Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 58
Phần 58: Huấn luyện heo mẹ

“Phu quân, xem bọn thiếp thế nào thu phục ả ta.”

Lạc Thủy đứng lên, phong thái uy nghiêm gợi cảm như một nữ vương thứ thiệt. Trên người nàng mặc bộ đồ lót ren màu đỏ, áo ngực viền đen mềm mại ôm trọn hai quả dưa khiến chúng o ép lại tạo thành cái khe rãnh như vực sâu hút hồn.

Bên dưới là quần lọt khe hở đáy cắt xẻ tinh tế khi hai chân hơi tách ra thấp thoáng còn nhìn rõ cả nộn huyệt với hột le lộ ngoài mép môi hồng hào, rừng đen âm mao nằm ngay ngắn trên gò mu cao vút. Nàng còn xuyên cả tất lưới tôn lên đôi chân dài miên man dụ hoặc.

Mái tóc bồng bềnh như sóng nước kết hợp với kiểu trang điểm đậm, lông mi cong vút, môi son đỏ như máu. Nàng hiện tại thiếu đi một chút ngây ngô hiền thục như lúc xưa lại thêm vài phần trưởng thành phong vị mạnh bạo.

Chính là một đầu báo cái mãnh liệt sắc sảo lại nóng bỏng tràn ngập mị hoặc quyến rũ, khí chất cao quý kiêu sa này khiến bất cứ ai đối diện đều cảm thấy bản thân thấp kém đi vài bậc, không cùng một đẳng cấp với nàng.

Hình tượng này lúc sáng thức dậy chính Chu Cương Liệt đã giúp nàng tạo dựng nên, vừa xinh đẹp lại phù hợp với thân phận chưởng quản hậu cung, rất ra dáng chính phòng quốc mẫu vạn người tôn kính.

“Tốt, cứ chơi thật vui đi.” Hắn hài lòng xoa mông thịt của nàng mấy cái. Lạc Thủy ngúng nguẩy đít, chân mang giày cao gót đi tới trước mặt Chung Ly Lạp Chân, trên tay xuất hiện một cái roi da rõ ràng được lấy trong mớ đồ chơi bạo dâm.

Một ánh mắt của nàng liếc qua mang theo uy bức làm chúng nữ bên cạnh rét run lật đật xúm xít tới xung quanh không tiếc lời ngợi khen ca tụng nàng, ai cũng sợ roi kia sẽ quất lên người mình.

“Đại tỷ thật ngầu a.”

“Lạc Thủy tỷ là người đẹp nhất muội từng thấy đó. Vừa tuyệt diễm còn mạnh mẽ bá đạo, muội muốn theo hầu hạ tỷ cả đời.”

“Hì hì, đại tỷ uy vũ có gì sai bảo cứ nói muội nhất định tuân theo.”

Chu Cương Liệt ở phía sau cũng phì cười trước sự xu nịnh của mấy cái tình nô này, cơ mà như thế cũng tốt, để nàng lập ra oai phong về sau sẽ dễ dàng chế ngự mấy cái dâm nữ hung bạo này hơn.

Chung Ly Lạp Chân sau khi đã tiết thân thì lý trí cũng đã dần lấy lại thanh tỉnh, nàng ta ngẩng đầu lên ngó qua roi da trên tay Lạc Thủy liền biết bản thân sắp nhận lãnh lấy cái gì nhưng nàng không những không sợ hãi còn ẩn ẩn có chút chờ mong.

“Vút… chát… chát… chát…”

“Yaaa… Á á á… ô… hức… á… a…”

Cùng với từng đợt vung tay thô bạo, roi da bay múa rồi vụt lên trên da thịt cô gái số khổ từng nhát liên hoàn, tất cả đều nhắm vào những bộ vị trọng yếu như bầu vú, đùi, mông và cả mu lồn. Chung Ly Lạp Chân thét dài từng tiếng, cảm giác đau rát thấu tận tâm can khiến nước mắt nàng lần nữa lăn dài.

Bên dưới âm hộ càng là vì chịu kích thích mà dâm thủy tuông trào theo mỗi lần roi quất tới. Vú thịt cũng theo đó cuồng phún sữa tươi rơi vãi xuống sàn nhà.

“Tiện kỹ, heo mẹ, thứ hạ tiện rẻ tiền như ngươi còn dám cả gan tơ tưởng sẽ được phu quân của ta lâm hạnh? Ngươi xứng sao? Thứ xú nữ nhân thấp hèn hơn cả súc vật như ngươi chỉ đáng để đem ra làm đồ chơi giải trí cho phu quân, hoàn toàn không có chút giá trị nào khác. Biết thân biết phận đi!”

