Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 147
Phần 147: Tỏa Thiên Phù

Bốn người như đạt được sự đồng thuận cùng nhau lùi người lại chuẩn bị thoái binh rời đi. Trịnh Viễn Đông cùng đám gia tộc phụ thuộc và mấy trăm đệ tử còn sót lại của Vô Lượng Kiếm Các cũng lục tục thoái lui không dám nấn ná thêm nữa.

Nhưng Lạc Thủy làm sao có thể để đối thủ của mình chạy dễ dàng như thế, hôm nay là sân khấu phu quân thiết trí để nàng trở thành diễn viên chính, đám địch nhân này đều có vai trò thiết yếu làm nền cho sự tỏa sáng của nàng, không thể vắng mặt bất cứ ai được.

“Hừ, còn định chạy? Nghĩ Tuyết Liên Cung chúng ta là nơi muốn đến thì đến muốn đi là đi sao? Đã có gan đòi đánh đòi giết tỷ muội của ta thì các ngươi ai cũng đừng mơ tới chuyện an toàn rời khỏi, tất cả cùng ở lại tham gia vào màn trình diễn của ta đi!”

Mấy người Nhan Như Ngọc nghe những lời tuyên cáo bá đạo đó đều hơi khựng người lại vẻ mặt bực nhọc khó hiểu. Thiết Mộc Tử La vốn đã một bụng oán khí chưa tan giống như bị chọc trúng vảy ngược nên lại lớn giọng quát to.

“Hừ, tiện nhân, đừng có thấy chúng ta nhượng bộ liền huênh hoang vênh váo. Dù ngươi bản lĩnh lớn thì sao chứ? Chúng ta muốn rời đi ngươi cản được sao? Đợi đó, lần sau quay lại nhất định ta phải khiến đám tiện nhân lẳng lơ các ngươi phải trả hết nỗi nhục hôm nay.”

Lời nàng ta nói cũng chính là bổn ý chung của những người còn lại, bọn họ dù sao cũng là Chân Tiên, đánh không lại còn không thể chạy thoát hay sao? Lạc Thủy chỉ có một người lấy gì đuổi kịp được họ.

“Ta đã nói không ai có thể rời đi thì chính là như vậy. Hôm nay lũ sâu kiến các ngươi mọc cánh cũng khó thoát.”

Lạc Thủy giọng điệu hờ hững nhưng quyết liệt làm đám người cảm giác được bất an, bọn họ không nói lời nào lập tức quay lưng định nhanh chóng rời khỏi. Nhưng trong tay Lạc Thủy không biết từ bao giờ đã xuất hiện một tấm bùa màu đỏ như máu.

“Không ổn, mau rút!” Nhan Như Ngọc tinh ý nhận ra thứ đối phương cầm trên tay không đơn giản vội lên tiếng cảnh báo rồi tự mình dùng hết tốc lực phóng đi. Ba người còn lại cũng vội vã không dám chút nào chậm trễ điều động chân khí thi triển bộ pháp.

Nhưng tất cả đều đã muộn, phù lục màu đỏ đã bị Lạc Thủy đốt cháy, một vòng quang tráo trong suốt như thủy tinh lập tức lan ra bao phủ phạm vi mấy dặm xung quanh. Đám người Nhan Như Ngọc dù có vận khởi thân pháp đến cực hạn vẫn không thể thoát ly kịp.

“Chết tiệt, nát cho lão nương!!!” Thiết Mộc Tử La vận khởi man lực ném mạnh rìu chiến về phía trước muốn phá vây song kết quả đã làm nàng ta thất vọng, tầng kết giới kia nhìn bề ngoài thì rất mong manh dễ vỡ nhưng chỉ khi trực tiếp đối đầu mới biết thứ này vững chắc như thế nào.

Rìu chiến với sức mạnh có thể đoạn sơn phá thạch mà vị tộc trưởng Khuyển Nhung này lấy làm tự hào khi đánh lên đó lại chẳng có nổi một vết trầy, lực lượng do rìu chiến tỏa ra toàn bộ bị quang tráo hấp thu sạch sẽ.

