Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 17
Phần 17: Vô Lượng Kiếm Các

“Thiếp vẫn chưa hiểu, Tuyết Liên Cung và Đãng tỷ tỷ cũng vô cùng điệu thấp lại chưa hề có hiềm khích với ai, suốt trăm năm qua luôn yên phận ở mạc bắc Sở quốc phát triển bản thân, là kẻ nào lại huy động quy mô lớn muốn đối phó họ? Không lẽ là người Đông Hải vẫn nhớ mối thù năm xưa nên muốn tiến đánh?” Tần Mộ Uyển khẽ vuốt ngực Chu Cương Liệt cho hắn bình tĩnh lại.

“Hừ, nếu là bọn người Đông Hải thì chắc chắn mấy đại năng trung thổ sẽ không thể ngồi yên rồi, ta nghĩ không phải. Còn việc các thế lực muốn xử lý nhau thì cần gì nguyên cớ, đôi khi mang ngọc cũng là có tội rồi. Ta nghĩ có thể chuyện ở Tuyết Liên Cung có mỏ khai thác tiên linh thạch hoặc tiên quả dương căn kia đã bị lộ ra ngoài dẫn đến mấy kẻ tham lam muốn chiếm đoạt, hai thứ này đã là tu sĩ thì ai cũng động lòng nha.”

Vương Nhã Khuê điều hành Hắc Nha Tông vốn lăn lộn tiếp xúc nhiều với các loại thủ đoạn mưu mô kiểu này, nhận định của nàng nghe có lý hơn.

“Khoan đã, chủ nhân nói đôi cẩu nam nữ ngoài kia đều mang theo trường kiếm phải không?” Tiểu trà xanh ngước mặt nhìn Chu Cương Liệt như muốn xác nhận.

“Ừm, hai kẻ đó kiếm luôn ở cạnh bên người, dù có lên giường làm chuyện vợ chồng cũng giắt kiếm trên gối đầu không cách quá xa.” Hắn gật đầu trầm giọng nói.

“Vậy thì khả năng cáo chính là bọn chúng rồi.” Vương Nhã Khuê mắt phượng lóe lên sự nguy hiểm.

“Ý cô là Vô Lượng Kiếm Các có phải không?” Tần Mộ Uyển cũng nhanh trí đoán ra.

“Ừm, ngoài bọn chúng ra thì ta nghĩ cũng không còn ai dám đụng tới Tuyết Liên Cung sau chiến tích năm đó của họ.”

“Vô Lượng Kiếm Các là thứ đồ gì sao ta chưa từng nghe qua, nàng mau giải thích rõ đi.” Chu Cương Liệt vội vàng thúc giục, hai nàng nhìn nhau rồi nhẹ giọng ôn tồn nói hết những gì mình biết cho chủ nhân nghe.

“Theo những tình báo của Hắc Nha Tông của thiếp thu được, Vô Lượng Kiếm Các là một ẩn thế tông môn vốn tọa lạc ở Bắc Câu Lô Châu, đây là thế lực kiếm tu khá lâu đời cổ lão có từ tận trước thời Phong Thần. Bọn họ mấy trăm năm qua đều chọn ẩn cư ở phương bắc không tiếp xúc với thế gian cũng không phục vụ cho bất cứ chư hầu nào, nhưng không hiểu tại sao cách đây năm năm Vô Lượng Kiếm Các bỗng nhiên xuất thế, lại từ Bắc Câu Lô Châu di dời tới tận Sở quốc ở Nam Thiện Bội Châu sau đó nhận lời của Sở Vương thay thế Ngọc Thạch Đảo trở thành quốc giáo của vị chư hầu lớn bậc nhất này.”

“Vô Lượng Kiếm Các truyền thừa lâu đời, cường giả trong phái nhiều như mây, cảnh giới Địa Tiên có không dưới năm vị, có một đại phái hùng mạnh như vậy chống lưng, nước Sở đã mạnh lại càng mạnh hơn. Năm năm trước cũng vì chuyện này đã khiến các nước chư hầu một trận xôn xao náo động vô cùng lớn, cả Hoàng Triều Đại Chu cũng như lâm đại địch, mấy vị Địa Tiên tối đỉnh kia đều trong tư thế sẵn sàng gây chiến bất cứ lúc nào, nhưng rốt cuộc cũng không xảy ra bất cứ xung đột gì.”

“Vô Lượng Kiếm Các ở Sở quốc năm năm qua làm rất đúng chức trách của một quốc giáo, họ xây dựng tông môn trên ngọn núi kế cận Thành Đô, tổ chức thu nhận thêm các đệ tử hệ kiếm tu, bố trí nhân lực tới biên cảnh giúp Sở Vương trong các cuộc chinh phạt và bảo vệ lãnh thổ. Ngoài ra họ còn cho xây dựng các loại đền miếu thờ tự Vô Lượng Kiếm Tiên chính là thần minh của quốc giáo, ở khắp nơi dùng pháp thuật giúp đỡ dân chúng từ đó lôi kéo được rất nhiều tín đồ, hương hoả cúng bái không bao giờ dứt. Đây cũng là hành động rất bình thường của các giáo phái thờ phụng thần linh giống như Huyền Nữ Cung của thiếp vậy.”

Chu Cương Liệt tựa lưng vào ghế nghe từng người diễn thuyết, trong đầu đã dần hình dung ra tình huống mà Tuyết Liên Cung đang phải đối mặt.

‘Ài, một núi không thể có hai hổ, Tuyết Liên Cung mặc dù yên phận giữ mình chưa từng để bản thân cuốn vào tranh đoạt thế lực nhưng các nàng lại áng ngữ địa bàn ở phía Bắc, bên dưới còn có hai ba toà thành trì lớn, mặc dù nói đó là đất của Sở Vương nhưng trời cao hoàng đế xa, có lẽ quan lại dân chúng đều chỉ nghe theo hiệu lệnh của Tuyết Liên Cung.