Theo từng câu nói là từng lần Lạc Thủy quất roi tới để lại từng đường lằn rỉ máu. Thân thể Chung Ly Lạp Chân vốn đã bị cải tạo khiến mọi xúc cảm đều được khuếch đại gấp nhiều lần, nàng nhanh chóng bị loạn roi quất cho ngắc ngư, đau đến điếng cả hồn.

Nhưng không hiểu tại sao càng là chịu ngược thì nàng lại càng thấy thể xác lẫn tâm hồn sướng khoái đến lạ thường. Mỗi lần roi da kia quất tới những vùng nhạy cảm đều có thể làm nàng triệt để cao trào, dâm thủy tuông như suối, thậm chí khi bị đánh trúng hột le nàng càng là hẩy cả hông lên gào thét mà triều phun, nước lồn lẫn nước đái trào ra thành vòi.

“Vụt… chát… chát… bốp… chát… vút…”

“Hừ, đúng là con lợn nái thích khổ dâm mà, bị đánh như vậy còn trưng vẻ mặt biến thái đó ra, haha không biết Mã Vinh Thành kia khi chứng kiến bộ dạng đạo lữ mình như vầy có hoài nghi nhân sinh sốc mà ngất xỉu luôn không.” Tần Mộ Uyển buông lời khinh bỉ.

“A, mau lấy ra Ngọc Lưu Ảnh, phải thu giữ khoảnh khắc này thật kỹ sau này ở giữa trận doanh hai phe mà phát ra cho bọn Vô Lượng Kiếm Các kia xem thật rõ, cho chúng một cái kinh hỉ thật lớn mới được.” Vương Nhã Khuê liền đem bảo bối ghi hình ra đặt ở vị trí lấy góc quay tốt nhất.

“Chậc chậc, mới hôm trước còn rất kiêu căng hổ báo không xem chúng ta ra gì, bây giờ xem cái bộ dạng này thật kém hơn cả kỹ nữ hạng ba trong thành.”

“Đúng đúng, cái gì mà nói sống đồng tình đồng sàng, chết đồng quan đồng quách. Lúc đó nghe ôi sao mà cảm động, bây giờ nghĩ lại nếu đem cái bộ dạng heo mẹ này của ả ta nói những lời đó thực làm người ta buồn nôn a.”

“Phải phải, mới có hai ngày đã phản bội trượng phu của mình chạy theo thỏa mãn nhục dục rồi, đây rõ ràng là có máu đĩ từ trong xương tủy bây giờ mới bộc lộ nha.”

Ba cái thiếu nữ Vũ Uyên, Lam Hinh và Khinh Y lần lượt tổng sỉ vả lăng nhục Chung Ly Lạp Chân thậm tệ, nàng kia càng nghe lại càng lâng lâng hơn, tính cách khổ dâm đã kích thích hoàn toàn.

‘Sao hả, nhục nhã không? Hôm trước phu quân đã cho cơ hội để ngươi từ bỏ tên tình lang vô dụng bất tài kia theo chàng ấy, bảo đảm sẽ giúp ngươi một bước thành tiên nữ xinh đẹp mạnh mẽ vạn người ngưỡng vọng nhưng tiện nhân ngươi lại từ chối không chấp nhận hảo ý.

Bây giờ lại ở đây quỳ mọp một cách hạ tiện cầu xin phu quân ban ơn mưa móc, thứ heo mẹ nhà ngươi không có liêm sỉ sao? Nói xem, ngươi có phải là đồ ngu ngốc hay không?’

Lạc Thủy tiếp tục dùng lời lẽ công tâm, tay vẫn vụt roi lên những chỗ thịt mềm để lại từng vệt lằn đỏ rướm máu.

“Á… Á… Á… vâng… ta xin lỗi… a… ta đúng là cái tiện nô ngu đần… Ứ ư… lại bỏ qua cơ hội được hầu hạ tiên nhân… ta là cái đầu heo mẹ không biết suy nghĩ… xin hãy tiếp tục trừng phạt hành hạ heo mẹ đi… ối… á… nữa… thật đau… nhưng cũng thật sướng quá… ố ô ô… tiện nữ là thứ thấp hèn không xứng để làm tình nô… chỉ đáng trở thành cái bồn chứa tinh tầng cấp thấp kém nhất… á á… tiếp tục hành hạ tiện nữ đi… aaaa…”

Chung Ly Lạp Chân gào lên thê lương, trên môi vẫn nở nụ cười vặn vẹo biến chất, hai đầu núm cùng hột le bị quật cho sưng vù vẫn khiến nàng tiết thân thêm mấy lần liên tiếp nữa.

