Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 169
Phần 169: Luận tội trừng phạt

Lạc Thủy nhịp nhịp sợi roi trên tay lững thững qua lại đưa ánh mắt đánh giá một lượt vị mỹ nữ vạm vỡ đang bị treo giữa không trung, bộ dạng suy tư giống như đang ngẫm nghĩ xem nên ra tay ở chỗ nào.

Thiết Mộc Tử La thì vẫn đang cật lực vặn vẹo đẩy đưa thân thể miệng không ngừng van xin khẩn cầu Chu Cương Liệt giúp mình. Bên dưới hạ thân nàng đã sớm là một mảnh lầy lội vô cùng, âm tinh chảy nhiễu nhão thấm ướt khiến đùm lông mu nồng đậm bếch cả lại.

Dâm thủy róc rách rơi xuống thành một vũng dưới đất, phía trên là hột thịt căng cứng nhô ra khỏi mép môi giống như một viên ruby ướt át trơn bóng đẹp mắt.

“Mau thả ta ra… hư ư… ta không muốn mất lý trí… ô ô ô… chủ nhân, thiếp nghe lời ngài là được… đừng hành hạ người ta nữa… mau… giúp thiếp giải dược đi mà… ư ư… á…”

“Hừ, tới giờ vẫn chưa biết mình sai ở đâu sao? Thứ kỹ nữ ti tiện không biết điều như ngươi quả nhiên đáng đánh.”

Lạc Thủy cắt ngang lời nói của đối phương, bàn tay vung vẩy lập tức hướng đầu roi xẹt qua không khí nặng nề quất thẳng lên trên cặp vú no đủ.

“Vụt… baaa…”

Tiếng vang thanh thúy khiến Thiết Mộc Tử La vốn đang nũng nịu van xin bỗng im bặt vì bất ngờ, sau đó từng cơn đau rát từ bầu ngực lan truyền đến đại não khiến nàng thống khổ run rẩy hét lớn.

“Á á á… Đau quá…”

“Nói cho ngươi biết, Phệ Cung Đan này ngoại trừ kích phát tính dâm còn có công dụng khiến thân thể người uống trở nên nhạy cảm gấp nhiều lần, mọi xúc cảm mà ngươi nhận lãnh đều được khuếch đại lên kể cả sung sướng lẫn đau đớn.”

Lạc Thủy nói rồi vẫn chưa ngừng tay, roi trước vừa xong roi sau đã tiếp tục tới tinh chuẩn nhắm vào vú thịt mà quất thẳng tức thì để lại vài đường vết hằn đỏ tươi.

Đối với nữ nhân ngực vốn là nơi mềm mại nhạy cảm làm sao có thể chịu đựng nổi tra tấn kịch liệt như thế. Đau đớn thống thiết làm vị nữ cường nhân vốn mạnh mẽ cứng cỏi cũng chịu không thấu, hai mắt nàng đẫm lệ huhu khóc lớn.

“Đừng… đừng đánh nữa, đau quá… hức huhu… thực sự đau lắm… van xin ngươi… tha cho ta…” Thanh âm của nàng gần như khản giọng tuyệt vọng cầu xin.

Nhưng Lạc Thủy giống như không hề nghe thấy vẫn một mực tàn nhẫn quất tới tấp, hai vú vốn tròn căng bị đánh đến sung huyết sưng to thêm một vòng. Đặc biệt là mỗi lần đầu roi vung trúng núm vú nhạy cảm càng là khiến sự thống khổ tăng thêm mười phần.

Thiết Mộc Tử La cật lực cựa quậy, hàm răng nghiến chặt đón nhận trận trận bi ai, nhũ hoa đã bị đánh đến gần như tê dại, cảm tưởng giống như hai khối trước ngực không thuộc về mình nữa.

Lạc Thủy lúc này mới dừng lại thế công lạnh giọng khinh bỉ hỏi.

“Gái điếm, có biết tội của mình chưa?”

“Ta biết… hức huhu… ta chịu thua, đừng đánh nữa… ta nhất định sẽ tuân theo lệnh, ngoan ngoãn làm tình nô… không dám đối nghịch với các người nữa…”

Thiết Mộc Tử La tóc tai rũ rượi chật vật thều thào vừa khóc vừa nói. Lạc Thủy giống như chỉ chờ có thế lại tiếp tục vung roi, lần này không nhắm vào nhũ phong nữa mà chuyển sang bờ mông to tròn nặng trĩu phía sau.

