Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 123
Phần 123: Lột sạch

“Lục muội, đừng kích động bọn họ kẻo gây nguy hiểm cho Diệu Anh, yêu nữ, chỉ cần các ngươi chịu thả người thì mọi chuyện còn có thể thương lượng, Vô Lượng Kiếm Các đảm bảo không tàn sát bừa bãi. Nếu còn cứng đầu bất tuân thì chịu thiệt chỉ có phe các ngươi mà thôi.”

Vân Tùng Tử vội vã kéo Chung Ly Lạp Chân về cùng đồng thời lên tiếng điều đình, nhưng cô nàng heo mẹ kia đang đóng vai tình thâm đồng môn để phá đám làm sao có thể buông bỏ dễ như vậy, nàng vẫn rướn cổ lên tiếp tục dùng lời lẽ trêu chọc kích động.

‘Yêu nữ ngươi lại còn dám đánh sư tỷ ta sao? Lũ tiện nhân đợi đó, lát nữa bắt được ta nhất định phải thay tỷ ấy trả lại hết những đau đớn ô nhục mà các ngươi đã gây ra.

Ta sẽ treo các ngươi lên trần truồng trước cổng cho vạn người chiêm ngưỡng, sau đó phế hết tu vi bán đến quân kỹ, cả đời còn lại mấy tiện nhân các ngươi chờ mà hầu hạ cho hàng vạn nam nhân đi.’

Lời nói như châm dầu vào lửa này của nàng trực tiếp khiến sắc mặt mấy nữ Đãng Hồng Trần đen lại âm trầm đến cực điểm. Trịnh Viễn Đông thầm hô không ổn vội liếc về phía sau dùng ánh mắt ra hiệu cho Mã Vinh Thành bảo tên kia ngăn đạo lữ của mình lại nhưng hắn dường như mắt điếc tai ngơ chỉ khẽ lắc đầu không làm ra hành động gì.

Đám khán giả xung quanh cũng âm thầm cảm thán, nữ nhân mới tới này là ngại thế cuộc chưa đủ loạn hay sao? Có đồng đội ngu dốt còn nhiệt tình thế này thì Tôn Diệu Anh bên kia chắc chắn sẽ ăn thêm nhiều khổ sở rồi.

“Xoẹt… roẹt…”

Tiếng xé vải khô khốc vang lên khiến tầm mắt của tất cả mọi người chuyển dời, chỉ thấy trước đại môn kia Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê hai nàng đã cầm trên tay một mớ vải vụn tùy tiện vứt trên mặt đất.

Tôn Diệu Anh run rẩy từng chập, cảm giác mát lạnh ở hai bên bắp tay làm nàng tỉnh táo lại cố sức giãy giụa la hét.

“Không! Các ngươi, đừng mà, lục muội ngươi mau im miệng đi!”

Tới đây thì khán giả cũng đã nhận ra tình huống, hai bên tay áo của Tôn Diệu Anh bị nhị vị tiên tử Tần quốc bạo lực xé xuống để lộ ra đôi tay trắng ngần cùng bờ vai cân đối.

“Hừ, muốn lột sạch chúng ta treo lên cho vạn người chiêm ngưỡng? Vậy thì để ta cho con ả kỹ nữ này nếm trải mùi vị đó trước.” Tần Mộ Uyển gằn giọng nguy hiểm, khuôn mặt hơi nâng lên bộ dáng trêu ngươi chọc tức đối thủ.

“Yêu nữ mau dừng tay lại! Ngươi… rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới chịu thả người?”

Vân Tùng Tử gấp gáp đứng ra dàn xếp thương lượng, Tôn Diệu Anh lúc nãy đã một lần chịu xấu hổ, nếu lại bị lột trần trụi tiếp thì danh vọng mặt mũi của cá nhân nàng và cả Vô Lượng Kiếm Các xem như mất sạch ở đây, dù có thắng trận chiến cũng không vãn hồi lại được.

“Tam ca, ngươi sao lại phải cúi đầu hạ mình với đám tiện nhân lẳng lơ đó? Huynh không nhớ sư phụ đã từng dặn kiếm tu hành đạo, chỉ tiến không lùi, thà gãy không cong, dù trời sập đất nghiêng ở trước uy hiếp vẫn phải ngạo nghễ ngẩng cao đầu. Huynh cứ nhu nhược như vậy chính là để mấy ả kia nắm bắt được yếu điểm từng bước lấn lướt đó.”

Chung Ly Lạp Chân vẫn diễn rất tròn vai phá đám của mình, nàng còn lấy lời của Nhan Như Ngọc ra để thao túng tâm lý Vân Tùng Tử khiến tên này nhất thời á khẩu không biết giải quyết ra sao.

