Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 191
Phần 191: Lăng nhục

Ngay lập tức mỹ phụ nhân con ngươi khẽ co lại, hạ thân run lên bần bật, nàng ngồi xổm xuống một tay bịt miệng kìm nén tiếng rên trong cổ họng, tay còn lại nàng giữ chặt bụng dưới, nét mặt khổ sở nhưng lại đỏ ửng, hơi thở gấp gáp tràn đầy xuân sắc.

Ngay khoảnh khắc vừa rồi nàng đã bị khoả trứng rung kia mạnh mẽ làm cho cao trào, âm tinh theo tiểu huyệt không ngừng tuôn trào như suối nguồn ướt đẫm cả bẹn háng. Một số khán giả để ý thấy hành động thất thường của nàng liền chỉ trỏ xì xầm bàn luận.

“Nữ nhân họ Lệ kia là bị làm sao vậy? Cường giả tiên giai còn có thể đau bụng sao?”

“Ồ, nhắc mới nhớ, mỹ phụ nhân đó cùng với man nữ kia chẳng phải là đồng bọn hay sao? Sao hiện tại lại đứng bên cạnh Lạc Thủy thần nữ? Không lẽ cô ta phản bội?”

“Chậc chậc, man nữ kia bị trúng chiêu thực tàn độc a, không ngờ hôm nay ta lại có thể nhìn được cường giả siêu việt phàm giai lâm vào thất thố phô dâm lẳng lơ như vậy. Nếu phụ nhân đó cũng bị lột sạch thì còn gì bằng.”

“Nhìn cô ta cũng không hẳn là vô sự, hình như bị nội thương khá nặng, lần này xem ra những kẻ đến gây sự với Tuyết Liên Cung đều đoàn diệt không ai có thể thoát khỏi a.”

Lệ Nhiễm Sương thân là Chân Tiên trung kỳ tất nhiên giác quan vô cùng nhạy bén, những lời bình phẩm của đám đông nàng đều nghe rõ mồn một, nếu là bình thường có kẻ dám dùng ánh mắt cùng lời lẽ dung tục như vậy bình phẩm mình có lẽ nàng đã không ngại ngần cho hắn thịt nát xương tan vạn kiếp bất phục rồi.

Nhưng ở tình cảnh hiện tại nàng đâu còn hơi sức mà quan tâm đám quần chúng lắm lời đó nữa, gò má nàng càng đỏ ửng hơn vội vàng kìm nén từng trận khoái cảm đứng dậy.

May mắn phần váy bảo thủ đã che kín tới chạm gót nếu không chắc những kẻ kia liền có thể thấy được dọc từ đùi xuống bắp chân nàng đã sớm bị dâm dịch chảy xuôi ướt đẫm rồi.

Lạc Thủy cũng không để ý tới mỹ phụ nhân này nữa, thu phục cô ta đã có phu quân lo, hiện tại nàng cứ tập trung vào trò vui của mình là được.

Nàng tựa người trên bảo tọa, lưng eo hơi ưỡn lên, chân vắt chéo tư thái hết sức ung dung lại không kém phần khêu gợi làm đám đàn ông kia ai nấy thèm rõ dãi. Theo một tiếng búng tay, gã da xanh lập tức theo lệnh nắm lấy tóc Nhan Như Ngọc chẳng chút thương tiếc kéo tới trước mặt Lạc Thủy.

Nàng kia giống như tượng gỗ cả buổi vẫn cứ cúi đầu mặc kệ hết mọi đau đớn thể xác, tay giữ chặt lấy chuôi kiếm như báu vật không rời, tâm tình gần như chết lặng phó mặc mọi thứ diễn ra.

Lạc Thủy đưa ra bàn chân ngọc ngà được bọc trong một lớp tinh dịch nhầy nhụa hướng bên dưới cằm của Nhan Như Ngọc sau đó hơi dùng lực nâng lấy khuôn mặt mỹ nhân băng lãnh kia lên.

Mùi dâm dịch hòa lẫn cùng nước tiểu khai tanh nhớp nháp xông thẳng vào khứu giác khiến người ta lập tức muốn nôn khan nhưng nàng ta vẫn trơ lì tựa như toàn bộ giác quan đều không hoạt động, đôi đồng tử tuy nhìn thẳng vào Lạc Thủy nhưng tiệu cự lại hướng về nơi nào đó xa xăm.