“Chết tiệt, mau hợp sức phá vỡ kết giới!” Độc Mục Hiệu Uý cũng gấp gáp đến hoảng loạn, hắn vận chuyển cả chân nguyên trong cơ thể vào trong đại đao rồi lao đến bổ mạnh.

Lệ Nhiễm Sương với cung tên trong tay liên tục xạ tiễn bất chấp hao mòn chân khí. Nhan Như Ngọc âm thầm vận khởi toàn bộ lực lượng quán thâu vào một đòn, Vong Tình Kiếm trong tay trực tiếp chém tới tạo ra một luồng kiếm khí nhìn đơn giản nhưng tràn đầy khí tức hủy diệt rạch phá cả không gian.

Thiết Mộc Tử La cũng nhanh chóng làm ra phản ứng, nàng ta dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi chân, hạ thấp trọng tâm thân thể siết chặt tất cả cơ bắp, vai trái đẩy mạnh về phía trước như một đầu man ngưu hung hăng húc thẳng vào kết giới.

Nhưng khiến cho họ tuyệt vọng hơn cả là toàn bộ liên chiêu uy lực đủ khiến thiên hôn địa ám kia khi chạm tới tầng kết giới thủy tinh lại như trâu đất xuống biển hoàn toàn tiêu thất không gây được nửa điểm gió nổi cỏ lay nào.

Quang tráo vẫn sừng sững ở đó như một cái lồng giam trong suốt, sắc mặt của cả đám đại biến, cả Nhan Như Ngọc vốn lạnh lùng vô cảm cũng không giấu được vẻ thất thần bối rối.

Đám người Trịnh Viễn Đông cùng mấy tên gia tộc cỏ đầu tường càng là một bộ dáng như ăn phải con ruồi thập phần lo lắng hoảng sợ. Xong rồi, ngay cả tiên nhân cũng không thể thoát được thì bọn họ những cái tu sĩ phàm giai yếu nhược phải làm sao đây?

“Kể từ khi đám sâu kiến các ngươi dám đặt chân tới Phiêu Tuyết Lĩnh này thì kết cục đã sớm chú định không có đường để quay đầu rồi. Ngoan ngoãn chấp nhận số phận đi thôi.”

Giọng của Lạc Thủy vang lên ở phía sau nghe thực trong trẻo thanh thoát nhưng vào tai bọn họ lại giống như thanh âm vọng về từ cửu u xa xôi phán định án tử cho cả đám người.

Đám khán giả sau một hồi sững sờ lúc này mới nhao nhao phản ứng, kết quả hiện tại đã nằm ngoài toàn bộ dự đoán của số đông ở đây. Bọn họ còn tưởng với ưu thế vượt trội về cả chiến lực và số lượng thì Vô Lượng Kiếm Các sẽ dễ dàng áp đảo Tuyết Liên Cung.

Không ngờ được vị thần nữ tuyệt mỹ kia lại có bản lĩnh thông thần một mình giữ ải không những thủ thắng mà còn làm địch nhân khiếp sợ phải vứt bỏ tôn nghiêm mà rút chạy.

Càng khó tin hơn nữa là nàng chỉ cần đốt lên một đạo phù lục liền phong tỏa hết không gian nơi này không để bất kỳ ai trốn thoát. Đây là xu hướng muốn đoàn diệt toàn bộ hay sao?

Một lý do khác khiến khán giả đương trường hoang mang là bọn họ chỉ ham vui đến đây ăn dưa xem kịch thôi nhưng hiện tại cũng đã bị quang tráo kia vây nhốt vào trong phạm vi luôn rồi. Ai nấy lòng đầy bất an lo lắng không biết chiến sự có lan đến trên đầu mình không.

Sau khi tiếp tục thử vài lần công kích kết giới nhưng đều vô ích đám người Nhan Như Ngọc ai nấy đều khó giữ nổi bình tĩnh nữa, vẻ mặt tràn đầy ngưng trọng cùng bất an nhìn qua phía Lạc Thủy, nàng vẫn dửng dưng khoanh tay o ép lấy hai quả núi thịt đứng đó như đang xem một lũ hề nhảy nhót.

