Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 206
Phần 206: Tiểu biệt thắng tân hôn

Giữa trời đêm vô tận, ánh trăng dịu dàng tròn vằng vặc chiếu xuống tầng mây phiêu đãng vẽ lên bầu trời những dải sáng mềm mại tựa nhung lụa. Trên một cụm tường vân đang phiêu đãng trôi có hai bóng người nép sát vào nhau tư thế thập phần thân mật.

Chu Cương Liệt ngồi tựa lưng vào chiếc ghế đệm êm ái kết từ mây, đôi tay vững chãi ôm trọn lấy Đãng Hồng Trần vào lòng. Nàng thường ngày luôn giữ vẻ lạnh lùng nghiêm túc như băng sương giờ phút này lại ngoan ngoãn dựa vào lồng ngực hắn bộ dạng nhu hòa như mèo nhỏ.

Cảm nhận kỹ từng nhịp đập mạnh mẽ từ vị trí trái tim, nàng nở một nụ cười toại nguyện, đây không phải là giấc mộng, Chu lang thực sự đã về bên nàng rồi.

“Chu Lang… Chu Lang, hì hì…”

Nàng cất tiếng gọi hắn, sau đó lại không nhịn được mà cười tình, hai gò má phớt hồng thể hiện rõ tâm trạng vừa hạnh phúc vừa bối rối. Chu Cương Liệt hơi cúi người áp trán mình vào trán nàng, khuôn mặt hai người kề sát vào nhau, cảm nhận rõ ràng cả từng hơi thở của đối phương.

“Hồng Trần à, sao vậy?”

Hắn đáp lại với giọng đầy tình tứ, nãy giờ cô tiểu tình nhân này đã gọi hắn mấy mươi lần rồi nhưng mỗi lần hắn trả lời thì nàng chỉ đỏ mặt cười thầm chứ không nói gì.

“Hì, không có gì, chỉ là người ta muốn gọi chàng thêm vài lần thôi mà. Chu lang… thiếp thực nhớ chàng chết mất, hai chữ Chu lang này thiếp đã hơn trăm năm không được gọi rồi.”

Không một gã đàn ông nào có thể từ chối được tấm chân tình của giai nhân vừa ngọt ngào lại quyến rũ như này được. Và Chu Cương Liệt cũng thế, hắn ân cần vuốt nhẹ tóc mai hơi tán loạn của nàng, bàn tay còn lại sờ lên khuôn mặt nõn nà xinh đẹp kia sau đó thở dài một hơi.

“Thật ngoan a, ta thực có lỗi, lại để cho nàng khổ cực chờ đợi héo rũ lâu như vậy.”

“Ưm, không khổ sở chút nào, là thiếp tự nguyện mà, nam nhân của thiếp mãi mãi chỉ có thể là chàng thôi, dù có chờ thêm trăm năm hay ngàn năm nữa cũng không thể đổi.”

Nàng giữ lấy bàn tay hắn đang vuốt ve gò má mình, ánh mắt tràn đầy nhu tình đáp lại.

“Hảo nương tử a, lần này ta trở lại nhất định sẽ không để nàng chịu ủy khuất thêm nữa, sau này ta có đến đâu đều sẽ mang nàng theo cùng, mãi mãi không xa cách.” Hắn khẳng định chắc nịch.

“Ân, thiếp tin chàng, thiếp vui lắm…”

Đãng Hồng Trần gật đầu cười tình, hai mắt lim dim chu môi lên thể hiện rõ ràng ý muốn được hôn. Chu Cương Liệt đang định đáp ứng nhưng như nghĩ tới cái gì đó vội giữ nàng lại làm Đãng Hồng Trần hơi ngơ ngác sau đó lại xụ mặt phụng phịu như bị mất hứng.

“Khà khà, từ từ nào đừng hấp tấp, mừng ngày hội ngộ hôm nay nàng cùng ta uống một ly trước đã.”

Hờn dỗi là thế nhưng chỉ cần hắn nói một câu dỗ dành thì nàng đã lập tức như quả bóng bị xì hơi vòng tay ôm chặt hắn như gấu túi, đầu gật lia lịa tỏ ý chấp nhận.

Chu Cương Liệt hài lòng lập tức lấy ra một vò tiên tửu tỏa hương thơm ngát. Đãng Hồng Trần tuy không hiểu tình lang đang ôm ấp ý đồ gì nhưng nàng đối với hắn có một sự tin yêu tuyệt đối nên dù hắn có làm gì nàng cũng sẽ ủng hộ hết mình.

“Hồng Trần à, nàng có biết uống rượu như thế nào mới là lạc thú nhất không?”

Hắn nheo mắt đầy ý vị hỏi, nàng khẽ lắc đầu tỏ ý không biết, trong trí não vị đại cung chủ si tình lúc này chỉ còn lại sự mê đắm trong tình yêu ngọt ngào làm gì còn có tâm tư nghĩ chuyện nào khác nữa.

