Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 210
Phần 210: Hoa Tàn Thế Vẫn

Khi nhìn tới khúc thịt gân guốc dài ngoằng cong cong ở giữa háng hắn càng làm Đãng Hồng Trần giống như bị dính phải mê hoặc không dời đi được. Ánh mắt nàng dại ra, hơi thở gấp gáp đứt quãng, khóe miệng còn chảy cả nước dãi, tất cả dấu hiệu đều cho thấy dâm nữ này đã lên cơn nghiện cặc rồi.

“Sao hả? Có nhớ nó hay không? Nó có vẻ rất nhớ nàng đó, mau hôn một cái chào mừng đi nào.”

Chu Cương Liệt vẻ mặt hết sức hài lòng với biểu hiện mê mẩn của nàng, hắn cầm lấy dương vật vỗ vỗ lên gò má nàng sau đó lại tì đầu khấc vào sát mũi cho nàng hít sâu hơn cái mùi cương dương hoang dại của mình.

Đãng Hồng Trần sao còn có thể nhịn nổi, nàng như đói như khát lập tức vồ vập tới ôm chầm lấy hông hắn, cọ cọ gò má vào thân cặc, cố gắng hít lấy hít để muốn đem hương vị mà mình nhớ nhung bao nhiêu năm lấp đầy phế quản.

“A… a… cặc… là cặc của Chu lang… a… thiếp muốn… thiếp nhớ nó chết mất… thiếp thèm lâu lắm rồi… ô ô ô… cặc… thật thơm a…”

Nàng bất chấp vứt bỏ hết hình tượng thanh thuần lãnh đạm giống như một con thú cái hoang dại động dục tìm được giống đực hoàn hảo để giao phối. Môi nàng chu ra hôn lên khắp cây côn thịt để lại từng dấu son nhàn nhạt từ quy đầu, thân cặc, gốc cặc cho tới bìu dái rồi há miệng thật to ngậm lấy mà hút mút.

“Ưm… chụt… ực… chụt chụt…”

Cảm giác đầy ứ trong cổ họng cùng với hương vị quen thuộc mà nàng nhớ mãi không quên cuối cùng cũng tìm lại được. Đãng Hồng Trần tham lam mở rộng thực quản cố gắng đẩy thân cặc vào sâu nhất trong cổ họng mình.

Mắt nàng hơi lật lên, hơi thở đứt quãng cả người run run từng trận. Đầu nàng gần như dán sát dưới hạ bộ của tình lang rồi gật gù nhấp nhô đều đặn. Cảm giác thân cặc được bao bọc bởi khoang miệng vừa ướt át trơn nhẵn vừa co bóp mãnh liệt làm hắn suýt thì nhịn không được mà xuất khí.

Sau mấy mươi giây lấy lại cảm giác, Đãng Hồng Trần đã thành công nuốt khúc thịt to như cổ tay vào tận gốc, đầu nàng ngửa lên cao tạo tư thế thuận lợi nhất để dương vật cắm lút cán, phần mu rậm lông của hắn dính sát lên mũi nàng, hai hòn dái lớn đong đưa vỗ vào cằm nàng.

Khuôn mặt nàng giãn ra thể hiện vô cùng thỏa mãn, cảm giác đầy ứ ngộp thở này nàng đã lâu chưa nếm trải, bên dưới âm hộ lại một trận co thắt rồi không kiểm soát mà phun cả dâm thủy lẫn nước tiểu xuống tầng mây.

Chu Cương Liệt cũng không ngâm quá lâu, hạ thân hắn chủ động đẩy đưa tới lui, tốc độ cùng lực từ từ nâng lên. Thanh âm ọp ẹp òng ọc không ngừng phát ra từ yết hầu nàng.

“Chậc, đúng là vưu vật sinh ra để làm kỹ nữ a, chỉ với cái miệng lồn này thôi nàng cũng đủ nuốt trọn cả càn khôn đem vạn cặc nam nhân xem như đồ nhắm rồi, haha.”

Chu Cương Liệt vịn lấy đầu nàng vừa mạnh mẽ dập từng cú thật sâu vừa cười ngả ngớn buông lời thô tục. Nhưng Đãng Hồng Trần nghe xong không những không giận mà còn vui vẻ như được khen ngợi, nàng càng ra sức hút lấy đầu khấc mạnh hơn.

“Hự… ục… ọc… ực…”

“Chà, Hồng Trần à, miệng nàng quả thực diệu a, ta ra đây, mau uống hết.”

