Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 158
Phần 158: Dâm mỹ thành bầy


‘Chụt… ưm… haha, thủ đoạn thao túng lòng người của ngươi thực kém cỏi quá đó. Chính tà thiện ác đâu phải chỉ nhìn bề ngoài là có thể phân định, Tuyết Liên Cung chúng ta đề cao thiên địa hữu tình, kết bạn lữ song tu cũng là một phương pháp được đạo gia xem như chính thống, vì sao qua miệng của các ngươi lại thành tà tu bại hoại rồi?

Tu tiên chính là con đường tách biệt khỏi phàm thế để hướng tới tự do tự tại không ràng buộc, những cái đạo đức luân lý của thế tục vốn không ảnh hưởng tới chúng ta, đừng có đem mớ quan niệm chuẩn mực cổ hủ đó áp đặt lên lung tung.’

Lạc Thủy nhả quy đầu đang ngậm trong miệng ra đôi tay vẫn ra sức khuấy sục đồng thời khảng khái nêu lý luận mà phu quân vẫn hay dạy cho mình.

Đám khán giả nghe xong cũng sững người một lúc, đạo lý mà nàng nói nghe thực vô lý nhưng không hiểu sao lại đầy sức thuyết phục khiến họ không phản bác được.

Đúng vậy, ở đây đều là người tu hành, sao cứ phải làm khó bản thân tự trói buộc mình trong đạo đức của phàm thế? Tu tiên không phải để tự do làm những gì mình muốn hay sao?

Nhìn vị thần nữ kia xem, ở đây làm gì còn ai có thân phận cùng địa vị tôn quý cao thượng hơn nàng, thế nhưng nàng vẫn không chút xa cách thoải mái trình bày một màn loạn dâm đặc sắc không chút câu nệ mặt mũi. Đây mới đúng là phong thái phóng khoáng của người tu tiên đích thực a.

Lệ Nhiễm Sương mím môi khó chịu, kế hoạch thao túng đám đông về phe mình không những thất bại mà còn phản tác dụng khiến khán giả ủng hộ phe Tuyết Liên Cung tăng thêm, nàng nhất thời cũng á khẩu không biết phải làm gì tiếp theo.

Đãng Hồng Trần ở phía sau khi nghe vị tỷ muội của mình rao giảng về đạo lý người tu hành rời xa thế tục liền nhận ra ngay đó là câu tư tưởng mà Chu lang vẫn thường hay truyền bá.

Trong lòng nàng cũng chợt động nhớ lại năm đó cùng hắn vui vẻ đắm chìm trong hoan lạc. Những ngày tháng tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại rất nhiều kỷ niệm khó phai khiến nàng mãi mãi không quên được.

Đúng vậy, khi có Chu lang kề bên nàng giống như buông bỏ hết tất cả mọi suy tư, không quan tâm đến luân lý đạo đức cố hữu, tự do tự tại muốn làm gì thì làm. Ân ái ở bất cứ đâu, bày đủ thứ trò thú vị để cả hai cùng được hoan hỉ sung sướng.

Từ khi hắn rời đi nàng lại trở nên khép mình như cũ, ít tham gia các cuộc chơi với đám tỷ muội chỉ chăm chăm vào việc tu hành cùng nhớ nhung chờ đợi. Chu lang chắc chắn không muốn nàng cứ vậy phí hoài trăm năm sống trong nhàm chán đâu.

Đãng Hồng Trần giống như nghĩ thông suốt, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Lần này gặp lại chàng ấy bản thân mình cũng phải thay đổi, giống như Lạc Thủy vậy, sống đúng với cái tôi của riêng mình không thèm để ý cái nhìn của thế nhân nữa.

“Lạc Thủy tỷ sao lại nỡ ăn mảnh một mình như vậy? Cho bọn muội mượn dùng gã này một chút đi mà.”

