Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 15
Phần 15: Người lạ xâm nhập

Khinh Y trong diện mạo khác len lén tìm đến chỗ dân làng Tĩnh Khê đang dự hội, sau một tháng được sự hỗ trợ từ Huyền Nữ Cung và các mối quan hệ thì cuộc sống của thôn dân đã đi vào quỹ đạo, họ giao lưu qua lại với các huyện trấn xung quanh, mở rộng mua bán, học thêm nghề nghiệp, mọi thứ đều diễn ra vô cùng tốt đẹp.

Họ hiện tại đã xem như một phần không thể tách rời của Tần quốc vậy nên cũng đến tham dự điển tế, dâng lễ vật bái thiên địa. Ngoài ra thôn dân còn đem số linh dược Khinh Y trồng trên đồi lúc trước ra bán, chất lượng khá tốt nên rất nhiều tu sĩ ghé mua, nhoáng cái đã bán hết, xem như kiếm về một khoảng vốn liếng.

Tuy chỉ ở trong thôn chưa tới một năm nhưng cảm tình giữa nàng và những người ở đây còn thân hơn ruột thịt, họ trong lúc nguy cấp còn không màng tính mạng đứng ra che chở cho nàng. Bởi vậy Khinh Y luôn muốn dành những thứ tốt đẹp nhất cho người dân trong thôn, cả vật chất lẫn tinh thần.

Cả ba trăm hộ với gần một nghìn nhân khẩu hiện tại đều đã an cư lạc nghiệp, có nhà mới, áo quần mới, lũ trẻ còn được đi học, cuộc sống tốt hơn lúc trước rất nhiều, phần vật chất xem như ổn thỏa. Tiếp tới là mặt tinh thần, thôn này vốn nam nhiều nữ ít, bởi vậy có kha khá đàn ông sống một mình cô đơn lẻ bóng không có vợ con.

Lúc trước nàng không để ý tới vấn đề này lắm, nhưng sau khi theo chủ nhân hưởng thụ được sự mê luyến của ái ân thể xác thì Khinh Y chợt nhận ra đã là đàn ông chân chính thì ai cũng cần phải phát tiết dục vọng, họ đối với thân thể phái nữ có một sự thèm khát bản năng, nếu tích tụ lâu ngày không được xả ra e là sẽ ảnh hưởng tới tâm lý và sức khỏe.

Thôn làng hiện tại đã ở Tần quốc, những thanh niên trai tráng sẽ sớm đi ra ngoài tìm người phụ nữ cho riêng mình, nhưng các đại thúc, đại bá, mấy cụ ông ở vậy cả đời thì sao? Họ đã quá lớn tuổi để tìm vợ, vậy thì lấy ai để giúp họ thỏa mãn tình dục đây?

Ừm, đã không ai muốn vậy thì để nàng tự mình lên vậy, Khinh Y muốn dùng chính thân thể mình giúp tất cả nam nhân trong thôn biết được lạc thú của tình dục, để họ hưởng thụ mùi vị nữ nhân, đây cũng xem như nàng đền đáp tình nghĩa mà cả thôn dành cho mình.

Nàng trong bộ dáng của một kỹ nữ gợi tình rất dễ dàng dụ hoặc lấy mấy mươi nam nhân tráng kiện trong thôn tới một lều trại chuẩn bị sẵn, cuộc giao hoan thác loạn lần nữa diễn ra. Khinh Y hạnh phúc nằm trong vòng tay của những người mà nàng thân quen, các thúc bá thường ngày đối xử rất tốt với nàng lúc này lại đang tận tình cày cấy thô bạo dập những con cặc đói khát vào sâu trong âm hộ, cúc hoa và cả yết hầu của nàng.

“Hộc… ta bắn đây, Tần quốc quả nhiên là đất tốt, cả nữ nhân cũng phóng túng như vậy, sẵn sàng đưa thân cho chúng ta chơi miễn phí a.”

“Lão lục ngươi mau nhích xuống một chút, lồn của con điếm này có thể chứa thêm nữa, hai ba người địt cùng lúc không có vấn đề gì đâu.”

“Chậc, cứ tưởng loại kỹ nữ rẻ tiền này hàng họ đã sớm bấy nhầy rồi, không ngờ vẫn còn khít như gái trinh thế này, nó sắp ép ta ra nữa rồi.”

“Nè, các ngươi có để ý kỹ nữ này vóc dáng rất giống Khinh Y của chúng ta hay không? Khuôn mặt chắc cũng trạc tuổi, chà, xinh tươi thế này lại luân lạc sa đọa đi dâng thân thể cho nam nhân vùi dập, thật là đủ dâm đãng a.”

“Ừm, lão Điêu ngươi nói ta mới để ý, dâm nữ này thật có nét giống Khinh Y, nhưng nàng bây giờ đã là thân truyền đệ tử của Huyền Nữ Cung cao quý rồi, làm sao có thể đem một cái kỹ nữ ra so sánh được.”

“Hê hê, nhưng cũng đâu có ai cấm chúng ta mơ ước một chút, cứ xem như kỹ nữ này là Khinh Y thế chẳng phải thú vị hơn sao?”