Đãng Hồng Trần các nàng tọa trấn nơi đó chính là vô tình kìm hãm không cho quân Sở mở rộng lãnh thổ về phía Bắc, sớm đã trở thành cái gai trong mắt mấy đời quân vương. Trước đây vì Tuyết Liên Cung uy danh quá lớn Sở Vương không dám đụng vào, hiện tại đã có Vô Lượng Kiếm Các với số lượng Địa Tiên cường giả vượt trội hậu thuẫn bọn hắn liền lập tức muốn triệt để xử lý các nàng ấy.

Vô Lượng Kiếm Các kia chắc cũng nhân cơ hội đó thâu tóm địa bàn, biến bản thân thành thế lực độc đại ở Sở quốc.’

“Ân, bọn họ đã nghiên cứu rất kỹ lưỡng về các mối quan hệ của đám người Đãng tỷ tỷ và các thế lực bên ngoài nên mới cho người đến ngăn cản bọn thiếp rời Tần quốc hỗ trợ.” Tần Mộ Uyển khẽ gật đầu xem như hiểu thấu đáo mọi vấn đề.

“Thiếp hiện tại chỉ sợ có khi nào mối quan hệ hợp tác của chúng ta với phía Tây Hải bị người ta phát giác hay không, từ xưa đến giờ trung thổ và hải ngoại vốn không thuận hòa thậm chí là tử địch, tu sĩ hai bên vô cớ xâm phạm nếu bị đối phương bắt giết thì cũng tự chịu, nếu Vô Lượng Kiếm Các kia lấy cớ Đãng tỷ tỷ cấu kết ngoại địch mưu đồ bất chính vậy thì nguy rồi, lúc đó bọn chúng có lý do để đường đường chính chính ra tay mà không sợ ai can thiệp nữa.” Vương Nhã Khuê giọng đầy lo lắng bổ sung thêm.

Vào lúc này, bên ngoài cửa đại sảnh bỗng có một vật lao vút vào, nó là một khối năng lượng manh hình dáng như một con quạ toàn thân lượn lờ hắc vụ, đôi mắt đỏ ngầu, đây chính là bí pháp truyền tin cấp cao của Hắc Nha Tông. Vương Nhã Khuê đưa bàn tay ra cho quạ đen đậu lên, nàng nhắm mắt cẩn thận tiếp nhận tất cả thông tin, sau khi hoàn thành quạ đen liền tan biến hoàn toàn không để lại vết tích.

“Thế nào?” Tần Mộ Uyển chồm người tới tò mò hỏi.

“Ừm, mọi suy đoán của chúng ta đã được chứng thực gần như chính xác, Vô Lượng Kiếm Các ở Sở quốc đang rục rịch muốn ra tay với Tuyết Liên Cung, nhưng tình huống cũng chưa đến nỗi xấu lắm.” Tiểu trà xanh thở ra một hơi đáp.

“Mau cho ta biết tường tận mọi việc đi.” Chu Cương Liệt nâng nàng ngồi vào lòng mình vuốt ve hỏi rõ.

“Ân, theo thư các nguồn mật báo và cả thông tin chính thức Đãng tỷ tỷ đưa về thì vị Sở Vương kia có vẻ đang muốn nhổ bỏ tận gốc Tuyết Liên Cung để rộng đường cho hắn bắc phạt. Vô Lượng Kiếm Các kia cũng chưa định dùng võ lực, bọn họ chọn cách gửi bái thiếp cùng lễ vật muốn liên hôn với Tuyết Liên Cung.” Vương Nhã Khuê ái ngại ngước lên xem biểu hiện của vị chủ nhân này.

“Liên hôn? Cụ thể là thế nào?” Tần Mộ Uyển đã thay hắn đưa ra thắc mắc.

“Các chủ Vô Lượng Kiếm Các là Trịnh Viễn Đông muốn lấy Đãng tỷ tỷ làm phu nhân, đồng thời cũng ban hôn Tiêu Hi Nguyệt và Khương Nguyệt Nga cho hai thân truyền đệ tử của hắn ta. Hai tông phái hợp nhất làm một cùng hưởng tài nguyên do Sở quốc cung cấp.”

“Ồ, haha, tên này cũng thật đủ tham lam nha, để Tuyết Liên Cung chỉ có mỗi Đãng Hồng Trần là Địa Tiên tối đỉnh đi liên hôn hợp nhất với thế lực của chúng, như vậy chi bằng nói là nàng ấy hai tay dâng cả cơ nghiệp bản thân mình gầy dựng cho nhà chồng, bọn chúng không tốn chút sức lực liền nuốt trọn một tông môn.” Chu Cương Liệt xoa xoa trán cười nhạt biểu cảm vừa hài hước lại mỉa mai.

“Đãng tỷ tỷ quyết định ra sao?” Tần Mộ Uyển cũng phì cười hỏi tiếp.

“Tạm thời tỷ ấy chưa có đáp lại, nhưng trong mật báo gửi về tỷ ấy nói Trịnh Viễn Đông kia có lẽ đã biết về mỏ tiên linh thạch bên dưới lòng núi Phiêu Tuyết Lĩnh, cộng với hắn đã tham lam Ngộ Đạo Thạch trong tay tỷ ấy từ lâu nên quyết tâm muốn chiếm đoạt.”

“Ngộ Đạo Thạch? Đây là thứ đồ gì?” Chu Cương Liệt nghiêng đầu khó hiểu.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230