Phù lục mà nàng sử dụng có tên là tỏa Thiên Phù do chính phu quân dùng chân khí cùng máu huyết vẽ ra, cấp độ tương ứng với tu vi Thái Ất Ngọc Tiên viên mãn của hắn. Một khi kích hoạt thì sẽ hình thành cấm chế bao phủ một vùng không gian ngăn cách nội bất xuất ngoại bất nhập.

Trừ phi có tu vi cao hơn cấp độ của phù lục thì mới đủ khả năng thoát thân. Rất tiếc đám người ở đây chỉ là mấy cái Chân Tiên cỏn con nên dù thiêu đốt toàn bộ chân nguyên cũng không thể tạo ra chút tổn hại nào cho kết giới.

“Tiện nhân, ta cảnh cáo ngươi khôn hồn thì mau thu hồi kết giới để bọn ta rời đi, từ nay hai bên nước sông không phạm nước giếng. Nếu chúng ta có bất kỳ mệnh hệ gì ở đây nhất định lão tổ của các tộc sẽ không tha cho ngươi.”

Lời nói vô sỉ của Thiết Mộc Tử La làm Lạc Thủy vốn thờ ơ cũng cũng tức đến bật cười thành tiếng. Ở bên phu quân đi khắp nơi nhưng nàng vẫn chưa từng thấy kẻ nào mặt dày trơ trẽn như đám tiên nhân này.

‘Phì… ngươi đang cố tỏ ra mình hài hước hở? Nên nhớ chính các ngươi là kẻ đã khơi mào cuộc chiến kéo bè lũ tới đây hô hào đòi huyết tẩy Tuyết Liên Cung của chúng ta. Bây giờ gặp phải khúc xương cứng gặm không nổi phải ôm nhục bỏ chạy còn dám dùng cái giọng điệu trịch thượng đó ra lệnh cho ta?

Tưởng đem mấy lão già sắp xuống mồ đó ra hù dọa sẽ làm ta e ngại? Nói cho các ngươi rõ, những kẻ đó nếu tiếp tục làm rùa rụt cổ như mấy trăm năm trước thì còn tốt, nếu chúng dám thò đầu ra thì ta cũng không ngại thay Thiên Đình dọn dẹp đám củi khô cỏ héo các ngươi một lượt đâu.’

Lạc Thủy giọng điệu đanh thép không chút nhân nhượng, nàng đã nghe được lai lịch của đám người này từ miệng Chu Cương Liệt, vốn cũng không quan tâm lắm nhưng trước sự vô liêm sỉ đến cùng cực này đã khiến nàng chán ghét cực độ.

“Ngươi… sao lại biết…” Thiết Mộc Tử La và cả ba người còn lại đều không ngờ đối phương vậy mà nắm rõ tiểu sử của ẩn thế gia tộc như thế.

Tới đây thì không cần hỏi cũng có thể nhận định gốc gác thân thế của vị thần nữ này không hề tầm thường, biết không thể nói cứng với đối phương Lệ Nhiễm Sương lập tức đổi giọng nhẹ nhàng hơn.

“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào thì mới để chúng ta rời đi? Ta có thể đại diện gia tộc lập lời hứa từ nay đứng ra ngoài chuyện này không xen vào tranh đoạt với Tuyết Liên Cung nữa, như vậy được rồi chứ?”

“Đây mà là thái độ của kẻ đang cầu xin sự tha thứ đó sao? Không có chút thành ý nào cả. Cơ mà ngay từ đầu ta cũng chưa từng có ý định buông tha cho bất cứ ai rời đi cả cho nên có lạy lục van nài cũng vô dụng.”

Nghe Lạc Thủy nói như vậy đám người trong lòng cũng lạnh lẽo hơn phân nửa, tình thế hiện tại hết sức bất lợi với họ. Đánh cũng đánh không lại, chạy cũng chạy không thoát, chẳng lẽ lại phải ngoan ngoãn như cừu non đợi người ta tới giết thịt.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230