Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 21
Phần 21: Giao tranh

“Chủ nhân, sao không trực tiếp ra tay trấn áp hai kẻ kia cho nhanh gọn, cần gì phải dây dưa tốn thời gian với chúng?”

Trên ngũ sắc tường vân, Vũ Uyên chồm người nhìn xuống chiến trận bên dưới, thấy sư tổ của mình bị vây nhốt trong kiếm trận không thể thoát được khiến nàng hơi lo lắng quay sang hỏi.

“Không vội, trận pháp kia chỉ có tác dụng phong ấn không gian chứ chả có sát thương, hai kẻ đó chỉ muốn kéo dài thời gian đến khi Tuyết Liên Cung bên kia bị thôn tính mà thôi. Ta muốn xem sau trăm năm thì chiến lực của các nàng đã mạnh đến đâu rồi.”

Chu Cương Liệt nắm tay Vũ Uyên kéo vào lòng mình mà hôn mấy cái, hắn tùy thời có thể đến nước Sở chỉ trong tích tắc nên không cần gấp gáp làm gì, dù sao phía bên Vô Lượng Kiếm Các vẫn chưa động thủ.

“Lần này ta sẽ để cho nàng áp trận, cho ta thấy thành quả trăm năm tu luyện của nàng như thế nào.” Hắn ngước lên nhìn Lạc Thủy nhẹ giọng nói.

“Ân, em sẽ không để chàng thất vọng đâu.” Nàng mỉm cười gật đầu, trong ánh mắt lưu chuyển thần mang màu thủy linh, Lạc Thủy muốn chứng minh mình xứng đáng ở bên hầu hạ phu quân. Trên giường nàng là lô đỉnh mềm mại như nước, khi đối đầu địch nhân nàng lại hóa thành lợi khí sắc bén giúp hắn xử lý hết những kẻ chướng mắt.

Lạc Thủy yêu thương cưng chiều phu quân nhất, nàng hận không thể đem hết mỹ nữ thế gian kéo lên giường cho hắn tận tình hưởng thụ, lúc trước còn nhỏ yếu chỉ có thể nấp sau lưng để phu quân che chở, bây giờ đã có thực lực, kẻ nào dám ngáng đường làm ảnh hưởng cuộc vui của hắn nàng nhất định dọn dẹp sạch sẽ.

Trận chiến bên dưới đã diễn ra tới hồi gay cấn, Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê liên tiếp huy động công kích nhắm về phía Mã Vinh Thành muốn xử lý tên này, hắn chính là mấu chốt để phá hủy kiếm trận bao vây.

Cặp đôi đạo lữ kia cũng không phải hạng tầm thường, hai người tâm ý tương thông phối hợp hết sức nhịp nhàng, trường kiếm trong tay liên tục vũ động kẻ công người thủ tiến lui không chút kẻ hở.

“Hoa Khai Khoảnh Khắc!” Tần Mộ Uyển ném trường thương lên không trung, nó lập tức phân tách thành hàng vạn cánh hoa như cũ, theo ngón tay thon dài uyển chuyển của nàng vũ động, vạn hoa bao quanh thân tạo thành cảnh tượng lung linh đẹp mắt.

Chiêu thức của nàng luôn mang theo sự hoa lệ khiến ai chứng kiến cũng phải trầm trồ vì sự mỹ miều hoành tráng. Một vị tiên tử hiến vũ giữa ngàn hoa khoe sắc, cảnh đẹp ý vui làm người ta yêu thích không rời mắt. Nhưng bên trong sự hoa mỹ đó lại ẩn chứa vô tận sát cơ, vạn cánh hoa như vạn lưỡi phi đao sẵn sàng chém nát bất cứ kẻ nào.

“Ngân Long Lược Vĩ!” Vương Nhã Khuê cũng không hề thua kém, trường tiên bén nhọn trong tay chợt thả lỏng các khớp nối khiến nó dài hơn gấp đôi, bên trên từng lưỡi thép bén ngọt tỏa ra độc vụ màu xanh lục, chỉ cần bị thứ này quất trúng thì vết thương sẽ liên tục bị ăn mòn khó thể cầm máu, lại còn mang theo kịch độc khiến Địa Tiên cũng phải ăn trái đắng.

Tần Mộ Uyển nâng trường kiếm bao phủ chân khí cùng vạn cánh hoa đánh về phía Chung Ly Lạp Chân. Vương Nhã Khuê thì vung tay nhắm vào Mã Vinh Thành mà quật roi tới tấp, các nàng hợp kích cùng nhau muốn nhanh chóng giải quyết hai kẻ này.

