Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 66
Phần 66: Nước tiểu đồng tử

“Hi… á… ô ô ô… dương vật… cẩu dương vật thực quá tốt a… ứ ứ… ta ra… ra nữa rồi… ố ố… cặc… chó đực phu quân… mau gian dâm ta nữa… đúng rồi… bắn vào trong… tinh dịch chó đực phu quân đang đi vào tử cung… á… ta sẽ bị… bị cẩu địt bạo tinh gieo hạt… hoa tâm nội bắn hết đi… ta muốn mang thai cho chó đực… mang thai con hoang… ra… a… ra nữa…”

Theo từng dòng tinh đặc ấm nóng của con chó vàng xâm nhập, Chung Ly Lạp Chân toàn thân giãy lên như giật kinh phong, mắt trợn ngược, thân trên ngã rạp xuống dán sát mặt đất, lỗ lồn lẫn niệu đạo cùng lúc phun nước mất kiểm soát.

Trông bộ dạng nàng ta ti tiện nhơ nhuốc y hệt một đầu chó cái heo mẹ thấp hèn. Tần Mộ Uyển bị bắn ngập lồn vẫn đang bò trên mặt đất vùi đầu vào bú mút cặc cho chó đen lúc này mới hài lòng mỉm cười gian xảo.

Đã nứng sảng đến độ gọi một con chó là phu quân rồi, mọi hành vi lời nói của cái heo mẹ kia đều được nàng dùng Ngọc Lưu Ảnh ghi lại, sau này sẽ cho tên quân tử họ Mã mở mang tầm mắt xem đạo lữ của mình đã thành cái dạng gì.

Nàng rất mong chờ được xem biểu cảm của tên đó khi chứng kiến người yêu mình mê tơi dính lẹo với một con chó đực, không chỉ bị gieo tinh vào tử cung mà còn gọi nó là phu quân. Hai người làm đạo lữ uyên ương mấy trăm năm tình cảm cũng không sánh bằng một đầu chó đực giao phối nửa canh giờ, nghĩ mà cay đắng giùm tên chính nhân quân tử kia.

“Các đệ đệ yêu dấu, con ả heo mẹ kia đã thua cá cược rồi, bây giờ liền để cơ thể cô ta tùy ý cho các đệ vui đùa, muốn làm gì cũng được, còn nữa, con điếm hạ tiện này rất thích bị sỉ nhục hành hạ, càng thô bạo càng tốt vậy nên không cần nương tay đâu nhé.”

Đám nhóc sớm bị nàng dùng thuật thức thôi miên nên nói gì nghe đó, chờ chó đực vàng xuất tinh xong cả bọn liền kéo nó ra, Chung Ly Lạp Chân nằm trên mặt đất ngước nhìn lũ trẻ mà hơi run lên.

Trong ánh mắt chúng không có chút ngây thơ hồn nhiên theo đúng độ tuổi, nét mặt đứa nào đứa nấy đều mang đầy tinh quái, tàn nhẫn cùng nụ cười đê tiện trên môi. Nhưng nàng không sợ hãi mà còn ẩn ẩn có chút mong chờ xem bọn nhóc sẽ làm gì mình.

Tiếp sau đó hơn mười đứa nam hài tử liền cùng nhau xông lên, những cái đầu nhỏ nhưng lại nảy ra rất nhiều ý tưởng quái ác độc lạ để chơi đùa với thân thể của cô nàng thục phụ bộ dáng như heo mẹ này.

Đầu tiên vì tò mò nên cả đám bắt Chung Ly Lạp Chân nằm ngửa dưới đất bành háng rộng ra. Từng bàn tay nhỏ non nớt thò tới sờ mó nắn bóp thăm thú trên da thịt khiến nàng vừa nhột nhạt lại vừa kích thích mãnh liệt.

“Tỷ tỷ, vú ngươi thật lớn a, còn bự hơn gấp đôi mẫu thân ta, bóp thật mềm nha.”

“Hihi, sao tỷ lại xỏ khuyên vậy? Còn treo cả chuông nữa, ui, có sữa chảy ra nè, đệ muốn uống thử.”