Vì không muốn để cô bé bên dưới kia đói khát quá lâu nên sau mấy trăm cú nắc thô bạo hắn chủ động thả lỏng tinh mang tọng cặc vào sâu nhất có thể, bìu dái co thắt, đầu khấc giật mạnh rồi điên cuồng bắn từng dòng đặc quánh xuống dạ dày nàng.

Đãng Hồng Trần lật một cái bạch nhãn, miệng sùi bọt mép, đôi tay ôm chặt lấy hông Chu Cương Liệt như tìm lấy điểm tựa, bụng nàng rõ ràng có thể thấy hơi cộm lên vì ăn quá no tinh dịch.

Khi hắn rút cặc ra nàng liền vô lực mà ngã vật xuống tường vân, cả cơ thể co giật như động kinh, từ miệng mũi òng ọc trào ra lượng lớn chất dịch trắng đục do không nuốt xuể. Nàng vẫn cố tham lam dùng lưỡi vơ vét nuốt vào trở lại không bỏ phí, mùi vị cương dương tuyệt hảo này nàng đã nhớ nhung quá lâu rồi.

Không để cơn sướng bị ngắt quãng, Chu Cương Liệt lập tức kéo nàng nằm đúng tư thế, hai đùi co lên đưa khe lồn mở rộng, đầu khấc vẫn còn dính đầy nước bọt cùng tinh dịch dí tới cọ xát dọc mép môi sẵn sàng lần nữa đâm vào lấy đi tấm thân trinh nguyên bất cứ lúc nào.

Đang lúc hắn định hẩy hông đâm vào thì bất ngờ Đãng Hồng Trần lại có hành động, nàng khép chặt đùi lại, bàn chân co lên đạp giữa ngực không cho hắn tiến thêm bước nào.

“Sao đấy bảo bối, không chịu à? Chẳng phải bên dưới này đã đói khát đến ngập lụt rồi hay sao?”

Chu Cương Liệt thắc mắc dò hỏi, ngón tay luồn vào giữa hai múi thịt lồn mà vuốt ve lên xuống. Đãng Hồng Trần lấy lại chút sức lực liền chống tay nâng thân trên dậy, ánh mắt vừa mị hoặc vừa áy náy nhìn hắn.

“Xin lỗi Chu lang, thiếp không có ý làm chàng mất hứng, chàng đợi một xíu, thiếp muốn chuẩn bị một món quà đặc sắc nữa cho chàng.”

“Ồ, còn có bất ngờ khác sao? Khà khà, không sao, ta không vội, sao có thể nỡ giận bảo bối được chứ.”

Hắn cười xòa vuốt ve gò má ửng đỏ của nàng đầy yêu thương. Có một tình lữ vừa dâm lại ngoan ngoãn biết chiều lòng nam nhân như vậy thì còn mong gì hơn.

Đãng Hồng Trần nhu tình hôn lên môi hắn một cái sau đó liền ngồi xếp bằng nhắm mắt như nhập định, hai tay liên tục thay đổi ấn quyết. Chu Cương Liệt ở đối diện chăm chú tò mò quan sát, không biết nàng đang muốn làm gì, bàn tay hắn vung lên đem khu vực thiên không xung quanh che đậy tránh việc gây chú ý.

“Thất Tình Đạo – Đáo Xử Phùng Sinh Quyết, Hoa Tàn Thế Vẫn, khai!”

Sau một tiếng quát lanh lảnh, mi tâm của Đãng Hồng Trần xuất hiện ấn ký hình hoa sen ánh lên quang hoa bàng bạc, sau lưng cũng hiện lên hình chiếu thất thải liên hoa màu sắc sáng chói tràn đầy tiên vận nhưng đã thiếu khuyết đi một cánh do nàng sử dụng lúc chiến đấu vẫn chưa hồi phục.

Liên hoa xoay tròn tạo dị tượng ngập trời, nếu không được pháp thuật của Chu Cương Liệt che đậy e là sẽ lập tức thu hút sự chú ý của mấy vạn người bên dưới kia.

Đoá sen dần dần tiến tới giang rộng sáu cánh hoa ra rồi bao bọc trọn lấy nàng. Bằng thuật thấu thị hắn có thể nhìn thấy rõ thân thể Đãng Hồng Trần bên trong đang được bao phủ bởi một tầng hàn khí hoàn toàn đem nàng hóa thành tượng băng tinh xảo.

“Rắc… rắc… loảng xoảng… ầm…”

Sau một loạt tiếng động ồn ào, ảo ảnh liên hoa lẫn tầng băng giá kia từ từ nứt ra rồi hoàn toàn vỡ vụn để lộ cơ thể trắng nõn vừa được tân sinh của Đãng Hồng Trần ra. Nhưng chưa đợi Chu Cương Liệt kịp phản ứng thì lại lần nữa ấn ký hoa sen lại sáng lên, liên hoa tiếp tục xuất hiện bao bọc lấy nàng nhưng lần này số lượng cánh hoa chỉ còn lại năm.

