Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 145
Phần 145: Kiếm Tiên và Thần Nữ

“Nhan kiếm tiên ngươi còn chờ gì nữa, ả ta đã ra tay rồi. Ngươi xông lên trước áp trận bọn ta sẽ ở sau yểm trợ, hôm nay lão nương nhất định phải đem Tuyết Liên Cung đám tiện nhân trên dưới cùng nhau huyết tẩy một lượt.”

Thiết Mộc Tử La gầm lên, từ không gian trữ vật lấy ra một thanh bảo khí hình dáng rìu chiến cấp độ Chân Tiên, trên lưỡi rìu bốc lên huyết khí dày đặc minh chứng nó đã từng nhuốm máu bao nhiêu kẻ địch.

“Đúng, tất cả đồng loạt công kích, song quyền nan địch tứ thủ, ta không tin nữ nhân này có thể chống lại chúng ta hợp công.”

Lệ Nhiễm Sương cũng biết hiện tại không còn thời gian để do dự, trường cung hoàng kim ánh lên từng tia quang hoa lập loè, dây cung kéo căng ba mũi tên ánh sáng cùng lúc quyết không để Lạc Thủy có bất kỳ cơ hội nào tránh thoát.

Độc Mục Hiệu Uý sắc mặt hung tợn nâng cao đại đao lên, chân khí cùng sát ý tỏa ra hình thành một hình chiếu lưỡi đao to lớn sẵn sàng chém nát bất kỳ vật gì cản đường.

Nhan Như Ngọc trong mắt cũng lập loè chiến ý, thân là kẻ lấy kiếm nhập đạo nhìn thấy được đối thủ xứng tầm khiến kiếm tâm của nàng tràn đầy hưng phấn.

Sau lưng Nhan Như Ngọc không biết từ khi nào đã xuất hiện thêm bảy luồng kiếm ảnh hình dáng khác nhau, nàng không nói không rằng lập tức tốc biến áp sát Lạc Thủy, Vong Tình Kiếm trên tay thi triển một đòn đâm trực diện, Kiếm Thế mang theo uy áp mạnh mẽ tập trung khóa chặt mục tiêu.

Lạc Thủy thấy đối thủ tiếp cận khoảng cách gần nhưng vẫn giữ thái độ điềm tĩnh không chút gợn sóng, tà áo khoác cánh tiên đón gió bay phấp phới càng làm nổi bậc phong thái ung dung cùng quyến rũ của nàng.

Ngón trỏ cùng ngón giữa của nàng chắp lại, thủy linh lực tuông trào nhanh chóng thực chất hóa thành một sợi roi trong suốt lấp lánh như pha lê. Ánh mắt mềm mại của nàng nhìn về phía Nhan Như Ngọc một cách lạnh lùng không chút dao động.

Đôi cánh tay trần vũ động, sợi roi thủy linh kia cũng theo đó quất tới đón đỡ nhát đâm của Vong Tình Kiếm.

“Chátttt… kengggg…”

Hai luồng lực lượng va chạm trực tiếp phát ra âm thanh chát chúa, thấy thế công của mình bị ngăn cản Nhan Như Ngọc cũng không chút e dè, bàn tay còn lại nhắm về phía ngực Lạc Thủy mà vung chưởng, đồng thời từ phía sau bảy luồng kiếm ảnh cũng lập tức phóng tới bủa vây không để cho đối thủ bất cứ cơ hội nào tránh né.

Tình thế của Lạc Thủy lúc này thật tràn ngập nguy cơ, roi trên tay đang ngạnh kháng với Vong Tình Kiếm không thể rút về, trong trường hợp nàng đỡ chưởng của đối phương thì sẽ bị bảy thanh kiếm kia nhất loạt xiên trúng, còn nếu cản kiếm ảnh thì lại ăn trọn chưởng ấn kia vào ngực.

Đám đông vây xem rầm rộ xôn xao bàn luận, trận chiến này quả thực đáng mong chờ, chỉ mới vừa bắt đầu mà đã gắt gao dồn đối thủ vào thế bí như vậy, đúng là kiếm tiên có tư chất đỉnh lưu, tư duy chiến đấu thực đáng khâm phục.

Nhưng Lạc Thủy làm sao có thể vì chút tính toán này mà chịu thiệt thòi, nàng nhanh chóng làm ra phản ứng, trên đầu ngón tay bên còn lại cũng ngưng tụ ra thêm một sợi roi nữa.

Nàng khẽ phất một cái, roi thủy linh mang theo khí thế sắc bén quét ngang đánh bật bảy luồng kiếm ảnh kia xơ xác cũng thuận thế đánh thẳng vào bàn tay đang khu chưởng của Nhan Như Ngọc.

