Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 73
Phần 73: Pháp thuật thời gian

Nửa khắc đồng hồ sau, Lạc Thủy đi rồi lại về trên tay xách lấy ba thân thể lõa lồ ướt sũng vẫn đang bị trói chặt, làn da vì ngâm nước trong mùa đông giá buốt quá lâu mà trở nên trắng bệch tái nhợt.

Sau khi được cởi bỏ dây thừng, Vũ Uyên, Lam Hinh và Khinh Y mới từ trong cơn tái tê mà dần lấy lại ý thức, các nàng biệt khuất ôm lấy nhau như chim non vừa bị quạ đen bắt nạt, thân thể vẫn run lên từng hồi bộ dạng nhút nhát khiến ai thấy cũng động lòng.

Các nàng tưởng đâu Lạc Thủy tỷ chỉ muốn bày trò tình thú trói mình lại đùa vui một lúc rồi thả ra, ai dè đâu một lần trói là mấy canh giờ, dù đã có thân thể tu vi cấp hóa Thần nhưng ba thiếu nữ vẫn là ăn không tiêu trò ác đạn này của vị chính cung kia.

Vừa bị nhúng nước, lại còn phải gánh lấy bảy tám món đồ chơi máy rung cặc giả hoạt động hết công suất ngoáy muốn tung cả lồn đít. Trên hết là cơ thể toàn bộ bị treo chỉ bằng mấy cái vòng khuyên xỏ qua núm vú và âm vật, sức nặng của các nàng dồn hết vào hai nơi trọng yếu đó khiến chúng bị kéo giãn ra.

Thấy ba cái thiếu nữ đáng thương tủi thân xụ mặt không nói khiến Chu Cương Liệt vốn thương tiếc hồng nhan vội tự mình rời ghế vòng tay ôm lấy từng người âu yếm an ủi một trận.

“Chà, nào nào tới đây với ta nào các cục cưng… haha, ôi trời để chủ nhân xem các nàng nào, chậc chậc, ôi thương quá, để ta giúp giảm đau nhé.”

Nói rồi hắn bế lấy cả ba lên ghế đệm dài rồi cẩn thận vuốt ve hai bộ vị nhạy cảm.

“Ưm… chủ nhân, chỗ này rất đau a, em có cảm giác hột le sắp bị kéo đứt luôn rồi ấy.” Lam Hinh khẽ hẩy hông lên giọng ấm ức nũng nịu nói.

“Hừ hừ, lạnh quá, trời mùa đông giá rét đến nỗi nước cũng sắp đóng băng rồi, người ta bị ngâm lâu như thế chắc sẽ bị cảm hàn mất thôi, chủ nhân, ôm em đi, em lạnh lắm.” Vũ Uyên vòng tay bá cổ hắn, cả người nàng run rẩy, nét mặt tái nhợt khiến ai nhìn cũng thương tiếc.

“Đại thúc… người ta… tử cung của em sắp đóng băng rồi… hừ hừ… em cần thứ gì đó ấm nóng sưởi từ bên trong… nếu không… lồn sẽ hư mất đó…” Khinh Y trực tiếp hơn cầm lấy tay hắn đưa vào khe lồn mình, quả thực là chỗ này đã lạnh cóng, mép môi vốn hồng hào giờ lại trắng bệch.

Lạc Thủy đứng bên cạnh lườm mắt đánh giá một vòng, nàng biết ba cái thiếu nữ này thực ra không có yếu đuối đến vậy, chỉ cần tự sử dụng chân khí là lại khỏe khoắn bay nhảy như thường. Nhưng dù sao nàng cũng hơi cảm thấy có lỗi khi bỏ quên ba cô thiếu nữ dưới sông lạnh giá nên cũng không vạch trần.

Thấy đám người Vương Nhã Khuê đang len lén đánh giá mình nàng hừ lạnh một tiếng cảnh cáo.

“Hừm, mau đi tắm thôi, người các muội hôi quá, không kỳ rửa sạch số tinh bẩn thỉu trên người thì đừng mong leo lên giường của phu quân.”

Mấy nàng kia tủm tỉm nhìn nhau rồi cũng vâng dạ tíu tít dắt tay ra phía sau tắm rửa, cả Chung Ly Lạp Chân lần này cũng được theo cùng, dù sao lát nữa cũng phải ở bên Mã Vinh Thành, nàng đâu thể nào mang nguyên bộ dạng đĩ điếm dơ bẩn này về được.

