vậy, cứ thả lỏng ta sẽ giúp nàng đạt tới khoái cảm tận cùng, sau này chỉ cần phục vụ tốt bổn đại gia cam chịu làm tình nô của ta thì nàng muốn gì sẽ được nấy, vải vóc quần áo trong tiệm lựa chọn tùy ý. Ta sẽ cho nàng hưởng thụ cảm giác làm một người đàn bà đúng nghĩa, sẽ sớm thôi nàng chỉ còn nhớ mỗi con cặc của ta mà quên đi mấy tên đàn ông khác.”

“Không… ta… ta…” Chung Ly Lạp Chân lần nữa chịu đựng thần trí bị pháp thuật của viên đá làm rối loạn, nàng tận lực dùng hết sức căn tỉnh đại não, trong đáy mắt lóe lên hàn mang nguy hiểm dọa lão béo lạnh cả sống lưng.

Bên ngoài, chúng nữ đã tập hợp lại với nhau ngồi trên ghế khách dùng thần thức cảm nhận tình huống bên trong.

“Hừ, tên phế vật đó sắp để cô ta giãy thoát thành công rồi, bị chủ nhân khóa hết tu vi mà vẫn còn lì lợm cứng đầu thật.” Linh Lộc khoanh tay trầm giọng không vui.

“Gã đó cũng không hẳn là phế vật đâu, hàng họ nhìn cũng được lắm đó, lợi dụng hắn ta xong đừng để tiện nhân kia giết mất sẽ uổng lắm, để lại cho chúng tỷ muội chơi vài ngày thỏa mãn rồi xử lý sau.” Vũ Uyên liếm mép, hạ thân hơi ươn ướt khi nhìn thấy con cặc bự của tên chủ tiệm.

“Ôi, phải giúp hắn một tay thôi, để cô ta tỉnh táo lại thì chuyện phía sau sẽ khó làm lắm.”

Vương Nhã Khuê khẽ búng nhẹ ngón tay, một cây ngân châm bé xíu gần như vô hình bay thẳng xuyên qua vải buồng nhắm tới mi tâm của Chung Ly Lạp Chân mà đâm tới.

“A!!!” Cô nàng lập tức nhăn trán khẽ kinh hô một tiếng sau đó thở gấp từng cơn, nét mặt giãn ra, động tác đang kháng cự cũng dần dần thả lỏng.

“Hì hì, dính phải Phiêu Hồn Châm của ta dù có là Tán Tiên cũng phải ăn trái đắng huống gì một kẻ bị phong ấn tu vi như cô ta.”

Vương Nhã Khuê cười mỉa mai giải thích, thứ này mang theo độc dược thần kinh cực kỳ lợi hại, khi xâm nhập vào não hải sẽ khiến khổ chủ lâm vào trạng thái mơ hồ mất tỉnh táo trong một thời gian ngắn, ngoài ra còn khuếch đại xúc cảm của cơ thể lẫn linh hồn lên gấp nhiều lần.

“Oa, thật là lợi hại, phen này ả ta có mà chạy đằng trời haha…” Lam Hinh hớn hở vỗ tay một phen.

Trong buồng kín lão bản vẫn còn luống cuống nhưng sau khi ngó qua thấy con mồi của mình lại trưng ra vẻ mặt lơ mơ đờ đẫn thì vui mừng khôn xiết. Hắn từ từ đi tới thử huơ huơ tay trước mặt nàng sau đó bạo gan sờ mó, bóp vú, mò lồn thậm chí vỗ lên mông đít nàng mấy cái.

Chung Ly Lạp Chân chỉ rên rỉ một tràng, nét mặt vẫn mơ màng mất hết mọi cảm xúc. Lão bản thở ra một hơi rồi chống nạnh cười lớn.

“Há há, làm lão tử sợ hết hồn, hình như đã bị phép thuật của ta làm cho ngu độn rồi, con đĩ cái nhà ngươi đáng bị trừng phạt a.”

Nói rồi hắn đưa tay không chút lưu tình tát thẳng lên cặp vú sữa to tròn của nàng mấy cái khiến chúng tưng tưng nảy lên, mấy dấu tay đỏ bừng in hằn, vẫn chưa hả dạ, gã béo lại thuận tiện vỗ mạnh xuống mu lồn thêm mấy cái, âm thanh bép bép chát chúa vang lên.

Phiêu Hồn Châm kia ngoài khiến nàng thần trí mơ hồ còn có tác dụng khuếch đại cảm giác, chỗ kín bị tác động vật lí làm Chung Ly Lạp Chân vừa đau điếng người lại sướng tê dại khắp toàn thân, kích thích quá độ đã làm nàng hoàn toàn mất kiểm soát, niệu đạo mở rộng xè xè đái ra thành vũng dưới sàn nhà.

“Con mẹ nó thứ chó cái bẩn thỉu dám làm dơ sàn nhà của lão tử, lần này để xem ta trừng trị con tiện nô ngươi như nào.”

Nói rồi hắn hung hăng tát vào mặt nàng một phát, tiếp theo ấn cho cô gái tội nghiệp ngồi xuống ghế trong tư thế nâng hông cao lên, đùi tách ra bại lộ cái âm hộ ướt át.

Lão mập lấy cây bút lông trên bàn chấm mực rồi viết một loạt ký tự lên hai đít, đùi, bụng dưới và cả mu lồn của nàng. Nào là chó cái thèm địt, đĩ điếm, tiện huyệt, chỗ xả tinh, lồn công cộng, kỹ nữ miễn phí, tiện nô…

Sau đó thô bạo dùng thân bút cắm trực tiếp thật sâu vào niệu đạo của nàng khiến Chung Ly Lạp Chân dù thần trí không tỉnh táo cũng bị cơn đau khuếch đại mà nhăn nhó, hai dòng nước mắt chảy xuôi, bên dưới lại lần nữa róc rách đái ra.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230