Giao tranh chớp nhoáng kết thúc, hai người tách nhau ra, Nhan Như Ngọc nhảy lùi về phía sau mấy bước nhíu mày nhìn bàn tay mình đã bị rạch một vệt ngang rướm máu. Rõ ràng lần đầu tiên trao đổi chiêu thức vị Vô Lượng Kiếm Tiên này đã ăn thiệt thòi.

Sợi roi trong tay đối phương tuy chỉ là chân khí hóa thành nhưng lại sắc bén không thua bất kỳ lợi khí nào, thậm chí còn cắt được cả hộ thân cương khí. Nhan Như Ngọc sắc mặt vẫn không chút chuyển biến nhưng trong lòng lại âm thầm nghiêm túc hơn.

Nàng tiếp tục ra tay, kiếm quang từ Vong Tình Kiếm lập loè tạo thành từng luồng phong nhận hình bán nguyệt phá không đánh tới, Lạc Thủy cũng đã bắt đầu động thân, hai sợi roi vung vẩy gạt bỏ toàn bộ phong nhận.

Cả hai lao vào nhau tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh khiến đám khán giả đang xem hoa cả mắt. Vong Tình Kiếm của Nhan Như Ngọc luôn mang theo kiếm thế chấn nhiếp tinh thần, mỗi nhát chém đều sắc bén như muốn xé toạc không gian.

Roi của Lạc Thủy thì uyển chuyển tự do, mỗi cú quất như mang theo cả dòng sông cuồng nộ, linh hoạt mà mạnh mẽ. Âm thanh va chạm chan chát liên tục phát ra, những nơi các nàng đụng độ đều khiến không gian gợn sóng thậm chí nứt gãy.

Những đòn thế của Nhan Như Ngọc mang đầy sự lạnh lùng chuẩn xác nhắm vào yếu điểm của đối phương không hề thừa thãi. Nhưng Lạc Thủy cũng chẳng hề nao núng, phong thái của nàng tựa như một nữ vương nắm quyền sinh sát.

Một sợi roi đánh bật Vong Tình Kiếm, sợi còn lại như rắn nước muốn quấn lấy Nhan Như Ngọc, nếu bị thứ này trói buộc thì chắc chắn nàng ta sẽ khó giãy thoát. Nhưng thân là nữ kiếm tiên kinh nghiệm chiến đấu thực tiễn thượng thừa làm sao có thể để bản thân lâm vào thế hiểm.

Đan điền của Nhan Như Ngọc vũ động, chân khí mang theo băng thuộc tính cùng Kiếm Thế từ thân thể bộc phát ra như sóng triều lập tức đông cứng sợi roi thủy linh khí kia, nàng cũng nhanh chóng lách người thoát khỏi thế gọng kìm đồng thời lại vung kiếm trả lại cho đối phương hai đòn kiếm quang.

Lạc Thủy tay áo bồng bềnh phất nhẹ, hữu chưởng mang theo thủy thuộc tính như vòi rồng đánh tan kiếm quang.

Trong ánh mắt cả hai người đều xuất hiện sự phấn khích hăng hái cùng chiến ý dâng trào khi gặp đối thủ xứng tầm, không ai bảo ai lại tiếp tục lao vào triền đấu. Hai thân ảnh thanh thoát xinh đẹp như tiên nga thể hiện một trận chiến đỉnh cao.

Các nàng hóa thành hai đạo bóng mờ liên tiếp đụng độ nhau rồi lại tách ra, gặp chiêu phá chiêu, người qua kẻ lại kín kẽ không chút sơ hở, cứ vậy một khắc đồng hồ sau tình thế vẫn cân tài cân sức bất phân thắng bại.

Khỏi phải nói đám khán giả xung quanh phấn khích như thế nào, đây mới thực sự là tiên nhân chi chiến mà họ mong muốn được tận mắt chứng kiến a. Hai đại mỹ nhân nhan sắc tuyệt trần thân thể mỹ miều kiều diễm, chiêu thức các nàng thi triển đều thập phần hoa mỹ làm người ta lóa hết cả mắt.

Đãng Hồng Trần hơi lo lắng hướng mắt nhìn về ba tên Chân Tiên còn lại vẫn đang vận sức sẵn sàng tiếp ứng. Lạc Thủy đang ở thế giằng co với Nhan Như Ngọc, nếu đám người đó vô sỉ chen vào muốn lấy đông hiếp ít thì liệu nàng ấy có thể chống đỡ được không?