“Hứ, nghĩ ta sợ các ngươi sao? Thục Nữ Kiếm – Uyển Chuyển Như Nước!” Sau lưng Chung Ly Lạp Chân xuất hiện thêm bảy luồng kiếm khí, nàng vũ động trường kiếm trong tay tạo thành từng dải thủy khí như sóng biển cuồn cuộn dâng cao.

“Quân Tử Kiếm – Vững Chải Như Sơn!” Mã Vinh Thành cũng nhanh chóng làm ra ứng đối, mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo thổ thuộc tính tạo thành từng lớp tường dày ngăn trở phía trước.

Các loại công kích phô thiên cái địa ầm ầm giáp công rồi triệt tiêu nhau, kiếm khí như sóng biển đánh qua thổi nát vạn đạo cánh hoa, tường đất chặn đừng tất cả những cú vung của roi thép. Hai bên đều khẽ lùi về phía sau cẩn trọng đánh giá đối thủ, màn so chiêu vừa rồi rõ ràng thực lực không chênh lệch.

“Quân Tử Kiếm, Thục Nữ Kiếm, ra là các ngươi, Uyên Ương Song Sát.” Vương Nhã Khuê thoáng nhăn mày, nàng lúc này đã nhớ ra thân phận của đối phương.

“Ngươi biết bọn chúng sao?” Tần Mộ Uyển thủ thế bên cạnh liếc qua hỏi.

“Ừm, Uyên Ương Song Sát là một đôi đạo lữ danh tiếng uy chấn ở Bắc Câu Lô Châu, vì Hắc Nha Tông chỉ hoạt động chủ yếu xung quanh Tần quốc nên tin tức về họ khá mờ mịt. Ta chỉ biết hai người đó ngao du nhiều nơi như tán tu không môn không phái, trên tay có một cặp bảo khí cấp Địa Tiên Quân Tử Kiếm và Thục Nữ Kiếm đánh khắp thiên hạ chưa từng bại trận. Không ngờ bọn họ lại là người của Vô Lượng Kiếm Các.”

“Haha, đã nghe qua uy danh của Uyên Ương Song Sát sao còn chưa chịu buông tay? Có ta cùng Mã ca ở đây trấn giữ thì hai người các ngươi đừng mong tiến thêm nửa bước, cái gì mà Tiên tử mạnh nhất Tần quốc hóa ra cũng chỉ được cái vẻ bề ngoài mà thôi.” Chung Ly Lạp Chân được thể liền kiêu ngạo cười lớn, nàng ta đang tìm về lại cảm giác ưu việt.

“Nhị vị tiên tử, ta vẫn giữ nguyên ý định như cũ, chỉ cần hai người ở yên tại chỗ vài ngày là được, sau khi đại sự ở Tuyết Liên Cung đã định chúng ta lập tức giải trận để các nàng rời đi, hai bên xưa nay không có thù oán sâu đậm, đừng vì chuyện không phải của mình mà khiến bản thân chịu tổn thương.”

Mã Vinh Thành chắp tay trịnh trọng nói, giọng điệu hết sức nhẹ nhàng lấy lòng không chua ngoa gắt gao như đạo lữ của mình.

“Xì, ngươi nghĩ thật hay, mới chỉ cản được mấy đợt công kích của chúng ta đã tự phụ như vậy, Uyên Ương Song Sát cái gì chứ, ta thích nhất chính là chia rẽ uyên ương đó, tiếp tục nào.”

Vương Nhã Khuê nét mặt nghiêm túc trở lại, nàng nhìn thật không vừa mắt ả nữ nhân họ Chung Ly kia, rõ ràng ganh tị nhan sắc của hai người lại còn kiêu căng, với diện mạo tầm trung đó của cô ta chủ nhân chắc cũng không thèm để vào mắt, hừm, cái loại đã không đẹp còn thích đóng vai ác, đợi bắt được phải đem cô ta ra thưởng cho bọn ăn mày ngoài chợ.

“Chà, các nàng muốn nghiêm túc rồi đây.” Chu Cương Liệt ở trên quan sát trầm trồ gật gù, hắn biết khả năng của hai nàng không chỉ có nhiêu đó.