Chu Cương Liệt làm sao không biết Vũ Uyên, Lam Hinh và Khinh Y đang làm nũng nhưng có sao đâu, dỗ dành nữ nhân là nghề của hắn mà. Đầu tiên là cho mỗi người một nụ hôn, cháo lưỡi là phải ăn thật đều, kế tiếp liền dùng kỹ năng răng miệng ngậm lấy đầu vú và hột le giúp từng nàng xoa dịu cơn đau, cùng lúc đó hắn lại đem sáu cái dương vật trong quần ra chia đều để các nàng vui chơi đùa nghịch.

Chu Cương Liệt tháo khuyên bạc móc trên đầu ti và hột le ra rồi khu chuyển chân khí giúp các nàng khôi phục, lỗ xỏ vòng vốn rất rộng cũng nhanh chóng khép kín lại. Thiếu nữ da thịt tươi non mềm mịn như này chơi xong phải bảo dưỡng thật tốt, xỏ khuyên cũng là vui chơi tình thú mà thôi, không thể bắt các nàng cả đời mang theo phục sức như vậy được.

Kế tiếp hắn liền vận chuyển chân khí ấm nóng lên sáu cái dương căn rồi lần lượt tiến nhập động thịt của từng người, đây là cách xua tan lạnh giá tốt và hữu hiệu nhất, chỉ mấy chốc làn da của mấy nữ đã chuyển về hồng hào trở lại, mép môi cùng quầng vú cũng không còn tái nhợt nữa.

Những con cặc chuyển mình như mãng xà nhập động cọ xát liên hồi lên vách thịt mềm ấm ướt át, Chu Cương Liệt một tay bóp đít, tay kia trảo vú, miệng ngậm lấy môi thơm, lưỡi luồn vào tìm bắt lấy những cái lưỡi thơm non nớt.

Chẳng mấy chốc từng nàng đã trước sau lên đỉnh hai lượt, âm tinh cuồng phún thấm ướt cả hạ thân hắn. Chu Cương Liệt cười ha hả càng ra sức mà nắc dồn dập lên.

“Thế nào hả? Hả? Ba con đĩ nhỏ các nàng, đã chịu phục chưa? Về sau nhớ lấy bài học, đại tỷ ra lệnh thì phải biết vâng lời, nếu còn ham chơi ương bướng lại dám lươn lẹo thì ta sẽ không bênh vực nữa, để Lạc Thủy đem các nàng treo ba ngày ba đêm, có nhớ chưa?”

Hắn để ba người nằm sấp trên ghế đệm, mông vểnh thật cao đưa nộn huyệt ướt át ra, bản thân thì ở phía sau vươn những cái dương căn như xúc tu thô bạo quất cắm, hai tay vỗ chan chát lên mấy bờ mông đầy đặn khiến chúng đỏ ửng in hằn mấy dấu.

“U… hu… á… ưm… em nhớ rồi, em xin lỗi, lần sau không dám làm trái ý Lạc Thủy tỷ tỷ nữa đâu… ư… ô… ân… chủ nhân, trừng phạt em nữa đi, thô bạo cưỡng gian em… ứ… ư… Địt tung lồn em đi… Hiiii…”

“Đúng a… chỉ cần chủ nhân mỗi ngày đều cho em ăn cặc… người ta nhất định sẽ nghe lời… hư ưm… á… cái đó… chủ nhân… đâm hai cặc vào cùng một lỗ đi… a… a… a… mở rộng tử cung em ra… em muốn được chủ nhân thụ thai a… ư…”

“Đại thúc ơi… nữa đi… chính là cảm giác này… có bao nhiêu đồ chơi hay được hàng chục gã đàn ông luân gian cũng không thể sánh bằng một con cặc của đại thúc… á… a… em yêu cặc chết mất… em ra… ra đây… thúc bắn vào trong em đi… em sẽ mãi mãi là con đĩ trung thành của thúc… á…”

“Nói xem ai là con đĩ của ta nào?” Chu Cương Liệt hồ hởi vừa nắc vừa đét mông từng người khiến ba nữ sướng đến trợn cả mắt đồng thanh hô vang.

“Bọn em… bọn em là con đĩ của chủ nhân… chúng em sinh ra là để làm nô lệ tình dục dưới háng ngài…”

“Haha, tốt lắm, các nàng rất biết cách làm ta vui vẻ đó, vậy thì để chủ nhân tưởng thưởng cho mấy con phò non các nàng thực xứng đáng nhé.”

Ba thiếu nữ ánh mắt hơi sáng lên gật đầu vâng dạ tràn đầy mong chờ, chủ nhân mỗi lần nói như vậy tức là hắn lại nghĩ ra trò chơi hoặc tư thế loạn thất bát tao nào đó khiến các nàng sung sướng tái tê. Ai cũng thích những trải nghiệm mới mẻ bởi vậy chơi với hắn mới không bao giờ thấy chán.

