Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 87
Phần 87: Cuồng nộ

Tên chủ tiệm béo lúc này cũng đã nhận ra tình huống không đúng, đầu heo mẹ đang uốn éo dưới hạ thân mình gọi tên đầu bạc gầy gò trước mặt là Mã ca, đây không phải chính là trượng phu mà cô ta hay nhắc tới hay sao? Vậy mà lại chạy tới tận đây bắt gian tại trận rồi.

Lão bản nhìn vào nét mặt âm trầm tràn đầy sát khí kia trong lòng chợt nhảy dựng, một cảm giác lạnh lẽo lan tràn toàn thân khiến hắn muốn nhũn cả chân ra, kẻ trước mặt này thực sự có ý niệm muốn giết người rõ ràng.

Lão ta chợt nhớ lại những gì mình vừa nói trước khi rèm bị kéo ra, địt tung lồn nữ nhân này cấp nam nhân vô dụng phế vật của ả đội nón xanh nuôi con hoang. Tên đầu bạc kia chắc chắn đã nghe rõ mồn một, đã là đàn ông thì không ai có thể nhịn được trước những lời lẽ đê tiện nhục nhã này.

Lúc này Mã Vinh Thành cũng đã nâng tay phải lên để lộ ra thanh trường kiếm mang theo quang hoa lành lạnh bén ngọt. Tên béo nhất thời hồn vía đều muốn lên mây vội vã lùi người lại hét toáng lên.

“A… người đâu! Mau tới đây! Hảo hán, ngươi… ngươi bình tĩnh có gì từ từ nói… là… là do nữ nhân này, đúng đúng… tất cả là tại cô ta muốn may đồ miễn phí ở bổn tiệm nên mới dùng thân thể để trao đổi với ta… có trách thì trách cô ta đi… ngươi… ngươi đừng manh động, ta… ta có thể bồi thường cho ngươi… muốn bao nhiêu vàng bạc vải vóc cũng được hết…”

Mã Vinh Thành đứng trước những lời hoa ngôn xảo biện của tên mập này sắc mặt càng lúc càng đen lại, tay cầm trường kiếm run run nhìn xuống bên dưới.

Lão bản lúc này cũng chợt nhận ra mình và đầu tiện nô kia bộ phận sinh dục vẫn đang kết hợp chặt chẽ chưa tách rời. Hắn hốt hoảng vội vã kéo hông về nhưng chẳng hiểu sao hai người cứ như bị keo dán sắt dính lấy khó thể xê dịch dù chỉ một phân.

Chung Ly Lạp Chân thể hiện rất tốt tâm lý của một cô vợ hư hỏng bị chồng bắt gian tại trận khi đang đưa đẩy với đàn ông lạ, nàng nép mình vào một góc hai tay che lấy vú, nước mắt lăn dài xấu hổ mặt mày tái nhợt không dám nhìn lấy Mã Vinh Thành chút nào.

Bên dưới âm hộ từng tầng từng lớp vách thịt như gọng kìm kẹp chặt, lực đạo của cường giả nửa bước vào Tiên Nhân cảnh làm sao một tên phàm phu như lão bản có thể giãy thoát, hai người trong tư thế đẩy đưa cứ vậy ngắc ngư khiến người bên ngoài nhìn vào không khỏi buồn cười.

“Buông… mau buông lão tử ra, con mẹ nó sao lại chặt như vậy? A, hảo hán có gì từ từ thương lượng, vợ ngươi thật khít quá làm ta không rút ra được.”

Tên béo vịn lấy hông nàng cố sức đẩy ra nhưng lại càng làm cho quy đầu tiến sâu hơn chèn chặt lấy hoa tâm, hắn gấp đến hoảng loạn vung tay đét vào đít nàng mấy cái khiến mông mập lăn tăn gợn lên từng cơn sóng thịt. Chung Ly Lạp Chân bị tập kích bất ngờ như thế liền vô thức rên lên một tiếng tiếp tục đạt cao trào, miệng tử cung nở rộng làm con cặc mập xâm nhập sâu hơn.

Một loạt hành động này của hai người giống như không thèm để tên trượng phu đang tức giận kia vào trong mắt. Tên béo càng là đang ra sức ở trước mặt người ta thao địt vợ người ta, tay còn vỗ đít bôm bốp hành vi cực độ mang tính trêu ngươi thách thức.