Lúc này Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê đã tiến tới ôm lấy gã binh sĩ mà Lạc Thủy cắt cử ở lại bảo hộ cho các nàng, nhị nữ thoăn thoắt cởi khố của gã kia ra rồi cầm lấy dương vật vui vẻ đùa giỡn.

Lạc Thủy cũng không ích kỷ với các muội tử, nàng trong lòng khẽ truyền đạt mệnh mệnh, tên hán tử đằng sau vốn đang đứng yên như tượng lúc này mới chủ động đưa tay ôm lấy hai nàng, con cặc thô to như cánh tay cương lên ngạo nghễ trước ánh mắt hân hoan của chúng nữ.

Liễu Như Yên cùng Chung Ly Lạp Chân khẽ nuốt xuống một ngụm nước bọt thèm thuồng sau đó không nhịn được cũng chạy đến tranh phần, bốn cái mỹ nữ trần truồng vây lấy tên binh sĩ da xanh lần lượt cưỡi lên cùng hắn ân ái sênh ca.

Cảnh tượng này quả thực làm đám đàn ông xung quanh đau lòng cùng đố kị không thôi. Tại sao người được chúng mỹ vây quanh không phải là họ? Cuộc đời thật lắm bất công, kẻ tám hộp sữa kẻ không hộp nào.

Nhưng bọn họ cũng chỉ biết nhìn mà ao ước, chiến lực của mấy gã da xanh này không hề dưới vị thần nữ Lạc Thủy kia, ai dám mon men đến gần chắc chắn sẽ bị một tát đánh bạo thân thể.

Lạc Thủy cũng đồng thời dùng ý niệm hạ lệnh cho tên da xanh còn lại đang giữ chặt Nhan Như Ngọc làm hắn buông tóc nàng ra, đan điền của vị đệ nhất kiếm tiên đã sớm bị phong ấn, nàng ta hiện tại yếu nhược vô năng không khác gì người phàm.

Tên binh sĩ da xanh giữ nàng ở tư thế quỳ ngay bên cạnh bảo tọa, khố vải của hắn được kéo xuống để lộ ra cái côn thịt oai vệ nổi đầy gân guốc.

Trong ánh nhìn tràn đầy bất lực của Trịnh Viễn Đông cùng hàng vạn khán giả đương trường, gã binh sĩ ở phía sau liền cầm lấy dương vật của mình gác lên đầu Nhan Như Ngọc, hai hòn dái cọ cọ trên mái tóc bạch kim mềm mượt kia.

Kế tiếp hắn lại dùng thân cặc vỗ vỗ vào hai bên gò má trắng nõn của nàng, dí đầu khấc dính đầy dịch nhờn bôi lên môi nàng, tiếng vang chan chát khi cặc vả vào mặt như từng con dao đâm vào trái tim tên si tình đối diện.

“Sư phụ… sư phụ! Nhan Như Ngọc!”

Trịnh Viễn Đông cả người run rẩy, ánh mắt hắn như sắp phún hoả cố gắng gào thét lên mong nàng tỉnh ngộ mà làm ra kháng cự nhưng biểu hiện của nàng để hắn hoàn toàn tuyệt vọng.

Đứng trước sự dâm nhục ngược đãi đó Nhan Như Ngọc vẫn giống như cái xác không có linh hồn quỳ bệch xuống, đầu cúi thấp, ánh mắt vô định nhìn lấy chuôi kiếm gãy trong tay không hề có chút phản kháng.

Thậm chí khi môi nàng mấp máy vô tình nuốt lấy dịch nhờn tanh hôi trên đầu khấc của gã da xanh kia thì nàng cũng không có chút phản ứng vị giác nào.

Trịnh Viễn Đông gần như đứng không vững, hắn rất muốn nhào tới giành lấy người con gái mình yêu cứu nàng khỏi tràng cảnh mất mặt này nhưng chút lý trí còn sót lại đã cảnh báo hắn, nếu hiện tại kích động thì chắc chắn kết cục của hắn sẽ không khác gì mấy thi thể đang nằm trên mặt nước kia.