“Làm heo mẹ thì sao có thể nói chuyện được?” Lam Hinh tinh nghịch nêu ý kiến, cô nàng đang chịu đòn roi lập tức chỉnh lại, cổ họng khản đặc bắt đầu bắt chước tiếng heo kêu.

“Ụt… ụt… éc… éc… hứ… á… ụt…”

“Haha, thật giống quá, con điếm này rất có tố chất làm heo đó nha.” Thanh Tâm vỗ tay vui vẻ nói.

Sau khi đã quật đến chán chê Lạc Thủy mới dừng lại búng tay một cái, dây trói bằng thủy nguyên tố chợt kéo dài như một đầu đại xà thừa lúc khoang miệng Chung Ly Lạp Chân vẫn há to mà chui tọt vào.

“Ứ… ọc… ọc… ục… ưm… ưm…”

Đầu heo mẹ đáng thương ra sức vùng vẫy, thân thể run bần bật, nước mắt nước mũi chảy tèm lem. Nàng cảm nhận được con rắn kia đang trườn qua khỏi cổ họng xuống tới dạ dày, không dừng lại mà còn tiếp tục nhắm hướng đại tràng, rõ ràng thứ này đang muốn thông một đường từ miệng xuống tận lỗ đít của nàng.

“Ứ… ứ… ặc… ọc… ưm…”

Chung Ly Lạp Chân lắc đầu nguầy nguậy, cái này chơi cũng quá lớn rồi, nàng cảm nhận rõ lục phủ ngũ tạng của mình đang bị khuấy đến sắp lệch vị trí, bụng cuồn cuộn như sóng triều. Đến khi đầu rắn nước kia đẩy đuôi heo giả thò ra khỏi lỗ nhị thì nàng ta trực tiếp ngã nhào xuống sàn, thân thể giãy lên như cá mắc cạn, niệu đạo phun nước đái mất kiểm soát.

“Nào nào, ta muốn xem heo mẹ thứ thiệt, làm cho thật giống vào nhé.”

Chu Cương Liệt vuốt râu cười sảng khoái ra lệnh, Lạc Thủy liền gật đầu tuân theo hạ cơ thể Chung Ly Lạp Chân xuống trói nàng trong tư thế quỳ bò dưới sàn.

Nàng ta đã sớm được gắn tai, đuôi, mũi cũng bị móc ngược lên trông bộ dạng ti tiện không khác gì con heo nái thứ thiệt.

“Chậc, heo này hơi gầy rồi, bụng phải phệ một chút mới đẹp nha.” Vương Nhã Khuê đi vòng quanh bên cạnh đưa ra đánh giá.

“Muốn to bụng dễ thôi, đi!”

Lạc Thủy hiểu ý muội tử, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra hai lọ sứ không gian đựng đầy tinh trùng và nước tiểu của Chu Cương Liệt mà hôm qua vừa thu thập.

“Xú heo mẹ nhà ngươi nên cảm thấy may mắn đi, đây là tinh cùng nước đái của phu quân ta đó, không phải ai cũng có được phúc phần uống nó đâu.”

Nói rồi nàng liền dốc lần lượt hai bình sứ ra, dòng nước được điều khiển dung nhập vào con rắn dẫn thẳng xuống cổ họng Chung Ly Lạp Chân. Nàng kia nghe là tinh và nước tiểu của nam nhân như thần minh mà mình ái mộ thì vui sướng quên cả cơn đau ra sức nuốt từng ngụm một cách ngon lành thỏa mãn.

Chẳng mấy chốc dạ dày nàng ta đã đầy ứ, bụng phình lớn như bà bầu sắp sinh. Chưa hết, Lạc Thủy còn ra sức nhồi thêm nước tiểu vào ngõ âm đạo, lỗ đái, cúc huyệt và cả hai núm vú khiến cả người cô nàng kia giống như mập thêm vài phần, kế tiếp mang thêm khoả cầu cùng đuôi giả bịt kín các lỗ không cho nước chảy ra.

Chung Ly Lạp Chân bò tứ chi trên đất, mũi bị móc hếch lên cao, đầu gắn tai heo giả, đít cắm đuôi heo giả, vú xệ thõng xuống, bụng phình như trống chầu, nách và mu lồn lông lá rậm rạp bốc mùi hôi thối.

Trên thân còn chi chít nét viết vẽ những câu dâm uế cùng vệt roi lằn ngang lằn dọc. Miệng mũi chảy dãi, cổ họng vẫn ngân vài tiếng ụt ịt.

Trông nàng lúc này không khác gì một con heo nái thứ thiệt, Chu Cương Liệt thỏa mãn tâm lý hành hạ ôm lấy Lạc Thủy mà hôn mấy ngụm, cô vợ này thể hiện rất tốt, đã không còn e dè hiền từ như xưa rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230