Mã Vinh Thành mái tóc gần như dựng đứng, trên trán nổi hằn rõ từng đường gân xanh, hắn chưa bao giờ giận dữ như lúc này. Một cái phàm nhân xấu xí thấp hèn không những cả gan gian dâm cưỡng đoạt nữ nhân của hắn mà còn dám ở trước mặt hắn làm ra hành động kiêu ngạo thách thức như vậy? Rõ ràng là ngại mạng mình quá dài rồi.

Người thường còn không thể nhịn huống chi một đấng quân tử xem mặt mũi danh dự như sinh mạng như Mã Vinh Thành.

“Một con sâu kiến hèn mọn như ngươi cũng dám lớn gan chạm bàn tay dơ bẩn vào nữ nhân của ta? Nạp mạng đi!”

Hắn quát lớn một tiếng gần như rung chuyển cả tầng hai lầu các, bàn tay vung lên chém thẳng về phía trước, cơn giận không còn kiềm chế nữa tất cả tích tụ vào một kiếm này mà phát ra.

Lão bản mập kia có khổ không thể nói, hắn đã sợ đến vỡ mật rồi, dương vật đang bị giữ chặt ở âm hộ trực tiếp té đái rót hết nước tiểu vào trong tử cung của nàng sau đó vì xìu xuống mà đã có thể kéo ra được.

Nhưng tất cả giờ này đã muộn, kiếm kia mang theo uy lực chém đứt mọi ngăn cản đã nhắm trúng ngay vị trí hai bộ phận sinh dục gắn kết mà rạch ngang qua.

“Xoẹt… phựt… keng…”

Âm thanh xé gió lướt tới với tốc độ siêu nhanh, kế tiếp là tiếng rạch phá da thịt không có chút cản trở nào. Tên béo mất đà ngã ngồi dưới sàn, hắn cảm nhận rõ hạ thân mình bỗng dưng mát lạnh, cảm giác cơ thể nhẹ đi vài cân giống như khuyết thiếu thứ gì đó.

Hắn mở đùi nhìn vào giữa háng mình, chỗ đó máu đang phun ra thành vòi chảy xối xả ướt đẫm cả sàn nhà, thằng em to mập đã từng gây họa cho biết bao nhiêu nữ nhân mà hắn luôn tự hào đã không còn thấy đâu nữa.

“Hơ… ơ… AAAAA!!!”

Tiếng gào rú thảm thiết như heo bị chọc tiết của tên béo vang vọng khắp từ cửa hàng ra tới ngoài phố làm dân chúng bu xung quanh quan sát nãy giờ ai nấy đều cảm thấy sởn gai ốc, đúng như họ dự đoán, bên trong tiệm đã có người đổ máu rồi.

Chung Ly Lạp Chân đang ngã ngồi trên ghế thẫn thờ nhìn một màn này, nàng cảm nhận rõ dị vật nằm trong âm đạo của mình lúc này đã mềm nhũn nhưng theo phản ứng sinh lý vẫn đang chảy ra dòng tinh cuối cùng trước khi bị phế hoàn toàn.

Nàng thò tay xuống kéo thứ đó ra, rõ ràng chính là con cặc to dài của tên lão bản kia còn kèm cả bìu dái lòng thòng phía dưới, máu tươi ấm nóng rơi vãi thấm ướt cả hai tay nàng. Một kiếm vừa rồi của Mã Vinh Thành hết sức bén ngọt đã cắt rời hoàn toàn mệnh căn của gã béo.

Ánh mắt nàng mang theo thương tâm luyến tiếc ném con cặc đã mất đi tác dụng kia xuống sàn, ôi, chỉ mới chơi được có hai lần thì đã bị Mã ca phế mất, thực uổng phí a, sau này nhất định phải bắt huynh ấy tìm về mấy mươi con cặc tương tự để bù đắp mới được.

Mã Vinh Thành nào biết được suy nghĩ không chút hối cải trong lòng vị tình lữ kia của mình, hắn vẫn đang say sưa trong cảm giác báo thù, càng nhìn thấy máu hắn càng điên cuồng hơn, bàn tay thô bạo nắm lấy cổ tên béo đang nằm kêu gào rên la bài hãi kia kéo ra khỏi buồng.

Chúng nữ đều tụ tập về phía sau lưng Lạc Thủy hứng thú chứng kiến một màn đánh ghen đặc sắc này.