“Hề hề, để ta dạy cho nàng nhé, những kẻ tầm thường ngoài kia chỉ biết nốc rượu từng ngụm rồi cho đó là sảng khoái, nhưng chúng nào đâu biết tư vị hảo tửu tuyệt vời nhất chính là hương tân mật dịch của giai nhân, mà ly rượu tinh xảo nhất thế gian cũng chính là đôi môi mềm mại của nữ tử. Đến! Ta muốn cùng nàng đối ẩm.”

Chu Cương Liệt cười bá đạo một tay nâng vò rượu hớp một ngụm lớn. Hương tửu nồng đượm lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng còn chưa kịp nuốt xuống, hắn đã đưa tay còn lại kéo lấy giai nhân trong lòng rồi cúi đầu trờ tới đưa môi áp lên đôi môi mềm mại của nàng.

Đãng Hồng Trần đang ngước nhìn hắn một cách say đắm cũng lập tức hiểu ý, môi thơm hé mở hơi nâng lên đón nhận lấy tình yêu của nam nhân đối diện. Hắn không chút do dự chiếm lấy môi nàng, rượu từ miệng hắn cũng theo đó chảy vào miệng nàng.

Hơi rượu nồng nàn kết hợp hòa quyện cùng hương thơm từ cánh môi nữ tử chính là mỹ vị ngọt ngào nhất trần đời mà bất kỳ gã nam nhân nào cũng khao khát. Không biết từ bao giờ đầu lưỡi của hắn đã vươn tới xâm nhập vào khoang miệng tìm bắt lấy cái lưỡi nhỏ mềm mại của nàng mà trêu đùa quấn quýt.

Đãng Hồng Trần một bộ dạng hàm xuân chớp lấy đôi mắt diễm lệ mơ màng đón nhận một cách cuồng dại, hai người từ khi gặp lại đã hôn hít không biết bao nhiêu lần nhưng nàng vẫn tham lam không cảm thấy đủ. Đầu lưỡi khẽ vươn ra, vụng về tìm kiếm hơi ấm của hắn, nụ hôn dần trở nên mãnh liệt, hơi thở hai người quấn quýt như thể muốn hòa làm một.

Chu Cương Liệt nhấm nháp hương vị ngọt thơm của tiên tửu hòa quyện với chất mật từ trong miệng nàng, đây mới là thần nhưỡng thực sự mà thế gian chỉ có mình hắn sở hữu.

Đãng Hồng Trần cũng vậy, bao nhiêu nước bọt hòa cùng rượu theo đầu lưỡi hắn đẩy qua nàng đều phấn khích nuốt xuống toàn bộ, nét mặt không hề giấu giếm sự hạnh phúc ngập tràn.

Tầng mây cao vời vợi, ánh trăng bàng bạc rọi xuống, phủ lên đôi nhân ảnh đang quấn lấy nhau say sưa tận hưởng môi lưỡi triền miên. Đêm nay hai người chỉ dành riêng cho nhau để thỏa mãn nỗi nhớ nhung xa cách hơn trăm năm.

Chu Cương Liệt ôm chặt Đãng Hồng Trần vào lòng, hơi thở hắn nóng rực, đôi mắt sâu hun hút như muốn nuốt trọn bóng hình trước mặt. Hai người môi vẫn chưa rời nhau, nụ hôn cuồng nhiệt mang theo khao khát và si mê đốt cháy cả tầng không.

Bàn tay hư hỏng của hắn lại chẳng thể nằm yên bắt đầu lần mò xuống, nhẹ nhàng tháo bỏ đai lưng mảnh mai, Đãng Hồng Trần hơi run lên, nàng biết tình lang muốn làm gì và bản thân nàng cũng muốn nó.

Ăn tủy trong xương một lần mới biết liếm nó cũng ngon, thân thể nàng trước đó đã được hắn khai phá tới tận cùng, sau khi hắn rời đi nàng vẫn một mực chờ đợi không tìm bất kỳ nam nhân nào khác. Khi cơn dâm nổi lên cũng chỉ tự mình an ủi hoặc tìm hai cô đệ tử cùng họ mài ép một chút.

Nàng sớm đã đói khát ngứa ngáy nhớ nhung cái cảm giác được khúc thịt thô to kia lấp đầy bên trong, bị nó giã từng cú tàn bạo quất đánh lên hoa huyệt, bị cái đầu khấc kia phá cung chạm đến nơi sâu nhất sau đó nhấn chìm phòng hoa của nàng bằng những dòng tinh ấm nóng.

Bây giờ cuối cùng nàng đã chờ được tình lang trở lại, Đãng Hồng Trần hiện tại giống như củi khô bén lửa, cơn nứng bùng cháy dữ dội khiến nàng không ngần ngại vứt bỏ hết mọi tính cách lãnh đạm nghiêm nghị thường ngày.