Mấy mươi người nghe ý kiến của vị trung niên kia đều cho là có lý thế là hồ hởi dùng sức cày cấy trên cơ thể của nàng càng mạnh bạo hơn.

Khinh Y đang nằm rên ư ử từng hồi nghe họ nói mà thân thể khẽ run, kỳ thực lúc trước khi còn ở làng cũ đám đàn ông độc thân ai mà không thầm thương trộm nhớ, nàng vừa xinh đẹp lại tốt tính, là đối tượng rất được theo đuổi. Nếu để họ biết cô gái đang cùng mình thác loạn tập thể chính là Khinh Y hàng thật thì chắc sẽ bàng hoàng náo động lắm.

Quá nửa đêm, Chu Cương Liệt lần lượt kéo mấy nữ tử từ trong vòng vây loạn dục ra ngoài, trên người ai nấy đều lưu lại đầy dấu vết của các cuộc giao hoan, vẻ mặt các nàng sung sướng đĩ thoã đến cực điểm, các lỗ vẫn đang không ngừng chảy xuôi hỗn hợp dâm dịch. Điển lễ tế thiên địa năm nay chính thức kết thúc.

Lại thêm mười ngày nữa trôi qua, sáng sớm hôm nay Chu Cương Liệt đang thoải mái nhấm nháp tận hưởng từng dòng sữa thơm từ hai bầu ngực đầy đặn của Linh Lộc thì bỗng như phát giác điều gì đó, miệng hắn vẫn không ngừng nút núm vú, thần thức lại lan tỏa bao phủ trăm dặm xung quanh.

“Này, ở kinh đô Tần quốc ngoại trừ các nàng thì còn có ai đạt tới tu vi Địa Tiên hậu kỳ hay không?” Hắn nhả vú ra cúi xuống hỏi hai cái mỹ nữ đang tranh nhau ăn cặc bên dưới.

“Chụt… ưm không có nha, ngay cả Địa Tiên trung kỳ cũng chưa từng thấy qua, sơ kỳ thì có vài kẻ nhưng sống khá an phận, Ung Thành là địa bàn của Huyền Nữ Cung, nếu không có việc họ sẽ không tới đây.” Tần Mộ Uyển nhả quy đầu ra nói.

“Có chuyện gì sao chủ nhân?” Vương Nhã Khuê đang ngậm mút bìu dái cũng ngẩng đầu tò mò.

“Vừa rồi ta cảm nhận được có hai kẻ có tu vi Địa Tiên hậu kỳ cố tình ẩn giấu khí tức tiến vào trong thành, bọn chúng hiện tại đã thuê khách sạn ở ngoại thành, không biết là có ý đồ gì?” Chu Cương Liệt xoa đầu hai nàng cười nhạt.

“Địa Tiên hậu kỳ, lại còn có hai cái đồng cấp với chúng ta?” Vương Nhã Khuê cẩn trọng nhíu mày.

“Hai kẻ kia một nam một nữ, biểu hiện giống như vợ chồng hoặc tình lữ, có thể là tán tu đi du ngoạn ngang qua đây mà thôi, ta cũng chỉ nhắc chừng cho các nàng biết, không có nguy hại gì mấy.” Hắn nhẹ giọng trấn an, hai cái Địa Tiên hậu kỳ mà thôi, nữ nhân dung mạo tuy cũng khá nhưng so ra kém xa chúng nữ, hắn không thèm để vào mắt.

“Ân, chủ nhân nói có lý, kệ bọn họ đi.” Tần Mộ Uyển cho là đúng tiếp tục vùi đầu liếm láp côn thịt.

“Hừ, kỹ nữ ngươi nghĩ quá ngây thơ rồi, hai tên Địa Tiên tiến vào địa bàn của chúng ta lại cố tình che đậy khí tức ẩn giấu hành tung, đây rõ ràng là hành động có chủ đích, cẩn thận kẻo bọn chúng có ý đồ bất chính.” Vương Nhã Khuê đưa tay phét vào mông đít Tần Mộ Uyển một cái nhắc nhở.

“Úi, hừ, ngươi tưởng ta không nghĩ tới hay sao? Nhưng hiện tại chúng vẫn chưa làm ra hành động gì tỏ ý thù địch, chúng ta đâu thể kích phát mâu thuẫn chỉ vì người ta đi ngang qua nghỉ ngơi trong thành được. Với lại có chủ nhân ở đây, nhất cử nhất động của hai tên kia không thoát khỏi tầm mắt, bổn phận chúng ta chỉ cần hầu hạ thật tốt, mọi chuyện đều có ngài ấy lo hết, thiếp nói có đúng không?”

“Ừm, haha, cứ yên tâm đi, hai cái Địa Tiên hậu kỳ nho nhỏ không thành vấn đề đâu.”

Hắn cười tà bế lấy hai người lên kèm theo cả Linh Lộc, ba cái nữ tử biết vị chủ nhân này muốn gì cũng nhếch môi khêu gợi mời mọc, chốc lát sau bên trong điện lại lần nữa vang dội thanh âm rên rỉ nỉ non của các nàng.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230