“Khục… Aaa… H… hảo hán… tha mạng a… xin ngài… t… tha cho tôi một con đường sống… tất cả là do cô ta dụ dỗ tôi… ngài… ngài hãy nhìn kỹ đi, cô ta bộ dáng dâm đĩ như vậy… trên người còn xăm dâm ấn… ực… chính con đàn bà lăng loàn trắc nết đó mới đáng chết… khục ục… đừng… đừng vì nóng giận mà gây tội nghiệt… phủ thành chủ sẽ không tha cho ngài đâu…”

Tên béo kia nén đau cố gắng dùng lời lẽ cầu về cho mình con đường sống, hắn nào đâu biết chính những câu nói bôi nhọ này càng khiến Mã Vinh Thành điên tiết hơn.

Trong mắt tên quân tử si tình này người hắn yêu mãi mãi là nạn nhân, nàng bị gài bẫy ép buộc cường đoạt mới lâm vào trạng thái như bây giờ, hắn không cho phép bất cứ ai gán tội cho nàng, kẻ nào có lỗi chứ riêng Chung Ly Lạp Chân dù đã trở thành tiện nô heo mẹ trong lòng hắn vẫn thanh sạch trong trắng.

“Im miệng cho ta! Thứ sâu kiến như ngươi cũng dám dùng lời lẽ bẩn thỉu đó nói xấu nữ nhân của ta sao? Tất cả là tại ngươi mê hoặc ép buộc nàng ấy, ta nhất định phải phanh thây lột da lăng trì tùng xẻo ngươi ra từng mảnh mới rửa được cơn giận này!”

Nói rồi Quân Tử Kiếm lại vung lên, ngay lập tức một bên tai của lão bản rơi xuống, máu tung tóe ra ướt đẫm cả bộ đồ viên ngoại, tên béo rú lên từng hồi thảm thiết.

“Aaaa… hảo hán… đừng giết tôi, tôi có thể cho ngài hết, toàn bộ sản nghiệp tôi xin dâng hết… xin hãy tha cho tôi… ngài nhìn… nhìn đây…”

Nói rồi hắn lại đưa ngón tay của mình lên trước mặt Mã Vinh Thành muốn dùng pháp thuật thôi miên để khiến tên điên cuồng này dừng tay, đây cũng coi như quân bài cuối cùng mà hắn dựa vào để giữ mạng.

“Hừ, vọng tưởng muốn khống chế ta sao? Con lợn xấu xa như ngươi sống chi cho chật đất!”

Nếu là Mã Vinh Thành trạng thái bình thường thì có thể sẽ bị thuật thôi miên ảnh hưởng, nhưng tên này hiện tại đạo tâm đang lung lay, trạng thái tinh thần cực độ cuồng bạo khiến chiếc nhẫn mất đi linh nghiệm. Một kiếm rọc ngang cắt rụng cả năm ngón tay, tên béo đã phải trả giá cực đắt cho hành động phản kháng vô ích của mình.

Mã Vinh Thành một đạp khiến lão bản bay ra dính lên tường. Hắn bây giờ đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi, cơn đau từ những vết thương máu chảy đầm đìa khiến thân mập vốn hồng hào hiện tại tái nhợt thiếu sức sống, đầu ngoẹo qua một bên sắp mất đi ý thức.

Chung Ly Lạp Chân lúc này cũng đã vén rèm ung dung bước ra, trên người không buồn mặc lại y phục cứ vậy trần truồng tiến tới chằm chằm quan sát nam nhân của mình.

Đây là lần đầu nàng thấy tình lữ của mình thể hiện bộ mặt tàn nhẫn điên cuồng đến như vậy, lúc đầu nàng còn hơi ái ngại sợ hắn sẽ vì yêu sinh hận với mình nhưng sau một hồi quan sát biểu hiện của hắn nàng đã lần nữa lấy lại tự tin.

Ánh mắt của hắn tuy ngập tràn cừu hận cùng sát ý nhắm vào tên chủ tiệm béo kia nhưng khi nhìn đến nàng chỉ còn lại xót xa day dứt và thương tiếc. Thâm tâm Mã Vinh Thành không hề khởi phát một chút oán trách căm giận đối với nàng, điều này chứng tỏ tình cảm của hắn dành cho nàng quá nhiều, yêu mù quáng đến độ dù tự làm tổn thương chính mình cũng không muốn để nàng muộn phiền.

Như vậy mới tốt a, về sau chỉ cần nàng hảo hảo ngọt ngào dỗ dành chẳng phải hắn sẽ quên hết mọi sự thậm chí sẵn sàng vui vẻ để nàng hưởng lạc thú ái dục. Nam nhân này nàng nắm trọn trong lòng bàn tay rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230