Nhưng nàng sực nhớ ra, Chu lang đang ở đây quan sát toàn bộ trận chiến, nếu Lạc Thủy gặp nguy hiểm chắc chắn chàng ấy sẽ ra tay cứu giúp, nghĩ đến đây nàng cũng âm thầm yên tâm không lo lắng nữa.

Trên đỉnh núi, Chu Cương Liệt đang vừa âu yếm Băng Tâm và Thanh Tâm vừa chăm chú xem Lạc Thủy thể hiện, hắn không chút lo lắng nào về việc nàng sẽ bị vây công. Nhìn về phía ba cái Chân Tiên ở sau đang vận khởi chuẩn bị tìm thời cơ hợp công với Nhan Như Ngọc hắn không giấu được vẻ mặt chế nhạo.

“Khà khà, các ngươi tưởng đây là chiến lực mười phần của Lạc Thủy rồi sao? Haha thực quá ngây thơ, nàng chỉ mới làm nóng người mà thôi, cứ đợi đi, ác mộng hiện tại mới thực sự bắt đầu.”

Đùa chắc, Lạc Thủy cục cưng của hắn lúc còn ở trong Sơ Đạo Hỗn Độn Tháp tiềm tu đều là tự đặt bản thân vào hung hiểm để rèn giũa thực chiến. Nàng đã đạt đến trình độ một mình đối đầu với tám đối thủ đồng giai vẫn có thể thủ thắng, ở đây chỉ có Nhan Như Ngọc cùng ba tên tôm tép thì làm sao đủ cân lượng để nàng dùng hết sức chứ.

Bên dưới sân đấu, xung quanh thân Nhan Như Ngọc lúc này đang không ngừng sinh sôi ra hàng ngàn hàng vạn luồng kiếm khí, đây là đại chiêu mà lúc trước Trịnh Viễn Đông đã từng sử dụng, Vạn Kiếm Quy Tông, nhưng rõ ràng qua tay một Chân Tiên viên mãn uy lực cùng số lượng kiếm đã vượt trội hơn không biết bao nhiêu lần.

“Vô Lượng Kiếm kỹ – Vô Tận Kiếm Long!”

Nhan Như Ngọc tay cầm Vong Tình Kiếm chỉ về phía trước, vô hạn kiếm khí liền tập hợp với nhau ghép lại thành một đầu Kiếm Long dài hàng trăm trượng, tiếng vang leng keng cùng âm thanh rít gào của nó làm mọi người có mặt đều tê dại tận tâm hồn.

“Kiếm tới!” Theo thanh âm băng lãnh nhưng tràn đầy uy lực của nàng, đầu Kiếm Long kia lập tức hướng về phía Lạc Thủy mà lao đến.

Mỗi thanh kiếm trong cơ thể rồng phản chiếu ánh sáng tạo nên một dải quang hoa chói lóa tựa như long lân kim loại sắc bén rực rỡ. Kiếm Long lao xuống cuốn theo một cơn bão kiếm, từng lưỡi kiếm tách ra rồi hợp lại, xoáy tròn xung quanh, gây ra một luồng cuồng phong cuộn trào đầy sát khí.

Lạc Thủy mặt không hề đổi sắc, mấy mươi thước xung quanh phạm vi dưới chân nàng không biết từ khi nào đã hoàn toàn hóa thành một hồ nước, thủy linh lực từ bên trong nhanh chóng ngưng tụ thành một đầu cự nhân cao hàng trăm trượng.

Người khổng lồ nước với hai cánh tay cơ bắp vỗ ngực gầm vang đầy uy dũng rồi nhảy khỏi hồ nhào đến ngạnh kháng trực diện với Kiếm Long. Hai tôn quái vật to lớn vật lộn với nhau khiến các dãy núi rung chuyển dữ dội, đại địa cũng bị cày xới không ra hình thù.

Trên cơ thể được hình thành từ thủy thuộc tính của cự nhân xuất hiện những vòng xoáy thủy lưu liên tiếp cuốn lấy kiếm khí mà nghiền nát. Kiếm Long gào thét vùng vẫy, đuôi cùng vuốt sắc bén như thần binh lợi khí cũng không ngừng công kích đáp trả lại đối thủ.

Nhưng đúng như người ta nói rút đao chém xuống nước nước càng chảy mạnh, người khổng lồ bằng nước kia hoàn toàn miễn nhiễm với loại sát thương vật lí này, dù có bị đuôi rồng quét rụng một cánh tay thì lập tức nó lại mọc lại chi gãy không chút tổn hao nào.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230