“Hắc Ám Hàng Lâm – tỏa Thiên!” Vương Nhã Khuê khẽ niệm ấn quyết, từ trong người nàng tuông ra hắc vụ bao phủ khiến không gian kiếm trận hoàn toàn tối đen như mực đưa tay không nhìn thấy rõ, cả thần thức lẫn cảm ứng đều không có tác dụng.

“Chung Ly muội cẩn thận theo sát ta đừng di chuyển lung tung.” Mã Vinh Thành cùng Chung Ly Lạp Chân tựa lưng vào nhau, trường kiếm thủ thế ở phía trước người, hộ thân cương khí cũng được mở ra. Bọn họ tuy vừa rồi cực kỳ tự tin nhưng vẫn không hề ngạo mạn khinh địch.

“Hừ, màn đêm là sân nhà của ta, đã rơi vào đây đừng hòng giãy thoát, U Linh Giảo Sát!” Giọng của Vương Nhã Khuê mang theo khiêu khích cùng lãnh ý ong ong bên tai khiến hai người không thể đoán biết nàng đang ở đâu.

“Vút… xoẹt…” Mã Vinh Thành nhờ linh thức nhạy bén liền cảm nhận được một trận kình phong đang quét tới, hắn vội kéo nữ nhân của mình lùi lại, kiếm trong tay cắm xuống đất, miệng niệm ấn quyết.

“Quân Tử Kiếm – Vững Như Bàn Thạch.” Ngay sau đó, một lớp đá dày từ dưới đất trồi lên bao bọc lấy hai người, Vương Nhã Khuê tay cầm roi thép lấy tốc độ cực hạn lướt trong màn đêm như u linh liên tục vung đòn vào những bộ vị trọng yếu của kẻ địch nhưng đều bị lớp tường đá kia kịp thời ngăn trở.

“Địa Mẫu Tống Táng, xem ta phá cái mai rùa của các ngươi.” Tần Mộ Uyển cũng lập tức động thủ, nàng đã được Vương Nhã Khuê cho một tấm phù lục có thể quan sát được bình thường trong Hắc Ám Hàng Lâm nên không bị ngăn trở tầm mắt.

Ngay khi nàng vung trường kiếm, mặt đất bên dưới chân cặp đôi Uyên Ương kia bỗng rung động từng đợt, kế tiếp đại địa theo chấn động mà dần bị thay đổi, đất bằng đã biến dạng thành đồi thấp.

“Đừng hòng đạt được ý đồ, Thục Nữ Kiếm – Đại Nộ Hải Triều!” Chung Ly Lạp Chân gấp rút ứng phó, trường kiếm mỏng manh cắm xuống quét một vòng dưới mặt đất, thủy thuộc tính tuông trào đến cực hạn.

Bởi vì tầm nhìn đã hoàn toàn bị giới hạn nên tất cả các đòn kiếm của cô ta mang theo sóng nước đều vung múa về nhiều hướng khác nhau không theo chủ đích gì. Kiếm sau lại nặng hơn kiếm trước, dần dần khiến thủy linh lực tích tụ càng lớn toàn bộ dung nhập xuống lòng đất.

Vào lúc này, đại địa dưới chân họ đã gặp áp lực cực lớn lại thêm việc bị bồi thêm nước khiến nó căng phồng nứt nẻ cuối cùng ầm một cái nổ tung, Mã Vinh Thành nhanh chóng kéo theo Chung Ly Lạp Chân đang vung kiếm tứ phía lùi lại, xung quanh được hộ thuẫn bảo vệ.

“Có sơ hở!” Vương Nhã Khuê chớp lấy thời cơ hai người kia vừa nhảy lùi, nam nhân kia vì phải kéo theo tình lữ háo thắng của mình mà khiến bản thân chậm lại một nhịp, roi thép lập tức phi tới xoẹt một tiếng cắt vào bắp chân chưa kịp thu về của hắn ta.

“A…” Mã Vinh Thành khẽ hừ một tiếng đau đớn nhưng vẫn cố gắng bảo hộ người yêu kéo dài khoảng cách thành công.

“Mã ca? Huynh bị thương sao? Khốn kiếp, hai tiện nhân kia, có giỏi thì thu hồi hắc ám chúng ta đấu công bằng, đừng có chơi trò ẩn nấp trong bóng tối giở thủ đoạn đánh lén hèn hạ.” Chung Ly Lạp Chân xót xa cho người yêu, Thục Nữ Kiếm lại phất lên từng luồng kiếm ảnh mang theo thủy thuộc tính chém loạn xạ về phía trước.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230