Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 33
Phần 33: Mâu thuẫn

Đối với cô gái có nhan sắc tầm trung như Chung Ly Lạp Chân tất nhiên không thể nào lọt vào mắt Chu Cương Liệt được, hắn dù có mê luyến nữ nhân nhưng cũng có tiêu chuẩn của riêng mình.

Cỡ nàng này hắn thực không có chút hứng thú, chỉ là thuận tay chơi đùa một xíu, trước biến cô ta thành một cái đĩ điếm cuồng dâm ai cũng có thể gọi là chồng, sau đó để cho Mã Vinh Thành tận mắt thấy nữ nhân của mình đã thay đổi thành cái dạng gì xem hắn có còn giữ vững lập trường tình yêu bất diệt dành cho nàng hay không.

Kế tiếp tất nhiên là đem đôi uyên ương thảm hại này đến trước trận chiến của Tuyết Liên Cung và Vô Lượng Kiếm Các cho bọn tiên nhân phe kia một cái bất ngờ. Không biết khi Vô Lượng Kiếm Tiên kia thấy đệ tử của mình đã bị biến thành con chó cái động dục dâm đãng thì sẽ có phản ứng như thế nào đây, hắn rất vui lòng muốn biết nha.

Ở phòng bên, sau khi dùng chuôi kiếm đâm thật sâu vào tận hoa tâm đến mức lên đỉnh thêm bốn lần nữa thì cơn ngứa ngáy vì nứng lồn của Chung Ly Lạp Chân mới lắng xuống. Giường đệm đã trở thành một bãi hỗn độn ướt át, nàng lồm cồm bò dậy, bên tai vẫn nghe rõ mồn một thanh âm của cuộc ân ái tập thể bên kia.

“Gã đó sức lực cũng thật dai, đã chơi suốt mấy canh giờ rồi mà vẫn hừng hực khí thế như vậy…” Nàng âm thầm cảm thán, trong đầu dần nảy sinh nhiều suy nghĩ kỳ quặc, lại ngó qua tên tình lang chết bằm của mình, hức, người với người sao lại khác biệt xa như thế.

Bình thường hai người cũng thường xuyên làm chuyện giường chiếu, những lần đó Mã Vinh Thành đều có thể kéo dài tầm hai khắc đồng hồ đủ để cả hai đều đạt sướng khoái. Nhưng bây giờ toàn bộ tu vi đã bị phong bế, mặc dù thể phách vẫn cứng cáp như Địa Tiên nhưng tinh lực khô kiệt lại không thể nào đáp ứng nổi bởi vậy mới khiến hắn bại trận sớm.

Đối với một nữ nhân đã được cải tổ tăng cao khao khát đòi hỏi nhục dục thì quả thực Mã Vinh Thành không thể đáp ứng nổi. Chung Ly Lạp Chân cẩn thận sắp xếp lại giường gối, tấm ga ướt đẫm cũng được thay đi, nàng mặc vào áo váy chỉnh chu nhẹ nhàng bước ra.

Mã Vinh Thành đang ngồi nhắm mắt tịnh tâm khi thấy nàng đã bình thường lại cũng nhẹ nhõm thở ra một hơi.

“Mã ca, muội… xin lỗi.” Nàng cúi gằm mặt xuống lí nhí, đây là lần đầu tiên một cô gái vốn bảo thủ khuôn phép như nàng lại làm ra hành động táo bạo cầu hoan đói khát như vậy.

“Ài, muội bình thường là tốt rồi, ta biết tình cảnh hiện tại khiến muội bí bách, có sinh ra cảm xúc tiêu cực cần giải tỏa cũng là hiển nhiên. Nhưng lần sau nên tiết chế lại, chúng ta đang là tù binh dưới thềm, ở trong phòng bày chuyện thân mật lỡ bọn họ vào phát hiện thì rất xấu hổ đó.”

Mã Vinh Thành nghiêm túc bảo ban đạo lữ của mình nhưng khi lọt vào tai nàng đều là những lời khiến tâm lý vốn hơi bất mãn phát sinh thêm bực nhọc.

