Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 56
Phần 56: Cơn dâm bộc phát

“Xin lỗi, là ta trách oan muội, Mã Vinh Thành ta đời này nợ muội quá nhiều, để muội chịu ủy khuất, ta hứa sau khi thoát khỏi đây sẽ bù đắp cho muội thật tốt, rời khỏi nơi rối ren thị phi này, chúng ta cùng nhau tận hưởng tiêu dao tự tại không phiền lo tranh đấu thế lực nữa.”

Chung Ly Lạp Chân mím môi hơi run lên, nàng sợ Mã Vinh Thành sẽ cảm nhận được bên trong lớp vải áo che phủ nàng chẳng mặc gì, nhưng có lẽ đang mãi đắm chìm trong xúc động nên hắn không chú ý tới.

“Huynh hiểu là được rồi, Mã ca, hứa với muội đi, dù sau này có xảy ra chuyện gì chúng ta vẫn sẽ mãi mãi bên nhau không xa lìa nhé.” Nàng bá lấy cổ hắn, hai người nhìn chằm chằm vào mắt nhau, cảm xúc tình ý dạt dào.

“Tất nhiên, ta mãi mãi chỉ có mỗi mình muội là nữ nhân duy nhất, sau khi thoát khỏi chuyện này chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ. Chung Ly muội cùng ta sẽ không còn là đạo lữ nữa mà chính thức phu thê chi thực có được hay không?”

“Ân, muội nguyện ý.”

Môi hai người tìm đến cuốn lấy nhau, một nụ hôn đơn giản bình thường nhất, không có lưỡi quấn giao hay trao cho nhau hương tân ngọc dịch, chỉ là môi chạm môi ít giây rồi buông.

Chung Ly Lạp Chân hơi thất vọng nhưng biết sao được, hai người trước đây đều là như thế, hôn nhau một cách đơn thuần không có chút kỹ thuật tình thú gì. Nàng lúc đó còn cảm thấy rất hạnh phúc mãn nguyện nhưng hiện tại chắc chắn là không đủ, quá hời hợt.

Sau khi đã nếm được ngon ngọt từ chuyện hợp hoan ân ái thì nàng rất ư chán ghét cái cách Mã Vinh Thành luôn tỏ ra lễ nghĩa đường hoàng ôn nhu quân tử, thứ nàng cần là thô bạo chiếm đoạt, càng là nam nhân bá đạo bạo lực lăng nhục nàng càng khoái.

Nhưng dù sao hai người vẫn tồn tại một tầng quan hệ ràng buộc khó mà cắt đứt, bởi vậy ngoài mặt Chung Ly Lạp Chân vẫn cố gắng tỏ ra như bình thường quan tâm yêu thương tình lang lại bịa ra lý do chính đáng ra ngoài ăn vụng để hắn khỏi sinh nghi.

Quả thực cách này khá thành công, Mã Vinh Thành không ngăn cản hay khúc mắc chuyện nàng qua lại giao du với đám người Vương Nhã Khuê nữa. Hắn ở lại trong phòng vui vẻ để nàng rời đi.

Chung Ly Lạp Chân tới bên ngoài phòng lớn cẩn thận nhìn ngó trước sau rồi mới nhẹ nhàng gõ cửa.

“Tiến vào!” Giọng Chu Cương Liệt trầm ấm uy nghi vang lên, cô nàng hơi khẽ giật mình cảm thán, đúng là tiên nhân có khác, chỉ là nói chuyện cũng mang theo bá khí khiến người phàm giai như nàng thâm tâm tự nhiên nảy sinh ý phục tùng không dám trái.

Nàng mở cửa ra thò đầu ngó quanh quất, không nhìn thì thôi, cảnh tượng trong phòng khiến đạo tâm của vị cường giả Địa Tiên sống lâu năm này dao động dữ dội, chân vô thức run lên, hạ thân ẩm ướt ngứa ngáy.

Mùi hương dâm mị đặc trưng phả thẳng vào mặt, khắp nơi từ trên giường, dưới sàn nhà, bàn trà, ghế dài, trước gương đâu đâu cũng thấy những dấu vết của trận hoan lạc để lại, chất lỏng hỗn hợp hòa quyện của tinh trùng cùng dâm thủy rơi vãi tứ tung.