Nhan Như Ngọc đối với động tác bỡn cợt khinh miệt này không có chút nào khó chịu hay tránh né, Lạc Thủy tất nhiên biết đạo tâm của nàng này đã bị nứt vỡ hoàn toàn bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ, bao nhiêu biến cố đổ ập đến quá nhanh dù là người tu luyện thái thượng vong tình cũng vô phương tiếp nhận nổi.

Trước đó phu quân Chu Cương Liệt đã nói cho nàng nghe sắp xếp của hắn đối với ả nữ nhân này, bởi vậy lúc này đây Lạc Thủy mới đem cô ta ra chuẩn bị trợ giúp hắn thu thập một phen.

“Chậc chậc, coi kìa coi kìa, Nhan Như Ngọc, Nhan kiếm tiên, ôi! Lúc nãy không phải ngươi còn rất hung dữ cầm kiếm đòi chém đòi giết ta hay sao? Sao giờ lại ỉu xìu mất hết nhuệ khí như thế? Tư thái cường nhân mạnh mẽ khinh miệt chúng sinh thường ngày của ngươi đâu rồi?”

Trên môi Lạc Thủy hờ hững treo một nụ cười giễu cợt, bàn chân lại dùng sức thêm một chút hoàn toàn ép Nhan Như Ngọc phải ngẩng đầu thật cao bày hết dung nhan xinh đẹp bi thảm ra cho người người quan sát.

‘Nhìn cho rõ đi, đây chính là kết cục của những kẻ tham lam đuôi mù dám gây hấn với Tuyết Liên Cung. Thường ngày chúng ta thân thiện hòa hợp không sinh sự với ai các ngươi lại tưởng chúng ta yếu đuối dễ bắt nạt hay sao?

Còn tên Sở Vương tham vọng mà ngu dốt kia nữa, nếu Tuyết Liên Cung thực sự có mưu đồ đến hoàng quyền thiên hạ thì Khương thị nhất tộc của hắn sớm đã bị diệt sạch từ lâu làm gì còn tồn tại nhảy nhót đến tận hôm nay. Thế mà còn không biết điều muốn dùng lực lượng của bầy kiến hôi chống lại chân tiên.

Nhìn đi, đồng minh của ngươi mời tới đã bị ta thu phục toàn bộ, một cái làm thị nữ, còn ả kia trở thành chó cái kỹ nữ tùy thời thao lạn. Và nhanh thôi Nhan Như Ngọc ngươi cũng sẽ nhận lấy kết cục tương tự. Ta sẽ từng bước đưa ngươi vào vực sâu vạn trượng.

Từ nay trên đời không còn Nhan kiếm tiên phong hoa tuyệt đại nữa, chỉ có tiện nhân Nhan Như Ngọc bồn chứa tinh công cộng để ức vạn giống đực tùy ý lạp xả gieo giống. Ta sẽ biến ngươi thành đầu gia súc, người vợ chung mà ai ai cũng có thể bạo địt.’

Lời của Lạc Thủy tuy giọng điệu hết sức thản nhiên cùng ý châm chọc khinh miệt rõ ràng nhưng rơi vào tai những người ở đây lại như sấm động giữa trời quang. Nhan Như Ngọc rõ ràng nghe hết, sắc mặt nàng càng tái nhợt hơn, thân thể run run như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

Quần chúng xung quanh hóng hớt thì lại nổ ra một trận xôn xao, vừa rồi hai phe vẫn còn đại chiến sinh tử, man nữ cùng phụ nhân kia thái độ hết sức quyết liệt chống trả, nhanh như vậy mà vị Lạc Thủy thần nữ kia đã đem tất thảy địch nhân kẻ tiêu diệt người thu phục sạch sẽ.

Mới qua bao nhiêu thời gian đâu chứ, rốt cuộc khi các nàng ở bên trong cái bát kia đã phát sinh chuyện gì?

Đám khán giả thắc mắc cũng phải, kỳ thực thì khi vừa chuẩn bị tiến vào Tù Không Bát Chu Cương Liệt vì không muốn bọn họ đợi lâu nóng ruột nên hắn đã vận dụng bổn nguyên đem quỹ tích thời gian bên trong bát gia tăng gấp nhiều lần.

Bọn họ ở trong đó dây dưa suốt hơn một ngày nhưng bên ngoài cũng mới trôi qua chưa tới nửa canh giờ. Chỉ nửa canh giờ đem hai cái Chân Tiên trung kỳ thu phục dạy dỗ đến ngoan ngoãn chấp nhận thân phận tiện nô, đây là bản lĩnh cao cường đến bậc nào cơ chứ.

