Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 2
Phần 2: Trở về nước Tần

“A thật tốt quá, vậy thì ta sẽ được ở bên cạnh mọi người mãi mãi rồi. Đại thúc, em vui lắm.” Khinh Y hớn hở nhảy cẫng lên, thân thể trần truồng với cặp vú cùng mông đít tưng tưng trông thật vui mắt.

Chu Cương Liệt lại lần nữa thi triển phép thuật, lần này hắn nhắm về hướng những dãy núi bên cạnh khẽ phất tay, theo sau đó là từng âm thanh kêu réo inh ỏi, từng loại thú rừng như heo, hươu, nai, gà lần lượt bay về nằm chỏng chơ thành đống trước mặt thôn dân khiến họ nghệch cả mặt ra, nhiêu đây thịt đủ để cả làng ăn một năm đó nha.

“Được rồi đừng đứng đực ra đó nữa, tất cả mau chia số thịt này ra để dành trong nhà mà ăn dần, từ đây tới Tần quốc phải mất vài ngày, mọi người chú ý khi ta thi triển pháp thuật đem vùng đất này đi thì đừng ai tự ý di chuyển lung tung ra khỏi phạm vi làng, tất cả đã nhớ chưa?” Chu Cương Liệt lớn giọng nghiêm nghị dặn dò.

“Vâng thưa thượng tiên!!!” Mọi người đồng thanh đáp lời sau đó tất bật xúm nhau phân chia đồ ăn dự trữ, mặt ai nấy đều hớn hở tươi sáng mong chờ được đến Tần quốc sống một cuộc đời mới, thoát khỏi cái xó xỉnh nghèo nàn lạc hậu này.

Chiều hôm đó, Chu Cương Liệt cưỡi ngũ sắc tường vân đứng trên không trung nhìn xuống thôn làng bên dưới, sau lưng hắn là Khinh Y, Linh Lộc, Vũ Uyên và Lam Hinh đang chăm chú hào hứng muốn xem hắn thi triển pháp thuật.

“Đại địa, lên!!!” Sau một tiếng quát lớn, cả ngôi làng bên dưới tính luôn phần đất xung quanh phạm vi một dặm, khu nghĩa trang, ruộng nương, vườn cây lẫn ngọn đồi trồng linh dược tất cả đều khẽ rung chuyển sau đó từ từ nâng lên cao.

“Thu!” Chu Cương Liệt lại lần nữa lẩm bẩm chú ngữ, trong ánh nhìn đầy ngạc nhiên và thán phục của chúng nữ, cả mảng địa hình cùng thôn làng dần dần thu nhỏ lại cho đến khi chỉ còn bằng kích thước của một cái hòn non bộ được hắn cầm nhẹ nhàng trên bàn tay.

“Ôi, thật kỳ diệu, cứ như mô hình thu nhỏ vậy.” Lam Hinh hấp háy mắt xáp lại nhìn ngắm, còn đưa tay chạm vào thử, dân chúng từ trong nhà ló đầu ra nhìn thấy khuôn mặt khổng lồ của mỹ nhân đang cười tươi làm họ hoảng hồn. Ngón tay nàng ấn xuống cạnh dòng suối khiến chỗ đất lõm xuống tạo thành một cái hồ nước nhỏ.

“Đừng chạm lung tung kẻo làm sập nhà của họ bây giờ.” Vũ Uyên véo eo sư muội nghịch ngợm của mình nghiêm khắc dạy dỗ, Lam Hinh trề môi phụng phịu lui người lại không đùa giỡn nữa.

Chu Cương Liệt sau đó mang thôn làng đã được thu nhỏ bày thêm kết giới tránh để họ đi ra ngoài rồi cất vào tầng dưới cùng của Sơ Đạo Hỗn Độn Tháp, đợi khi tới nơi tìm được chỗ thích hợp sẽ lấy ra.

Mọi chuyện đã xong xuôi, cũng không còn vấn đề gì để nán lại đây nữa, ngũ sắc tường vân mang theo một nam bốn nữ vụt bay mất hút để lại một vùng trũng thấp trống trơn không còn chút vếch tích làng mạc nào.

Tần quốc cách nơi đây cả chục vạn dặm về hướng đông nam, nếu muốn Chu Cương Liệt chỉ cần thi triển thuật đằng vân trong chốc lát có thể đi tới, nhưng hắn không vội, được ở cùng một đám mỹ nữ đi du ngoạn thế này chẳng phải rất thích hay sao? Cần gì gấp gáp, hắn điều khiển cho mây ngũ sắc bay với tốc độ vừa phải không nhanh không chậm để các nàng có thể thỏa thích ngắm nhìn phong cảnh.

Khinh Y lúc này mới được hắn thì thầm cho biết váy áo của nàng đang mặc là ảo ảnh, thực ra cả ngày nay nàng vẫn đang trần truồng đi lại khắp nơi. Khỏi phải nói thiếu nữ hoạt bát kia xấu hổ đến độ nào, mặt nàng đỏ bừng đến suýt bốc khói, hận không có một cái lỗ nào để chui xuống. Nàng mếu máo đấm yêu mấy cái lên ngực Chu Cương Liệt nhưng hắn chỉ cần dùng lời dỗ ngon ngọt một chút liền khiến nàng ậm ừ chấp thuận.

Dù sao điểm dâm dục của nàng đã đạt đầy giá trị, luôn tuân theo mọi mệnh lệnh của hắn một cách tuyệt đối, việc khoả thân phô dâm đương nhiên cũng không thành vấn đề.