Hai đứa nhỏ tầm tám tuổi ra sức nhào nặn cặp nhũ hoa của nàng, bởi vì đã bị Chu Cương Liệt cải tiến thân thể thêm phần đẫy đà nên vú sữa cũng tròn căng như hai quả dưa cỡ đại, đầu ti lúc săn cứng đứa nhỏ dùng cả bàn tay cũng không nắm hết. Chúng tò mò nghịch ngợm hai vòng khuyên vú, lại hào hứng búng lên chuông nhỏ phát ra âm thanh đinh đang thật vui tai.

Khi thấy có sữa phun ra, cả đám sáng mắt lên tranh nhau há miệng uống lấy uống để, mấy đứa lớn hơn chút còn ra sức cầm núm vú mà thô bạo nắn bóp vặn xoắn như cách người ta vắt sữa bò.

“Các đệ đệ à, nữ nhân này vốn có sở thích bị ngược, hãy thoải mái mạnh tay lên cô ta sẽ càng thích đó. Với lại không nên xưng tỷ tỷ, cứ gọi cô ta là đĩ điếm, chó cái, heo mẹ hay tiện nô gì cũng được.”

Tần Mộ Uyển hảo ý tiến tới nhắc nhở, lại lấy tới một cái chậu gỗ, mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu vâng dạ rồi lại tiếp tục chăm chú vào công việc dang dở. Nguồn sữa từ vú Chung Ly Lạp Chân như sản sinh vô tận không bao giờ cạn, chốc lát đám trẻ đã vắt được đầy một chậu, đứa nào đứa nấy hớn hở vui sướng chuyền tay nhau uống cho bằng hết, hai đứa nhỏ nhất còn trực tiếp ngậm lấy đầu ti bú mút chùn chụt.

“Oa, vị thực béo, ngon quá a. Còn thơm hơn sữa của mẫu thân ta nữa.”

“Ực, có heo mẹ thực tốt a, không những chơi vui còn được uống sữa ngon nữa.”

“Mẫu thân thường mắng phụ thân ta ra ngoài tìm mấy con chó cái đĩ điếm có phải là giống như tỷ tỷ này không? Thì ra cha ta tìm đĩ để chơi vui như vậy a.”

“Hức, không biết sao ta tự nhiên cảm thấy chim hơi khó chịu.”

Chung Ly Lạp Chân nghe mấy chất giọng non nớt kia luôn miệng buông lời sỉ nhục mình càng khiến nàng ta hứng bạo hơn, bên dưới âm hộ khô nóng ngứa ngáy nứng đến khó nhịn.

“A, các ngươi mau xem heo mẹ kia hình như tiểu ra rồi kìa.” Một đứa nhỏ chỉ vào cái lồn rậm lông ẩm ướt của nàng hô lên.

“Ô đúng này, nước đái chảy ra nhiều như vậy, lêu lêu con đĩ hư thúi lớn tướng rồi còn đái dầm.”

Tần Mộ Uyển phì cười trước độ ngây ngô của lũ trẻ, bọn nó còn chưa đủ tuổi để phân biệt được đâu là nước lồn đâu là nước đái, nhưng quả thực Chung Ly Lạp Chân phun dâm thủy quá nhiều bị hiểu lầm là đương nhiên.

Mấy đứa trẻ mới lớn bản tính luôn tinh nghịch hiếu động, chúng tò mò thăm khám từng ngóc ngách cơ thể của Chung Ly Lạp Chân khiến nàng nằm trên đất quằn quại nhột nhạt khó cưỡng.

Uống sữa chán chê bọn nhóc lại tiếp tục lần mò xuống phía dưới khu tư mật huyền bí mà bất cứ nam nhân nào dù chỉ là trẻ nít vẫn có sự mê đắm theo bản năng.

“Đại ca, trên người con đĩ này viết đầy mấy thứ gì vậy?” Một đứa nhỏ chưa đi học chữ tò mò chỉ vào mấy dòng văn tự viết vẽ bậy bạ trên da thịt của Chung Ly Lạp Chân hỏi cậu bé lớn nhất trong đám.

“Ừm để ta xem, mấy chữ này là chó cái, bồn chứa tinh, nhà vệ sinh công cộng, đĩ nứng lồn, bô tiểu, lỗ xả miễn phí, điếm thèm cặc, thịt tiện khí, chỗ phối giống… a! Ta biết rồi, cái này có lẽ là dùng để giới thiệu danh xưng thân phận của cô ta đó.” Thiếu niên tuổi tầm mười hai tỏ ra bác học thông minh chống nạnh tuyên bố.