Trong tình huống này để giữ tính mạng hắn chỉ có thể cắn răng bất lực nhìn nữ nhân mà mình yêu thương tôn sùng trở thành đồ chơi cho kẻ khác, dù cay đắng uất hận vẫn phải chịu đựng.

Trận hoan lạc của Lạc Thủy bên này cũng đang đến hồi gay cấn nhất, tên hán tử phía dưới dùng ngón tay thô thiển của mình bắt đầu tách lấy hai mép môi mật đã sớm lầy lội của nàng ra thật rộng.

Nàng cũng nhiệt tình hưởng ứng theo, hai đùi càng dạng rộng hơn triển lãm hết khu âm hộ với cái lỗ thịt sâu hun hút cùng viên thịt đỏ tươi sung huyết đang giật giật vì nứng. Hán tử sau đó liền chèn lấy hai ngón tay luồng vào cửa mình làm Lạc Thủy bất giác rên lớn một tiếng hơi thở ồ ồ gấp gáp.

Hai ngón tay xuyên qua từng tầng tường thịt co bóp khít chặt, khi vừa chạm tới trọng điểm nhạy cảm nhất thì hắn lập tức dồn sức mà móc ngược lên, bàn tay còn lại bên ngoài cũng không rảnh rỗi miết lấy khe lồn vân vê hột le.

“Ọc… óc… chóc… chách… òm… ọp…”

“Hítttt… á á á… ôi… hư ư… ôi da… sướnggg… ân ha… ưm… sướng chết a… nữa… mạnh lên điii… lồn dâm… lồn dâm đã ngứa quá… á á á… um chụt chụt…”

Âm thanh hai ngón tay bới móc trong động thịt ướt át hòa lẫn cùng tiếng rên rỉ đĩ thoã của nàng vang động khắp không gian chiến trường tạo ra một bản hợp xướng dâm mị khiến hầu hết ai nghe thấy cũng đều rạo rực không yên mặt đỏ tai hồng.

Đám nam nhân ánh mắt như muốn nứt ra, hơi thở nặng nề, yết hầu liên tục lay động nuốt xuống ngụm nước bọt thèm khát thậm chí có tên còn lén đưa tay vào quần tự mình tuốt sục con cặc đã sớm cứng ngắc. Bọn họ hận tại sao mình không có phúc phần thay thế chỗ của mấy gã da xanh kia, dù chỉ chạm vào da thịt thần nữ một lần thôi thì chết cũng cam lòng.

Dâm dịch từ bên trong tử cung theo từng cú vọc của hán tử mà triều phun tung tóe, điểm G bị công kích liên tục khiến hông nàng giật giật nhanh chóng đạt cực khoái trong khi đó bàn tay vẫn không quên sóc lấy một con cặc khác.

Miệng nàng cũng không ngơi nghỉ, đầu nhấp nhô tới lui không ngừng phun ra nuốt vào dương vật của hán tử thứ ba tới tận gốc. Đầu khấc xuyên qua thực quản làm yết hầu của nàng cộm lên hình thù cây côn thịt dài ngoằng.

“Ân ân… ục… ọc… ưm… a… hô… ân…”

Sau nửa khắc, cuộc hoang dâm khó tin đã dần tới khúc cao trào, Lạc Thủy đẩy nhanh tốc độ sục cặc, hán tử da xanh đang đút côn thịt trong miệng nàng cũng ồ ồ thở gấp, tay hắn vịn lấy đầu nàng ra sức tống con cặc vào sâu tận dạ dày khiến Lạc Thủy phê đến lật trắng cả mắt, từ miệng mũi chảy đầy nước dãi.

Bên dưới hạ thân, hán tử còn lại đã nhét tới ngón tay thứ ba làm cửa mình của nàng bị kéo rộng ra thêm, nước nôi theo đó như suối nguồn phun ướt cả cơ thể màu xanh lá của hắn.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230