Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 165
Phần 165: Tuẫn tiết

“Chủ nhân… ngài… ta…”

Thiết Mộc Tử La sắc mặt sa sầm lại lắp bắp không biết nên phản ứng ra sao. Thân là một cường giả Chân Tiên cảnh lại còn đương nhiệm chức vị tộc trưởng nàng luôn xem danh dự mặt mũi là trên hết.

Đối phương rõ ràng đang muốn vũ nhục chà đạp lên chút tôn nghiêm cuối cùng của nàng, ép buộc nàng phải vứt bỏ hết thể diện nhân phẩm triệt để thần phục dưới chân hắn như một đầu chó cái ti tiện.

Chưa bao giờ nàng lãnh chịu nỗi ô nhục lớn đến như vậy, nàng không thể hiểu được bản thân đã hạ mình khuất nhục đến như thế rồi tại sao đối phương vẫn không buông tha lại còn muốn lăng mạ mình thậm tệ hơn nữa.

Cả thân thể Thiết Mộc Tử La cúi thấp, hai vai run rẩy, môi cắn đến suýt nát, bàn tay siết chặt cố gắng kìm nén hận ý. Chút ít hảo cảm lúc đầu nàng nảy sinh khi mới gặp hắn đã hoàn toàn bị thay thế bằng căm hờn nghẹn khuất.

Nhìn thấy biểu tình sắp tức nước vỡ bờ tới nơi của cô nàng lực điền cùng với điểm dâm dục trên đầu nàng tụt về số 0 khiến Chu Cương Liệt chỉ biết lắc đầu cười khổ, mấy nữ nhân cấp tiên này ý chí đúng thật hơn xa phàm giai, không phải chỉ cần hắn dùng dăm ba tấc lưỡi là có thể dụ dỗ dễ dàng như trước nữa.

“Sao? Không thể làm được à? Ài, xem ra những gì ngươi nói đều là hư tình giả ý muốn lừa gạt bổn tôn rồi.”

Hắn khẽ thở dài lắc đầu thất vọng sau đó lại ngó qua Lệ Nhiễm Sương đang rụt rè đứng một bên.

“Còn nàng thì sao? Chậc chậc, ta thích thiếu nữ, nhưng mỹ phụ nhân như nàng cũng rất hợp khẩu vị a. Chỉ cần nàng chấp nhận làm tình nô cho bổn tôn không những ta sẽ tha mạng mà còn cho nàng hưởng thụ thanh xuân vĩnh trú, tài nguyên tiên bảo đều không thiếu, thấy thế nào, đề nghị này hấp dẫn chứ?”

“Ác tặc, ngươi đừng hòng toại nguyện, Lệ Nhiễm Sương ta sống là người Vu gia, chết cũng thành ma của Vu gia, mạng ta ngươi cứ lấy, đừng có hòng dùng những lời lẽ dơ bẩn đó làm ta buồn nôn.”

Mỹ phụ nhân thái độ càng gay gắt hơn, trong đôi mắt vốn nhu tình hiện tại tràn đầy hận ý như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ trước mặt. Nàng xem như đã xác định bản thân sẽ chết ở đây rồi nên không chút kiêng nể gì nữa.

“Ôi chà chà, quả thực là một người phụ nữ đức hạnh ngời ngời a, Chu mỗ rất thưởng thức tính tình trinh liệt đó của nàng, haha, ta là một đấng trượng phu quang minh lỗi lạc làm sao nỡ để nữ nhân tốt như nàng phải chịu kết cục tàn hoa bại liễu được.”

Chu Cương Liệt gật gù cảm khái, khuôn mặt trưng ra điệu bộ chính khí liêm khiết khiến Lệ Nhiễm Sương vốn đang bất mãn cũng bất giác bình tĩnh lại, chẳng lẽ hắn chỉ đang thử mình, thấy mình không màng danh lợi giữ vững bản tâm như vậy nên động lòng muốn buông tha?

Nhưng những lời tiếp theo của Chu Cương Liệt đã cho mỹ phụ nhân thấy bản thân đã nghĩ quá nhiều rồi, hắn đơn giản chỉ muốn trêu đùa cảm xúc, xem sự sợ hãi hoảng loạn của nàng như thú vui tiêu khiển mà thôi.

‘Chẹp chẹp, nàng yêu phu quân của mình như vậy, cam nguyện vong mạng tại đây cũng không làm chuyện trái đạo với hắn quả thực làm ta ganh tị đó. Bổn tôn rất muốn tận mắt xem thử phản ứng của gã gia chủ Vu gia kia khi thấy phu nhân của mình trở thành một đầu mẫu cẩu dâm dật bò dưới háng nam nhân cầu hoan.