“Hức… huynh suốt ngày chỉ lo cho mặt mũi của mình chẳng để ý đến cảm xúc của muội chút nào, bây giờ cũng đã trở thành tù nhân của họ rồi, không biết có còn toàn mạng trở ra hay không, muội và huynh cố thân mật một chút để sau này khỏi hối tiếc thì đã sao chứ? Hay là huynh sợ bị mấy tiện nhân không biết xấu hổ kia thấy cảnh mất mặt?”

“Ầy, muội đừng có bướng nữa được không? Gặp phải đại nạn lần này đã khiến ta đau đầu lắm rồi, đừng có vô lý ghen tuông như vậy nữa. Chúng ta đã thề cùng sống cùng chết, muội phải là người hiểu tâm ý chung thủy của ta nhất mới phải.”

Mã Vinh Thành tâm tình vốn không tốt cũng gằn giọng đáp lại, dù xưa nay hắn luôn tôn trọng nàng nhưng dạo gần đây Chung Ly Lạp Chân trở nên càng ngày càng bướng bỉnh khó chiều lại hay nặng lời ghen tuông vô cớ khiến hắn hết sức khó chịu.

“Muội không muốn hiểu, muội chỉ biết huynh sau khi gặp mấy ả đó liền cả ngày tơ tưởng đến người ta, bọn kỹ nữ kia có gì tốt? Cũng toàn là mấy tiện nhân lẳng lơ ỷ vào chút nhan sắc đi câu dẫn đàn ông mà thôi.” Nàng đanh giọng gay gắt mắng nhiếc, tâm tính bức bối vì không được thỏa mãn hoàn toàn bộc phát ra.

“Suỵt, muội nhỏ giọng thôi, bọn họ nghe được thì sao?”

Mã Vinh Thành vội vã đưa tay ra dấu im lặng, đầu ngước lên ngó nghiêng ra bên ngoài, hắn là sợ mấy nàng kia nghe thấy sẽ không để yên mà trút giận lên cả hai, nhưng Chung Ly Lạp Chân lại không nghĩ nhiều như vậy. Nàng sau khi bị Chu Cương Liệt áp đặt một loạt quy tắc lên người đã khiến tâm tính có sự biến chuyển khá lớn, không còn là cô gái thục nữ dịu dàng ân cần với tình lang nữa.

Nàng hiện tại ngoài trừ thân thể mẫn cảm bản năng tình dục tăng cao thì tính cách cũng rất thiếu kiên nhẫn, hay suy nghĩ lung tung, chỉ cần là chuyện không hợp ý liền sẽ nổi ba máu sáu cơn lên, và cách duy nhất để bịt miệng trên chính là phải lấp đầy miệng dưới để nàng chỉ còn biết ú ớ đánh vần rên rỉ không còn đủ hơi sức mắng chửi nữa.

Rất tiếc Mã Vinh Thành không biết đến phương pháp này, mà dù có biết với thân thể yếu nhược sinh lý như hiện tại hắn cơ bản không đủ sức khiến nàng ngoan ngoãn ngậm miệng, làm không tới nơi có khi còn bị vị đạo lữ đói khát tình dục này khinh bỉ chì chiết thậm tệ hơn.

“Sao muội phải nhẹ giọng? Huynh quả nhiên là sợ mấy yêu nữ kia nghe được sẽ khiến mình mất mặt có phải không? Huynh đang hối hận khi từ chối đề nghị của tiên nhân họ Chu kia? Phải rồi, chỉ cần vứt bỏ muội là huynh sẽ được thành tiên lại còn tha hồ tận hưởng đám mỹ nữ của ông ta, một tên hoa tâm như huynh chắc chắn thèm muốn mấy cái lẳng lơ đó đến phát cuồng rồi chứ gì?”

‘Muội đang nói gì thế hả? Chúng ta đã đồng hành với nhau suốt mấy trăm năm chứ không phải mới đây, thế mà muội vẫn chưa hiểu tâm ý của ta dành cho muội hay sao? Ta có thể ngay tại đây moi tim mình ra chứng tỏ lòng thành của mình cho muội xem.