Đêm nay và cả sau này nàng muốn bung xõa, nàng muốn sống đúng với chính mình, một nữ nhân nghiện tình dục, dâm tính thao thiên, nàng đã nín nhịn quá đủ rồi.

Không đợi Chu Cương Liệt ra tay Đãng Hồng Trần đã gấp gáp không chịu nổi, nàng nắm lấy cả vạt đạo bào bên ngoài lẫn áo lụa phía trong mà mở toang ra, lại lắc người một cái làm cả hai lớp vải trượt khỏi vai rơi xuống.

Thân trên lúc này chỉ còn mỗi chiếc yếm nhỏ mỏng tang phơi bày thân thể mỹ lệ như kiệt tác được chạm khắc tinh tế. Làn da hoàn mỹ không tì vết tựa như dương chi ngọc thạch được mài giũa kỹ càng, trắng nõn mà ánh lên sắc hồng phớt mê người.

Đôi nhũ phong no tròn cao vút, mềm mại mà căng đầy, chiếc yếm bé nhỏ kia hoàn toàn không đủ để che lấp đi cảnh đẹp ý vui. Núm vú theo nàng hứng tình đã sớm săn cứng lại nhô thật cao đẩy phần vải yếm cộm lên nhìn một cái liền thấy rõ rệt.

Chu Cương Liệt nhanh chóng kéo nốt áo yếm xuống, đôi bạch ngọc thỏ khi này đã không còn vướng bận gì nữa cứ vậy nảy tưng tưng bại lộ ra ngoài. Bàn tay hắn đầy tính xâm lược không chút câu nệ liền chụp lấy khối thịt đàn hồi kia mà nhào nặn một trận.

“Ưm… hư… um… ư…”

Vì môi vẫn đang bị hắn ngậm chặt nên Đãng Hồng Trần gặp kích thích chỉ có thể ư ử rên rỉ trong cổ họng như mèo hoang động dục. Ánh mắt nàng ngập tràn mông lung nhìn hắn như cỗ vũ.

Chu Cương Liệt được đà lại khẽ siết tay, cảm nhận độ đàn hồi mềm mại một cách hoàn mỹ, ngón tay miết nhẹ qua nơi đầu ti mẫn cảm sau đó lại nhéo lấy nó mà vân vê chà miết khiến tuyến vú gặp kích thích, một dòng sữa trắng lập tức chảy ra làm ướt cả tay hắn.

Lúc này hắn mới chịu rời khỏi cánh môi ngọt ngào kia mà cúi xuống vùi đầu vào bầu vú như một đứa trẻ tham lam lâu ngày đói khát tìm thấy được nguồn sống.

Môi lưỡi hắn lần theo đường cong mềm mại rồi dừng lại trên bầu ngực tròn trịa. Đầu lưỡi hắn lướt nhẹ quanh nhũ hoa đã săn cứng rồi bất chợt há miệng thật lớn mà ngậm lấy rồi ra sức hút mút.

Dòng sữa ấm theo lực đạo mạnh mẽ mà trào ra lan trên đầu lưỡi mang theo vị ngọt béo tự nhiên. Chu Cương Liệt càng ra sức bú mạnh hơn, đầu lưỡi khuấy động hút lấy từng giọt sữa tươi, nhưng hắn vẫn rất tham lam, bàn tay lại o ép lấy bầu vú bên kia kéo hai núm sát gần nhau rồi hứng khởi ngậm lấy cả đôi.

“Hiii… a… ôi ôi… tê… sướng… Chu lang… ôi a… thực phê a… chàng là con nít sao? Á… hi… đúng rồi, uống đi… sữa của thiếp để dành bao năm nay cho chàng hết đó… hư ư…”

Cảm giác được vô tận kích thích đến như đôi nhũ hoa khiến Đãng Hồng Trần khoái ý dâng trào không kìm nổi tiếng rên rỉ, cơ thể nàng hơi run, đôi tay vô thức càng ghì chặt lấy đầu hắn vào ngực mình hơn.

Trong lúc vẫn say mê thưởng thức vị sữa trên đầu lưỡi, đôi tay hắn lại bắt đầu không yên vị mà lần mò xuống. Những ngón tay mạnh mẽ nhưng khéo léo mơn trớn eo thon, cảm nhận làn da mịn màng dẻo dai như mãng xà.

Hắn xoa nhẹ lên vùng bụng phẳng lì, chậm rãi vuốt ve từng tấc da thịt trước khi bàn tay dừng lại nơi vạt váy lụa mềm mại. Đãng Hồng Trần cũng rõ ràng tiếp theo phải nên làm gì, nàng cười rạng rỡ xoa lấy mái tóc xõa tung của tình lang, môi mấp máy thỏ thẻ.

“Chu Lang, yêu thiếp đi… thiếp mong ngày này lâu lắm rồi… mau, chiếm lấy thiếp, thô bạo dùng đại dương vật của chàng thao địt thiếp đi. Huyệt dâm của người ta nhớ cặc chàng muốn chết rồi…”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230