Chu Cương Liệt ngồi trên ghế tay cầm ly trà nhấp một ngụm nhẹ nheo mắt chằm chằm nàng không lộ chút biểu cảm vui giận gì trên mặt. Hắn chỉ mặc mỗi cái quần dài để trần thân trên phô bày ra cơ thể với bắp thịt vạm vỡ rắn chắc tráng kiện tràn ngập dã tính khiến bất cứ cô gái nào nhìn vào đều âm thầm đỏ mặt.

Lạc Thủy đứng ngay phía sau đang tự mình giúp hắn chải chuốt lại mái tóc xõa tung tán loạn. Phía bên trong trên trường kỷ rộng rãi là tám cái thân thể nữ nhân không mảnh vải che thân nằm loạn xạ không chút ngay ngắn phơi hết hàng họ ra, trên thân thể mấy nàng đều ít nhiều dính đầy thứ chất lỏng trắng đục đặc sệt.

Biểu cảm trên khuôn mặt của chúng nữ ai nấy đều cực độ phê pha, từ miệng, âm hộ lẫn lỗ nhị thi thoảng lại chảy ra tinh đặc chứng tỏ họ đã bị bắn nhiều đến cỡ nào.

Chung Ly Lạp Chân nhìn mà âm thầm nuốt xuống ngụm nước bọt, ánh mắt nàng rõ ràng hiện lên sự khao khát thèm muốn mãnh liệt. Người nam nhân này quả thực mạnh mẽ thế gian khó ai sánh bằng, một đêm ngự bao nhiêu đây nữ tử vậy mà khiến các nàng đều được tận hứng thỏa mãn, thậm chí bọn họ đã gục hết bại trận mà hắn vẫn hùng cương tráng khí ung dung không chút mất sức.

Đây mới đúng là nam nhân đích thực mà nữ nhân luôn khát cầu nha, thực lực, địa vị, quyền thế và cả sinh lý hắn đều dư sức đáp ứng chúng nữ đầy đủ nhất. So với Mã Vinh Thành kia quả thực cách nhau một trời một vực.

Chung Ly Lạp Chân mắt không rời khỏi số tinh trùng đang chảy xuôi trong lồn mấy dâm nữ kia mà luyến tiếc, nàng biết bản thân không đủ cân lượng để trèo được lên giường nam nhân như thần minh này, chỉ ước ao một lần nếm thử vị tinh của hắn để thỏa cơn thèm thuồng.

“Ồ, là Chung Ly cô nương sao? Mới sáng sớm tìm ta có việc gì?” Chu Cương Liệt kéo Lạc Thủy ngồi vào lòng mình không chút ngại ngùng có người lạ xem mà hôn hít một ngụm, tay đưa xuống hết bóp vú lại mò đít rất tự nhiên như chỗ không người.

“A… không… không có gì, chỉ là hôm qua tiểu nữ có hẹn với Vương Nhã Khuê Tần Mộ Uyển bọn họ hôm nay lại đi xuống phố, ừm… lấy đồ đặt may, là như thế nên tiểu nữ mới tới đây tìm họ, đã làm phiền cuộc vui của tiền bối rồi.”

Nàng khúm núm cúi đầu đáp lại, bên trong lớp váy hạ thân sớm đã nứng đến phát thủy rồi, nước dâm chảy từ bẹn háng xuôi xuống đùi khiến nàng hốt hoảng khép chặt chân lại.

Thân thể nàng khi ngửi được mùi vị cương dương của Chu Cương Liệt bản tính dâm loàn trong máu lại lần nữa bộc phát, cảm giác khô nóng ngứa ngáy làm Chung Ly Lạp Chân như muốn điên lên, nàng cật lực tự mình áp chế nhưng có vẻ tâm trí dần rơi vào mê loạn rồi.

Nàng sớm đã bị quy tắc cải tạo từ thể xác tới tâm hồn, cả tính cách cũng thay đổi rõ rệt trở thành kẻ nghiện cặc không dứt ra được, hằng ngày nếu không có đại dương vật cắm vào giúp nàng thao địt thì Chung Ly Lạp Chân nhất định sẽ mất kiểm soát như con nghiện thiếu thuốc mà bộc lộ hết bản năng giống cái của mình, gặp bất kỳ giống đực nào đều liền dâng lồn ra giao phối dù đó là người hay thú vật.