Cứ như vậy quá trình liên tục lặp lại, số cánh hoa trên ảnh chiếu giảm dần cho đến khi cánh cuối cùng tàn lụi thì ấn ký hoa sen cũng ảm đạm đi rồi lặn xuống biến mất khỏi mi tâm. Chu Cương Liệt nghiêm túc quan sát nữ nhân trước mặt thật kỹ từ đầu đến cuối.

Hắn rõ ràng cảm nhận qua mỗi lần sử dụng đạo pháp tân sinh thì khí tức trên người Đãng Hồng Trần lại suy yếu đi một chút, đến hiện tại nàng gần như không giữ được trạng thái Bán Tiên nữa, chỉ còn ngang với Địa Tiên đỉnh phong mà thôi.

Đây chính là trả giá khi chưa đạt tới tầng thứ Chân Tiên mà lại liên tục huy động đạo pháp tiên giai. May mắn là Thất Tình Đạo mang lại hiệu quả hồi phục khủng bố, nếu là một Bán Tiên nào khác e là chỉ cần dùng hai lần tiên pháp thì đã cạn kiệt hoàn toàn thậm chí tổn hao đến chân nguyên mà hủy đi đạo quả rồi.

“Uầy, để ta xem nào, sao lại dùng pháp môn đại đạo tùy tiện như thế, cảnh giới nàng chưa đủ sẽ gây hại cho cơ thể lắm có biết không?”

Hắn xót xa vội đỡ lấy nàng ôm chặt vào lòng, lại truyền vào cơ thể từng luồng chân khí ấm áp giúp nàng khôi phục, Đãng Hồng Trần sắc mặt hơi tái đi nhưng khi nhìn hắn vẫn nở nụ cười tình lắc đầu nhẹ giọng.

“Ân, không sao đâu, thiếp muốn cho chàng một trải nghiệm hoàn hảo tuyệt vời nhất, chút trả giá này không đáng là gì cả, chỉ cần mất ít thời gian sẽ khôi phục như cũ thôi.”

“Ầy dà, nàng dùng một lượt cả sáu lần đạo pháp tiêu hủy hết cánh hoa rốt cuộc là để làm gì a?” Hắn thắc mắc nhíu mày hỏi.

“Ừm, hì hì, chàng tự dùng nhãn thuật quan sát đi xem thiếp có gì khác biệt.”

Đãng Hồng Trần cười ý nhị chỉ vào gò mu của mình, Chu Cương Liệt nghe vậy cũng lập tức thi triển Dục Nhãn cùng thấu thị tập trung vào vị trí đó. Đôi mắt toát ra quang mang tím đậm xuyên qua da thịt quan sát tới từng cơ quan bên trong.

Không nhìn tới thì thôi, vừa nhìn liền khiến một người vốn bình thản vô tư lự như hắn cũng không khỏi giật mình mắt chữ A mồm chữ O vì bất ngờ cùng kinh thán.

Một, hai, ba, bốn, năm, sáu và bảy…

Tính từ bên ngoài cửa mình đi vào cách khoảng gần năm phân là màng trinh mà Đãng Hồng Trần đã khôi phục trước đó, nhưng điều kỳ khôi nhất chính là phía sau cách khoảng hai phân lại có thêm một bức tường thịt mỏng manh nữa.

Và cứ thế vào bên trong là từng cái màng trinh màu hồng nhạt trải dài khoảng cách đều tăm tắp, tổng cộng bảy tấm không hơn không kém giống như từng tầng phong ấn đang chờ người may mắn đến phá giải vậy.

Bức tường thịt cuối cùng nằm sát với hoa tâm cũng chính là tầng phòng thủ sau chót cần phải đâm thủng nếu muốn tiến vào thăm thú phòng hoa nội thể.

Bảy cái màng trinh… Đãng Hồng Trần thực sự đã thiết kế âm hộ của mình thành một bí cảnh thiên nhiên với tầng tầng thử thách để hắn thám hiểm. Và Chu Cương Liệt tất nhiên rất tự tin đối đầu với mọi chướng ngại mà nàng đặt ra để khám phá tới tận cùng hang động thiên nguyên kia.

Nếu là một gã đàn ông nào khác chắc sẽ còn e dè, âm đạo của nàng thực sự sâu, nếu dương vật không đủ độ dài cùng lực lượng thì không thể xuyên qua hết trở ngại để chạm đến đích được, nhưng cặc của hắn thì dư sức đáp ứng điều kiện.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230