Liệu hắn có đủ bao dung vị tha cho nàng hay không? Liệu Vu gia có chấp nhận một đứa con dâu đã thành nô lệ tình dục cho kẻ khác hay không? Lệ phu nhân, nàng rất hợp khẩu vị của bổn tôn, ta nhất định sẽ khiến nàng sa đọa.’

Những lời nói độc địa như rắn rết đó làm chút định lực còn sót lại của Lệ Nhiễm Sương dao động dữ dội, cả người nàng run lên từng hồi, ánh mắt nhìn Chu Cương Liệt như nhìn một tên ác ma đến từ chốn cửu u địa ngục.

Nàng không dám tưởng tượng bản thân nếu hóa thành một đầu mẫu cẩu dâm loàn lẳng lơ sẽ như thế nào. Nàng thà tự kết liễu cuộc đời chấp nhận hủy diệt cả thân xác lẫn linh hồn chứ nhất định không để phu quân và tộc nhân Vu gia chứng kiến mình trong bộ dáng ti tiện đáng khinh đó.

Trong đôi mắt đen tuyền nhu mì đó giờ khắc này xuất hiện vô vàn xúc cảm, có nhung nhớ, yêu thương, đau khổ, tuyệt vọng, luyến tiếc, căm hờn, sát ý. Lệ Nhiễm Sương biết bản thân không thể câu giờ thêm được nữa, nếu muốn bảo toàn khí tiết thì nhất định phải tự sát.

Trong một khoảnh khắc nàng chợt nhớ lại từng khuôn mặt thân quen ở Vu gia, vị phu quân nghiêm trang ngay thẳng, ba đứa con hiếu thuận ngoan ngoãn, đôi dòng lệ bất chợt tuông rơi, nàng đương nhiên không nỡ xa rời họ, nhưng nhất quyết không thể làm chuyện có lỗi với họ.

“Ác tặc, ta nguyền rủa ngươi chết không yên thân vạn kiếp bất phục.”

Lệ Nhiễm Sương trừng mắt nhìn chằm chằm Chu Cương Liệt buông lời trù ếm cay độc, bàn tay đã sớm tích tụ chưởng lực dứt khoát vung lên nhắm vào thiên linh cái của mình mà đánh.

Nếu đòn này thành công thì e là không những hộp sọ sẽ bị đánh nát mà cả đại não, thức hải lẫn linh hồn cũng theo đó hủy diệt triệt để. Mỹ phụ nhân nhắm lại mắt đẹp sẵn sàng chấp nhận số phận, nàng có thể cảm nhận rõ hơi thở của tử vong đang dần bao trùm lấy mình.

“Ài, nàng thật sự tàn nhẫn với chính bản thân mình a, sao phải khổ như thế chứ? Có đáng hay không?”

Chu Cương Liệt khi thấy Lệ Nhiễm Sương muốn tuẫn tiết cũng không gấp gáp, hắn chỉ đứng yên đó, ánh nhìn mang theo sự thương tiếc xót xa. Đây là cảm xúc thật tâm chứ không hề giả tạo.

Nữ nhân thời đại này vẫn còn quá nặng quan niệm luân lý cương thường đến mức cổ hủ. Các nàng thà chấp nhận hy sinh bản thân chỉ để giữ cái gọi là danh dự cho nhà chồng.

Tam tòng tứ đức công dung ngôn hạnh phải giữ đủ, chỉ cần một chút sai sót liền bị người đời đánh giá miệt thị là lăng loàn trắc nết. Sống để phục vụ quán xuyến mọi việc nhà chồng, đến lúc chết cũng phải bảo toàn danh tiết không làm xấu mặt trượng phu.

Tại sao phải thế? Nữ nhân vì sao không thể tự sống vì bản thân mình? Là một người mang tư tưởng tiên bộ, Chu Cương Liệt tới thế giới này chỉ có một nhiệm vụ cao cả nhất, giải phóng phái nữ lưu ra khỏi những ràng buộc khắt khe của quan niệm lạc hậu.

Giúp các nàng có được tự do của riêng mình, hưởng thụ hạnh phúc vui vẻ mà không cần quan tâm tới những thứ đạo đức phẩm hạnh chó má lỗi thời đó.