“Haha… ố… ô… tiểu huynh đệ nhỏ tuổi nhưng rất giỏi nha, nói đúng rồi, a… ả đó chính là giống như những gì đã được viết, một cái tiện khí công cụ để phục vụ nhu cầu vui chơi của nam nhân… ưm ư… Các đệ cứ tùy ý mà sử dụng, thậm chí nếu ai mắc tiểu còn có thể trực tiếp đái ra… hư ư á… heo mẹ kia nhất định sẽ giúp uống hết đó… a… a…”

Tần Mộ Uyển lúc này đang kẹp giữa hai chon chó đực một đen một vàng, lồn cùng đít bị chúng nắc dồn dập vẫn cố với giọng lên bày trò, mấy đứa trẻ nghe nàng nói đều hồ hởi một trận.

“Thực đúng lúc đệ đang mắc tiểu nè, con điếm, heo mẹ, mau làm bô tiểu cho ta đi.”

“Ta nữa… đang mót nãy giờ rồi, mau giúp ta đái đi con đĩ nứng lồn kia.”

Bọn nhóc này vốn là con cháu của tầng lớp lao động trong thành, sớm quen với nết sống chợ búa dân dã nên việc nói tục cùng những hành vi thiếu giáo dục là điều gần như hiển nhiên. Thêm nữa là do Tần Mộ Uyển âm thầm điểu hướng tâm trí khiến lũ trẻ đối với Chung Ly Lạp Chân thể hiện thái độ không chút kính ý nào.

Trong mắt mấy tiểu hài tử đã gần như nhận định nữ nhân có thân hình đẫy đà gợi dục đang trần truồng kia chính là món đồ chơi không hơn không kém. Chúng chẳng hề xem nàng như một con người để đối đãi.

Chung Ly Lạp Chân rất ngoan ngoãn nghe lời quỳ bò trên đất ngẩng cổ cao lên, đôi mắt cười cong như trăng non, miệng há lớn đưa đầu lưỡi ra ngoài chờ đợi.

“Ân… đúng rồi, mấy tiểu chủ nhân mau tới hết đây đi… a… đây này, mau đái vào miệng tiện nô đi, cho ta uống nước tiểu của các ngươi… aa… rót hết vào… ưm… ân… ta sẽ là cái bô tiểu cho các tiểu chủ nhân tha hồ xả nước…”

Bọn nhóc nghe nàng gọi mình là tiểu chủ nhân thì tâm lý khẽ động, cảm giác tự mãn hưng phấn khiến chúng rất vui vẻ, cả đám hơn chục đứa không thiếu một ai toàn bộ vây xung quanh nàng, đai quần kéo ra đưa những cái côn thịt kích cỡ không đồng đều nhắm về phía nàng.

Dù cho là đứa nhỏ nhất mới bảy tuổi bao quy đầu còn chưa lột nhưng lúc bày vẫn xuất hiện phản ứng sinh lý, cặc đứa nào cũng ngỏng lên cứng ngắc. Tiếp theo những cái vòi nước nhỏ nhắn kia gần như đồng loạt phun ra từng dòng nước tiểu vàng khè bốc mùi khai ngấy.

“Ân… Ưm… ục… ực… ực… ha… a… ực…”

Chung Ly Lạp Chân há miệng ra thật lớn muốn hứng càng nhiều càng tốt, chốc lát đã đầy một ngụm trong họng, nàng như người sành thưởng thức rượu ngon nuốt vào từng hớp với vẻ mặt vô cùng tận hưởng.

Những đứa nhỏ kia không những đái vào miệng mà còn chủ ý vẫy vẫy cặc nhỏ cho nước tiểu rơi tung tóe khắp mặt mũi đầu tóc và cả cơ thể nàng. Chung Ly Lạp Chân tắm trong thứ nước bốc mùi kia ướt nhẹp toàn thân, tóc dính bết lại trông cực kỳ hôi hám bẩn thỉu.

“Ực… ôi, nước đái của mấy tiểu chủ nhân thực ngon lắm a, cảm ơn vì đã chiêu đãi.” Nàng liếm mép khen ngợi, thân thể quỳ mọp xuống cúi lạy. Lũ nhỏ rất phấn khích vì biểu hiện này của nàng, mấy con chim non giật giật vì kích thích.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230