“Hà hà, các nàng rất may mắn mới trở thành nữ nhân đầu tiên trải nghiệm chiêu thức do ta mới minh ngộ ra đấy, cảm thụ thực kỹ đi nhé.”

Nói rồi Chu Cương Liệt liền âm thầm vận chuyển lực lượng để bí ẩn bao phủ khắp khu vực sân viện. Tiếp theo hắn lại câu thông tới mảnh vỡ Thời Gian Bổn Nguyên đã dung nhập vào cơ thể mình.

Đúng vậy, khi ở một mình hắn đã tìm tòi nghiên cứu rất kỹ về sức mạnh thiên đạo thời gian nhận được trước đó, nắm bắt kỹ hết công năng nghịch thiên của nó, biết nên sử dụng bổn nguyên vào mục đích gì.

Thứ này thực sự còn khủng bố hơn cả Sắc Dục Bổn Nguyên, nếu thao tác tốt về sau nhất định là trợ lực cực lớn cho con đường chinh phạt thế giới của hắn. Chưa nói tới việc lớn lao, nếu dùng thứ sức mạnh này để thu nữ nhân thì đố nàng nào thoát khỏi tay hắn. Với cái đầu đầy mưu ma chước quỷ chuyên làm chuyện xấu xa của mình, Chu Cương Liệt đã nghĩ ra vài thứ thú vị có thể áp dụng lên chúng nữ.

“Thời gian ngưng đọng!” Hắn giơ bàn tay nhắm về phía ba nữ đang vong tình rên rỉ dưới thân mình, thoáng chốc hiện tượng lạ đã xảy ra.

Toàn thân Vũ Uyên, Lam Hinh cùng Khinh Y bất chợt giống như một cuốn băng bị tua chậm gấp trăm lần sau đó là ngưng hẳn, biểu cảm trên khuôn mặt từng người đọng lại, ba cặp vú vốn đang nẩy tưng tưng cũng đứng hình giữ nguyên hiện trạng, thậm chí từng cọng tóc, giọt mồ hôi lẫn khe nước róc rách giữa háng cũng không có chút lay động nào.

Không gian chợt tĩnh lặng đến lạ thường, các nàng như dính phải chú định thân cứ giữ yên như vậy không chút phản ứng. Đây chính là kỹ năng cơ bản của Thời Gian Bổn Nguyên khiến dòng chảy thời gian của một vật bất kỳ mà người thi triển nhắm tới sẽ dừng lại hoàn toàn, chính là trực tiếp đóng băng đối phương trong thời gian ngưng kết.

Nó khác hoàn toàn với chú định thân, thứ kia chỉ làm khựng lại thân thể, tất cả suy nghĩ cảm quan của đối tượng đều hoạt động bình thường, còn phép ngưng đọng thời gian này là trực tiếp khóa lấy cả thể xác lẫn linh hồn trí não, suy nghĩ lẫn giác quan đều bị ngưng trệ ở thời khắc trúng chiêu.

Trả giá cho phép thuật này cũng không nặng lắm, người thi triển dừng thời gian trong bao lâu thì sẽ đánh đổi bằng số tuổi thọ tương ứng, ví dụ làm các nàng đứng yên năm phút vậy thì hắn sẽ mất tổng cộng mười lăm phút thọ mệnh cho cả ba người.

Nếu là dừng thời gian của một khu vực hoặc người có tu vi ngang bằng thì sẽ phải đánh đổi nhiều hơn. Chu Cương Liệt đã từng thỉnh giáo kỹ với Yêu Dục. Trong trường hợp hắn dùng thời gian bổn nguyên lên cường giả cảnh giới cao hơn mình thì tác dụng sẽ suy giảm đáng kể, cùng lắm chỉ khiến họ khựng trong ít giây hoặc làm chậm đôi chút, mà thọ mệnh trả giá lại khá lớn.

Bởi vậy trừ phi gặp tình huống sinh tử tồn vong bằng không chớ dại mà dùng lực lượng này tùy tiện. Dù tiên nhân tuổi thọ rất cao cũng khó lòng gánh vác nổi phản phệ.

Chu Cương Liệt đi một vòng xung quanh ba cái thiếu nữ bị đứng hình như tạc tượng, ngắm nhìn những dung mạo trẻ trung xinh xắn đang giữ nguyên biểu cảm phê pha khát tình kia, hắn vuốt râu cười gian liếm môi lẩm bẩm.

“Hề hề, lần này phải cho các nàng sướng đến ngất luôn mới thôi.”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230