Thời điểm chưởng ấn chỉ còn cách thái dương vài phân tưởng chừng như mạng của Lệ Nhiễm Sương đã tận thì một thanh âm búng tay vang lên. Khoảnh khắc ấy không gian bỗng chốc lặng im, hành động của mỹ phụ nhân hoàn toàn bị khựng lại không thể tiến tới thêm một phân tấc nào.

Không chỉ có nàng mà Thiết Mộc Tử La kế bên cũng giống như hóa thành tượng gỗ lặng im không cử động. Lạc Thủy ngó qua liền hiểu rõ phu quân đây là đang sử dụng chú pháp ngưng đọng thời gian mà hôm trước phu quân từng dùng để khiến các nàng sướng đến khoái lạc thất khống, hôm nay xem ra có người phải ăn trái đắng rồi.

Chu Cương Liệt rời khỏi bảo tọa lững thững tiến tới gần, hắn nắm lấy bàn tay thon thả vẫn đang lập loè chân khí kia thong thả hóa giải hết lực lượng. Kế tiếp lại đưa tay nàng ta lên môi hôn nhẹ một cái, hắn còn cẩn thận dùng đầu lưỡi thô ráp liếm lấy từng ngón ngọc làm chúng ướt nhẹp nước bọt.

Dòng thời gian xung quanh Lệ Nhiễm Sương đã bị dừng lại, trước biểu hiện suồng sã của gã đàn ông dâm tặc nàng vẫn đứng yên không có phản ứng gì, trên dung mạo thiên thành vẫn đọng lại biểu cảm xót xa, đôi mắt đẫm lệ ướt nhòe thực làm người ta thương xót.

Chu Cương Liệt dang đôi tay rắn chắc hữu lực ôm chầm lấy nàng, vùi đầu kề mũi vào phần cổ hít hà một hơi hương vị mỹ phụ, từ da thịt nàng hắn cảm nhận được mùi hương thoang thoảng giống như một đoá u lan nhẹ nhàng tinh tế phong vị tự nhiên làm hắn say đắm.

Đầu lưỡi nhấm nháp di chuyển từ cổ lên gò má rồi quét qua liếm quanh vành tai. Bàn tay hắn cũng không rảnh rỗi thò ra phía sau bóp chặt lấy hai mảnh mông mập mà tùy ý nhào nặn xoa bóp. Hắn vừa tận hưởng xúc cảm mềm mại đàn hồi từ kiều đồn vừa kề môi tới liếm hết những giọt lệ trong suốt đang lăn dài trên gò má trắng ngần.

Nhìn vào biểu tình cứng đờ trên dung mạo thục phụ Chu Cương Liệt cảm thấy hơi nhàm chán, ngón tay lại búng thêm lần nữa hóa giải đi pháp thuật ngưng đọng thời gian. Thân thể nàng cũng theo đó mềm xốp theo quán tính ngã dựa hẳn vào lòng hắn.

Lệ Nhiễm Sương cảm giác được có gì đó không đúng, rõ ràng nàng vốn đang dùng toàn lực muốn tự kết liễu bản thân nhưng sao hiện tại lực lượng tích xúc trong bàn tay đều biến mất hết?

Thân thể nàng giống như đang dựa vào ai đó, phía sau mông còn truyền về từng tầng xúc cảm rõ rệt như có người nhào nặn. Mỹ phụ nhân giật mình mở to đôi mắt tròn xoe ra ngước đầu nhìn lên, đối diện là một trương dung mạo nam tử mà nàng tuy vừa gặp không lâu nhưng lại nhớ đến khắc cốt ghi tâm.

Khuôn mặt góc cạnh nghiêm nghị, lông mày rậm, mắt đen tinh anh, hàm râu dài rậm, trên môi luôn treo nụ cười hàm tiếu. Nàng không rõ tên hắn, chỉ biết hắn họ Chu, một kẻ tâm địa xấu xa độc ác, là kẻ thù chung của nữ nhân thiên hạ. Cũng chính hắn đã đẩy nàng vào đường cùng phải bất lực tự sát để bảo toàn danh tiết.

Nàng vẫn chưa thể thoát ra khỏi trạng thái bất ngờ ngỡ ngàng, rõ ràng chỉ một giây trước mình còn đang chìm đắm trong tuyệt vọng cận kề cái chết, trong nháy mắt lại thấy đã nằm trọn trong vòng tay ấm áp của kẻ mà nàng căm hận nhất, mông còn bị hắn thoải mái sờ mó.

Khoan đã… mông… sờ mó…

“Á!!! Ngươi… dâm tặc… hỗn đãng… mau buông ta raaa… BUÔNG RA…”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230