Đường xá xa xôi không có chuyện gì làm, Chu Cương Liệt liền chuyển mục tiêu lên người ba cái nữ tử của Huyền Nữ Cung kia. Các nàng vốn đã bị mị lực cùng sự bá đạo của hắn hớp hồn, nên những chuyện tiếp theo liền dễ. Chỉ cần một chút công phu mồm mép lấy lòng cộng với sắc dục bổn nguyên hỗ trợ thao túng tâm lý, bắt đầu từ Lam Hinh, sau đó là Vũ Uyên và Linh Lộc dần dần rơi vào ma trảo của tên tiên nhân tà dâm.

Cái gì quy định của tông môn phải thủ thân như ngọc không thể thất tiết các nàng đều bỏ qua hết để đắm mình trong dục vọng, từng nàng trao đi tấm thân trinh trắng cho vị tiền bối bá đạo này, chấp nhận trở thành tình nô hưởng thụ mọi thú vui thể xác.

Sau khi đã trở thành người của hắn thì các nàng mới được biết hóa ra sư tổ Tần Mộ Uyển cũng giống mình đều là thân phận tình nô, năm xưa chính là nhờ vị chủ nhân toàn diện này giúp đỡ để Huyền Nữ Cung có danh tiếng địa vị như ngày hôm nay.

Ừm, đến sư tổ còn không quản quy định trong cung để bản thân thất tiết lại còn chìm đắm trong bể dục ân ái loạn dâm với không biết bao nhiêu đàn ông trong suốt hơn trăm năm qua, vậy thì các nàng thân là đệ tử cần gì phải giữ kẽ, cứ bung xõa theo ý mình thôi.

“Ô… á… ân ân… nữa đi, chủ nhân… mau cho em thêm… ối da… ưm… cặc, cho em thêm một con cặc nữa… ôi nóng quá, đầu khấc đang phá cung… Nó đang đâm thấu tử cung em… cả đằng sau nữa… sướng quá… không ngờ chuyện này lại sướng đến vậy… hư ơ… á… em raaaa…” Lam Hinh chống tay ra sau ngửa cổ ra sức hét lên, mu lồn đầy đặn với nhún cỏ đen đã sớm ướt nhẹp đang điên cuồng co giật, từng hồi âm tinh phún xuất như vòi sen, nước lồn rơi lả tả tưới cho cây cối bên dưới thêm tươi tốt.

“Đúng… á á á… chủ nhân mau địt bạo nữa đi, em chịu được mà… a… ha… chuyện này sung sướng như vậy việc gì phải giữ thân trong sạch… ố á… lồn em sắp bị chủ nhân giã nát rồi, ư ư… cặc, em nghiện cái vị tinh này rồi… cho em uống thêm đi, ục… á…” Vũ Uyên nằm dạng rộng háng ngay bên cạnh cũng đồng tình, đôi mắt lật trắng dã cố sức banh rộng lồn mình ra hứng lấy từng cú nắc như máy dập vừa nhanh vừa bạo của hai con cặc to như cổ tay.

“Ô… ọc… ưm ưm… ục… ô ô ô…”

Linh Lộc bò tứ chi trên đất, mông thịt vểnh cao tiếp nhận từng hồi quất cắm, miệng cũng có một con cặc đang tọng sâu tận dạ dày khiến nàng chỉ có thể rên ư ử không nói được câu nào.

Chu Cương Liệt ở phía sau với sáu con cặc vươn dài đang ra sức đâm thụt, tay hắn đét lên đít nàng để lại mấy dấu tay đỏ ửng. Khinh Y thì đã sớm ăn tinh đến no căng đang nằm bất tỉnh bên cạnh, cơ thể lầy lội dâm dịch thi thoảng lại khẽ giật, lồn cùng đít bị nong rộng vẫn chưa khép lại.

Nhờ có các nàng luân phiên nhau phục vụ mà quãng đường vạn dặm này hắn không hề có chút tẻ nhạt nào, một nam bốn nữ trần truồng quấn giao bạch nhật tuyên dâm không kể ngày đêm. Cuối cùng sau hơn mười ngày thì đám người cũng đã tiến vào địa phận Tần quốc.

Lại đi thêm một ngày đường cuối cùng toà kinh đô Ung Thành hùng tráng của Tần quốc đã xuất hiện ở phía xa xa, quy mô còn rộng lớn kỳ công gấp nhiều lần trăm năm trước.

“Chủ nhân tiếp theo muốn đi đâu? Hay là để chúng em trở về thông báo cho sư phụ cùng sư tổ để họ tự mình ra đón tiếp ngài nhé?” Lam Hinh ngước đầu lên nháy mắt đầy ý nhị, nàng vẫn đang vục mặt dưới háng hắn ra sức bú mút hai con cặc bự chảng.

“Ừm, trước tiên tìm một chỗ thích hợp để làm nơi an cư lạc nghiệp cho thôn dân Tĩnh Khê rồi mới vào thành sau, tới lúc đó cho các nàng chứng kiến tận mắt Tần sư tổ tôn quý ngời ngời là cái dạng nữ nhân gì, haha.” Chu Cương Liệt cười sảng khoái vịn lấy đầu nàng dồn sức nắc dồn dập mấy mươi cái rồi điên cuồng phóng xuất hết tinh trùng đặc sệt vào sâu trong dạ dày của nàng.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230