Chúng ta đã lâm vào tình thế ngặt nghèo như vầy rồi, ta xin muội đừng bướng bỉnh nháo sự nữa, để ta yên đi!’

Mã Vinh Thành cũng không khống chế nổi cảm xúc mình mà hắng giọng quát nạt, Chung Ly Lạp Chân im lặng sững sờ nhìn người nam nhân của mình, xưa nay dù hai người cũng có vài lần bất hòa nhưng với bản tính của một người quân tử giữ lễ hắn luôn chủ động xuống nước xoa dịu tình hình, chưa bao giờ to tiếng gắt gao như vậy.

Hai hàng nước mắt uất ức lăn dài trên má, lồng ngực nàng phập phồng thở gấp vì giận dữ cùng tủi hổ, nàng cũng không nhịn nữa, bao nhiêu lời suy nghĩ đều phát tiết ra hết mặc cho có ai bên kia nghe hay không.

‘Huynh quát muội à? Muội làm sai ở đâu chứ? Người ta vứt bỏ hết quyền uy danh phận ở tông môn để theo huynh, lần này đứng trước sinh tử muội cũng đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chết chung với huynh bất cứ khi nào rồi, chỉ là muội thấy không muốn để cả hai phải luyến tiếc nên mới chủ động cầu huynh ân ái.

Nhưng thái độ của huynh ra sao? Chỉ làm qua loa rồi thôi. Huynh rõ ràng chính là nhìn thấy hải sản lại bắt đầu chê bai cá ao, huynh quan tâm lo lắng sẽ bị mấy tiện nhân kia phát giác chuyện xấu vậy tại sao không quan tâm tới cảm xúc của muội?

Phải rồi, bọn họ một đám hồ ly giảo hoạt lẳng lơ suốt ngày nói lời mật ngọt, còn muội chỉ là một cô gái kém sắc cổ hủ làm sao so sánh được. Huynh cút đi, muội không muốn nhìn thấy mặt huynh nữa!’

“Muội… ài thật là hết nói nổi.” Mã Vinh Thành tính nói thêm nhưng vẫn cố nhịn sau đó lắc đầu đi qua phòng khác, hắn biết đạo lữ của mình đang mất bình tĩnh, càng cãi nhau sẽ càng đẩy mọi chuyện đi quá xa hơn nên thôi cứ mặc kệ nàng, đợi khi nào Chung Ly Lạp Chân tĩnh trí hết hồ nháo lại rồi tính tiếp.

Cô nàng đanh đá thấy nam nhân của mình vậy mà rời đi thật khiến nét mặt càng sa sầm lại nội tâm nàng thất vọng không thể tả, sao huynh ấy lại vô tâm như vậy? Không phải bình thường nàng chỉ cần giận thì hắn sẽ dịu dàng ở bên nịnh nọt dỗ dành hay sao?

Trong bất giác, cặp đôi uyên ương tưởng như sẽ mãi mãi yêu thương nồng thắm lại nảy sinh bất hòa chỉ vì vài chuyện vặt vãnh.

Phòng kế bên vẫn đang vang lên âm thanh đầy sung sướng đê mê của chúng nữ, Chung Ly Lạp Chân ngồi lên giường lắng nghe thật kỹ, kế tiếp thân thể lại lần nữa ẩn ẩn nóng lên, âm hộ rỉ nước ướt nhẹp cả tiết khố.

Thế rồi chuyện gì tới phải tới, nàng lại lần nữa cởi ra váy áo chui rúc vào ổ chăn, tay cầm chuôi Thục Nữ Kiếm liên tục thò thụt dưới háng, tay kia tự miết lấy hột le đã sung huyết sưng tấy.

“A… ôi… hức… Mã ca đáng ghét, muội hận huynh… ưm… ân… mấy người kia sao lại chơi lâu như vậy… phải chi… phải chi Mã ca bản lĩnh giường chiếu bằng một phần của tên tiên nhân kia thì tốt biết mấy… a… muốn quá…”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230