Ánh mắt những tu sĩ kia nhìn Lạc Thủy lại càng thêm tôn kính cùng ngưỡng mộ, nàng vừa có nhan sắc như tiên thiên, thân thể gợi cảm thập phần hấp dẫn, tính dâm tuyệt đỉnh, thực lực lại còn cử thế vô song như vậy, quả nhiên xứng với danh xưng thần nữ a.

Riêng đám nam nhân nghe Lạc Thủy nói mà cứng hết cả người, bọn họ ai nấy ôm ấp ảo tưởng may mắn, nếu như vị kiếm tiên nhan sắc tuyệt phẩm kia mà bị biến thành vợ chung của nam nhân thiên hạ vậy chẳng phải bọn họ cũng sẽ có cơ duyên được hưởng thụ cỗ thân thể gợi cảm kia? Thực còn có chuyện tốt như vậy hay sao?

Những kẻ ở đây hầu hết đều mang tâm lý vui vẻ hả hê khi có người gặp họa, bọn họ dù sao cũng là người ngoài cuộc, đối với kết cục thê thảm của đám người Nhan Như Ngọc ngoại trừ cảm thán một phen cũng không ai thực sự đau lòng.

Lúc này, Trịnh Viễn Đông vốn nấp ở xa xa nghe địch nhân sắp sửa đem vị nữ sư phụ mà mình luôn tâm niệm yêu thương ra làm đồ chơi ái dục, một cỗ phẫn uất không đành lòng bỗng chốc dâng lên trong tâm trí hắn.

Vì cái gì nữ nhân hắn mất bao nhiêu năm theo đuổi hôm nay lại rơi vào tay kẻ khác, lại còn bị họ biến thành cái gì mà bồn tinh công cộng cho ức vạn nam nhân hưởng thụ. Lũ kiến cỏ kia thì tài đức gì mà muốn có được thứ hắn không thể có?

Tâm lý không cam tâm giống như tiếp cho Trịnh Viễn Đông thêm động lực, hắn đảo con ngươi một vòng như đang suy tính thiệt hơn sau đó cắn răng bước tới trước bảo tọa.

Hắn quỳ một chân trên nền đất lạnh hướng về phía Lạc Thủy mà hành lễ, đầu hơi cúi thấp lộ vẻ cung kính nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn giấu tia toan tính khó nhìn ra. Hắn đặt cánh tay còn lại trước ngực làm ra động tác chào, giọng trầm ổn pha chút nịnh nọt nói.

“Lạc Thủy tôn thượng, đao hạ lưu nhân, tại hạ Trịnh Viễn Đông nguyện đem theo Vô Lượng Kiếm Các toàn bộ quy phục dưới trướng Tuyết Liên Cung làm thân trâu ngựa, chỉ xin người mở lòng từ bi, tha cho sư phụ ta một con đường sống.”

Đám đông khán giả chú ý tới tình huống đều ồ lên sau đó là những lời xì xầm mỉa mai.

“Chậc, lúc nãy còn rất bá đạo đòi giết người diệt môn bây giờ lại như con rùa rụt cổ muốn xin hàng, đám kiếm tu này quả là đủ mặt dày trơ trẽn a.”

“Hừ, lúc nãy nữ nhân nào hâm mộ tên tiểu bạch kiểm đó đâu rồi, ra mà nhận lang quân đi kìa.”

“Xì, chỉ được cái mã hào nhoáng bên ngoài, thực lực thì chẳng có bao nhiêu mà còn cố làm màu tỏ ra mạnh mẽ, giờ đã thành phế nhân rồi lại muốn quy hàng, thứ vô giá trị như vậy Tuyết Liên Cung bọn họ thèm thu nạp hay sao?”

“Đúng đấy, mong là Lạc Thủy thần nữ sáng suốt đem tên mặt trắng đó diệt sát luôn cho rảnh, đẹp trai thì sao chứ, bây giờ cũng chỉ là một tên cụt tay hèn mọn mà thôi.”

Những cái nam nhân được dịp khoái chí thi nhau buông lời mắng chửi, bọn họ đã sớm nhìn không thuận mắt cái tên trai bao sống nhờ khuôn mặt đẹp kia. Còn đám nữ lưu thì chỉ khẽ đảo mắt quay đi ngượng ngùng cố làm lơ, bọn họ lúc nãy đúng là vì mê trai mà hô hào cỗ vũ, bây giờ nhìn thấy Trịnh Viễn Đông thất thế lại không ai dám đứng ra ủng hộ hắn nữa.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230