“Hộc… hộc… hô… ô… a…”

Trán nàng đã đầy mồ hôi, hơi thở gấp gáp nặng nhọc, lưỡi khẽ đưa ra liếm liếm khóe miệng, ánh mắt quan sát Chu Cương Liệt như bản năng của một con chó cái động dục nhìn thấy bạn đời lý tưởng.

“Chung Ly cô nương, ngươi làm sao vậy?” Chu Cương Liệt dù biết rõ tình trạng của nàng nhưng vẫn giả ngu nghiêng đầu quan tâm hỏi han.

“Ô… hộc… ha… a… tiểu nữ… tiểu nữ… chỉ là cảm thấy hơi nóng… không sao… hư… a… a…”

Tình trạng của nàng hiện tại giống hệt như hôm qua khi ở cách vách len lén nghe đám người Chu Cương Liệt ân ái vậy, khuôn mặt đỏ bừng, thân thể nhạy cảm đến cực điểm. Bên trong lớp áo hai núm vú sớm săn cứng lại, bên dưới huyệt dâm róc rách nước chảy nhiễu xuống sàn.

Nàng muốn lắm, thèm lắm, giờ khắc này bất cứ ai tới cũng được, chỉ cần có cặc, đại dương vật cắm vào giúp nàng thì là người hay thú nàng đều chấp nhận cả. Chung Ly Lạp Chân đôi mắt ngậm nước mờ đục run run ngó về phía nam nhân duy nhất ở đây.

Nhìn vào từng khối cơ bắp cuồn cuộn, múi bụng đều tăm tắp tràn đầy lực lượng cương dương mạnh mẽ của một người đàn ông đích thực, nàng không còn giữ lễ nổi nữa, cơn nứng đã xóa nhoà chút lý trí còn sót lại.

Dây đai lưng tự động rơi xuống kéo theo hai vạt áo bung ra, váy bị nới lỏng trực tiếp tụt khỏi đôi chân trần, chỉ thoáng chốc nàng đã gần như lõa thể bất chấp trước mặt là địch nhân đang cầm tù mình mà lao tới.

“Chu tiên nhân… thiếp thân nhịn không nổi rồi… a… ta muốn… giúp ta… nứng… ngứa quá… cho ta đi… thiếp thân cầu đại dương vật của ngài… đại dương vật đút vào huyệt dâm của thiếp… a… nứng quá… cặc… thiếp muốn cặc… ngài làm gì thiếp cũng cam nguyện… mau địt vào huyệt dâm của thiếp đi…”

Nàng bò tứ chi trên sàn ôm lấy chân hắn ngẩng đầu khẩn cầu, giọng mang theo bấn loạn khao khát tột cùng, hai hàng nước mắt rơi lã chã.

Chu Cương Liệt vẫn ngồi yên bất động, tay chống cằm liếc xuống nàng với ánh nhìn của kẻ bề trên quan sát một con chó không hơn không kém.

“Lớn mật! Tiện nữ bẩn thỉu như ngươi sao dám cả gan tự ý tiếp cận buông lời dâm uế với phu quân ta?” Lạc Thủy đứng phía sau lại như vô cùng tức giận, nàng phất tay một cái, thủy linh khí tràn ra hất cho Chung Ly Lạp Chân ngã nhoài bò càng ra đất.

Kế tiếp một dòng nước như dây thừng bủa vậy gắt gao trói chặt nàng ta lại, còn cố o ép khiến vú thịt, mông đít và mu lồn căng đến sung huyết.

“Ô… cho ta… ta muốn cặc… ai cũng được… á… cặc… cặc… cho ta đi mà… muốn thiếp làm gì cũng được… ô ô ô…”

Động tĩnh bên này đã làm mấy nữ trên giường lần lượt tỉnh giấc, nhìn thấy bộ dáng điên cuồng như chó dại khát tình của cô gái bị trói kia ai nấy đều rùng mình, chủ nhân thủ đoạn thực tinh vi.

Mới cách đây hai ngày ả này còn là một thục nữ ngang tàng đạo mạo lại thủy chung son sắt với duy nhất một mình Mã Vinh Thành. Quanh đi quẩn lại chỉ nhiêu đó thời gian đã hóa thành bộ dạng hạ tiện dâm đãng như thế, thật sự làm người ta thán phục a.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230