“Sai rồi, đáng đánh lắm.”

“Baa… ba… chát… bép…”

“Hítttt… Á Á Á… hư… đừng mà… huhu… sẽ bị đánh nứt làm đôi mất… á á…”

Thiết Mộc Tử La lần nữa biệt khuất thét lên, thanh âm kêu gào khổ sở của nàng phối hợp với tiếng roi vụt chan chát vào da thịt tạo thành một bản giao hưởng hỗn tạp làm Lệ Nhiễm Sương ở phía sau sợ đến không dám nhúc nhích.

“Khà khà, mông đít vốn là có hai mảnh làm sao có thể nứt làm đôi được, man nữ này thực có khiếu hài hước a. Hãy tự vấn bản thân thật kỹ xem mình đã làm sai ở đâu, nói trước nếu không nhanh chóng động não đợi một canh giờ qua đi dược lực phát tác thì thần tiên cũng khó cứu a.”

Chu Cương Liệt vui vẻ cười ngặt nghẽo đưa ra nhắc nhở, Thiết Mộc Tử La cố gắng ngẩng đầu nói trong nước mắt giọng đầy uất nghẹn.

“Chủ nhân, thiếp thực sự không biết mình đã làm sai ở đâu, không phải thiếp đã chấp nhận vứt bỏ tôn nghiêm để hầu hạ ngài rồi sao? Chẳng lẽ như thế còn chưa đủ thành ý?”

“Còn dám trả treo với phu quân? Thứ chó cái ti tiện nhà ngươi quả nhiên vẫn chưa có giác ngộ thân phận tình nô của mình mà, đáng bị trừng phạt.”

Lạc Thủy gắt gao quát lên, roi thủy linh khí nhắm thẳng vào gò mu với nhúm lông dày rậm kia mà vụt, không biết vô tình hay cố ý, đầu roi chuẩn xác lại quất ngay hột le đỏ au đang nhô ra khỏi động thịt.

“Khục… hư… Á Á Á Á…”

Cú đánh này giống như tạo ra một tia điện lan truyền từ âm vật chạy dọc theo kinh kỳ bát mạch thẩm thấu cả cơ thể đến tận linh hồn, Thiết Mộc Tử La giống như bị chạm trúng tử huyệt, cổ ngửa ra sau, tròng mắt lật trắng dã, miệng há lớn thét chói tai, nước mắt nước mũi nước dãi đều đồng thời chảy ra thấm đẫm khuôn mặt.

Bên dưới hạ thân nàng giật nảy lên như người bị bệnh động kinh, dù là Chân Tiên sớm đã ích cốc thân thể không có tạp chất nhưng lúc này cũng theo phải ứng sinh lý niệu đạo mở rộng đái tháo mất tự chủ. Lỗ đít nàng ta cũng đóng mở liên tục vang ra âm thanh xì hơi, may mắn là trong trực tràng không có uế vật nếu không chắc vị nữ cường nhân man tộc này hiện tại chẳng những tiểu tiện mà thậm chí còn đại tiện luôn rồi.

“Khịt… ôi trời đúng là thứ tiện nô điếm thúi bẩn thỉu làm ô uế không khí quá đi.”

Lạc Thủy bịt mũi xua tay biểu hiện ghét bỏ rõ rệt, nàng lại từ không gian trữ vật lấy ra một khoả xâu chuỗi với những hạt kích cỡ lớn dần đều, tiếp theo nàng phất tay thu một đám dâm thủy ở dưới đất bao bọc bôi trơn cho xâu chuỗi rồi nhân lúc hậu môn của Thiết Mộc Tử La vẫn còn đang đóng mở mất tự chủ cứ vậy nhét vào.

Lạc Thủy hành động rất nhanh và dứt khoát, lỗ đít vốn chưa từng được nam nhân nào khai phá cứ vậy bị giãn rộng ra hết mức tiếp nhận từng viên cầu xâm nhập.

“Hô ô ô ô… đau… rách… sẽ rách mất… đừng nha… ngươi… á ha ô ô… mau rút nó ra… sẽ chết… chịu không nổi… tha cho ta đi mà… rách… hậu môn sắp bị kéo rách rồi…”

Mặc cho mỹ nhân lực điền luôn miệng kêu la thống khổ Lạc Thủy vẫn lạnh lùng không mảy may quan tâm, đến khi hạt ngọc cuối cùng to như nắm đấm biến mất trong cúc hoa thì nàng mới hài lòng phủi tay, bên ngoài chỉ còn lại một đoạn dây nhỏ để kéo lấy xâu chuỗi nhìn qua thực giống như Thiết Mộc Tử La đã mọc thêm cái đuôi bé tí trông rất vui mắt.

Bởi vì xâu chuỗi vừa dài vừa lớn thâm nhập sâu qua khỏi trực tràng tới tận ruột nên từ phía trước bụng có thể dễ dàng thấy hình dáng từng viên cầu cộm lên rõ rệt.

Cảm giác đau thốn vì lỗ đít bị xé mở làm Thiết Mộc Tử La liên tục hẩy hông lên, mu lồn giật nảy tưng tưng, âm vật bị đánh sưng phù như ngón chân cái chìa khỏi mép thịt.

Mặc dù mang bộ dáng tả tơi vặn vẹo là thế nhưng dược hiệu của Phệ Cung Đan vẫn đang hoành hành trong cơ thể khiến nàng ta nứng đến mê sảng, huyệt dâm ngập nước rơi xuống tạo thành vũng lớn.

‘Tội thứ nhất, làm tình nô mà không yên phận lại dám ôm tâm tư riêng muốn lợi dụng chủ nhân. Tội thứ hai, bất tuân mệnh lệnh, phu quân rõ ràng bảo ngươi lột đồ bò như một con chó cái đến liếm giày cho chàng ấy, ai bảo ngươi chạy tới làm sai ý nguyện?

Tội thứ ba, không biết lớn nhỏ tôn ti, ai cho con đĩ tiện nô nhà ngươi gan chó dám bất kính với bổn cung? Nhớ cho kỹ, trong hậu cung của phu quân lấy chủ mẫu vi tôn, đám thị thiếp nô lệ các ngươi chỉ là lũ thấp hèn nhất, gặp ta thì phải cung kính cúi đầu gọi tỷ tỷ hoặc chủ mẫu. Dám có hành vi hay giọng điệu trịch thượng tranh sủng với ta thì cả phu quân cũng không bênh vực được ngươi.

Làm tình nô thì phải có giác ngộ của tình nô, coi mệnh lệnh của chủ nhân như chân lý mà thực hiện không được sai sót, dù có bắt ngươi cởi truồng phô dâm giữa đường hay để cho đám đàn ông ngoài kia ngoạn thao cũng phải nhất nhất vui vẻ nghe theo.

Đối với tỷ muội trong hậu cung thì hòa đồng chung sống, tôn kính chủ mẫu chính cung, không ám toán đấu đá hãm hại nhau, có hiểu chưa hả đồ man di kỹ nữ?’

Lạc Thủy vẫn tiếp tục nhắm vào hột le đã sưng tấy kia mà vung roi, mỗi câu nói là một lần nàng quất xuống từng đòn mạnh mẽ khiến Thiết Mộc Tử La thét đến chết lặng, ở trạng thái bình thường bị đánh vào vị trí nhạy cảm nhất đó nàng đã ăn không tiêu rồi huống gì hiện tại thân thể đã bị khuếch đại mọi cảm giác lên gấp nhiều lần.

Dâm thủy cùng nước đái liên tục phun ra, hột le hiện tại đã sưng lên rất lớn. Mỹ nhân lực điền hai mắt treo ngược run rẩy cố cất giọng khản đặc của mình cầu xin.

“Tỷ tỷ, muội biết sai rồi, muội không dám nữa, xin hãy tha cho muội… hức… ô ô… chủ nhân… thiếp… thiếp không dám tư lợi cá nhân nữa… ngài sai bảo gì thiếp cũng sẽ nghe theo hết… ô ô… a…”

Chu Cương Liệt nhếch môi cười hài lòng nhìn điểm dâm dục của Thiết Mộc Tử La đã vượt qua mức 50, đây là do tác dụng của Phệ Cung Đan khiến dâm tính của nàng ta bộc phát lại thêm Lạc Thủy tiến hành dạy dỗ hành hạ tâm lý.

Mỹ nhân lực điền này rốt cuộc cũng không thể gượng nổi nữa buông bỏ hết mọi suy tính tâm cơ, hiện tại nàng ta chỉ còn ham muốn tình dục đến từ bản năng, tiếp theo liền dễ thao tác, dùng sức địt cho nàng ta ngoan ngoãn là được.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230