“Ố ồ, thực đủ khí phách a, thà tiến không lùi, thà gãy không cong, vậy để ta xem mấy tên kiếm tu các ngươi giữ vững được đức hạnh đó bao lâu.”

Vương Nhã Khuê vừa nói xong lập tức lại nhắm về phía Tôn Diệu Anh mà vung roi thép, những tấc kim loại sắc bén theo sự điều khiển xảo diệu của nàng không chút sai sót quất thẳng tới phần ngực áo.

“Roẹtttt…”

“Hơ… á… không, không được… mau thả ta ra, huhu, thả ta ra… đại sư ca, các huynh mau làm gì đi… cứu muội… sư phụ… cứu con với… sư phụ, con không muốn bị nhìn thấy đâu… Oa… Huhu…”

Lại một thanh âm vải vóc bị xé toạc vang lên tiếp sau đó là tiếng kêu khóc nức nở của cô nàng đang chịu trói. Nàng lắc đầu nguầy nguậy, cơ thể lắc lư liên hồi cố giãy giụa trong bất lực, nước mắt lăn dài trên gò má bánh bao đầy tủi hổ.

Ánh mắt toàn trường tất cả đều chỉ nhìn vào một điểm, nơi chiếc áo Tôn Diệu Anh vừa thay lúc nãy bây giờ lại lần nữa đã bị xé tan tành chỉ còn vài sợi vải mảnh tả tơi không đủ che đậy được gì. Ngay cả áo yếm bên trong cũng không thoát khỏi số phận, bộ ngực trần to tròn nặng trĩu phơi bày lộ thiên hoàn toàn.

“Ực…”

Đám nam nhân lại một lần nữa nuốt xuống ngụm nước bọt thèm thuồng, cặp vú như hai toà sơn phong cao ngất rung rinh đàn hồi kia quả thực rất kích thích thị giác. Quầng vú khá rộng, đầu ti cũng lớn hơn nhiều so với nữ nhân bình thường, một vẻ đẹp tràn đầy mẫu tính mà đàn ông ai cũng khao khát một lần được sờ, bóp, nhào nặn và trên hết là ngậm lấy mà hút mút, cảm nhận mùi thơm da thịt cùng vị sữa trinh nguyên ấy.

“Các ngươi… không, không được nhìn nữa, hức… huhu, ta sẽ giết hết… ta nhất định phải móc hết mắt lũ ti tiện các ngươi ra. Ca ca, sư phụ, mau cứu ta…”

Tôn Diệu Anh mặt lúc này đã đỏ như gấc chín rồi, nàng liên tục kêu gào quẫy đạp mong cầu thoát thân, bởi vì nàng biết chắc chắn mấy yêu nữ kia sẽ không dừng lại ở đây. Bọn họ muốn từng bước vũ nhục khiến nàng sụp đổ hoàn toàn.

“Hứ, cái gì mà đạo của người dùng kiếm thà gãy không cong? Chỉ mới khoe có cặp ngực thôi đã gào khóc khó coi như vậy rồi. Các ngươi tu hành mấy trăm năm nhưng tâm cảnh thực kém cỏi a.”

Vương Nhã Khuê vừa bĩu môi chê bai vừa khẽ vén lấy tà váy lên một lần nữa đem âm hộ triển lãm cho đám đông xem, trên mặt nàng không có chút nào ngượng ngùng hay xấu hổ, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh Tôn Diệu Anh đang kêu khóc thảm thiết kia. Nhìn vào liền biết đạo tâm của ai vững vàng hơn ngay.

Vân Tùng Tử lúc này cũng chỉ biết đứng nghệch mặt không thể làm ra phản ứng gì, tình thế đã phát triển ra ngoài tầm kiểm soát, đối phương có con tin, cũng có thủ đoạn công kích cấp tiên quả thực làm bọn họ bó tay bó chân sợ ném chuột vỡ đồ.

Trịnh Viễn Đông cũng trong tình huống tương tự, hắn cầm ngọc bài lưỡng lự không thể quyết định. Mã Vinh Thành thì đóng vai người vô hình chỉ yên lặng đứng sau nhìn đạo lữ của mình bày trò phá đám.

“Sư tỷ! Các ngươi vậy mà dám làm nhục tiết hạnh của nàng, ta… ta nhất định không tha cho lũ tiện nhân các ngươi.” Chung Ly Lạp Chân vẫn được đà lấn tới, nàng cầm ngọc bài làm tư thế chuẩn bị bóp nát.

Ở phía bên kia, Vương Nhã Khuê cũng nắm ngọc bài tương tự giơ lên khinh khỉnh lắc đầu.

“Có giỏi thì ra tay đi, đem ả sư tỷ kỹ nữ này cùng chúng ta sẽ đồng thời tiêu diệt. Xem các ngươi có gan đó hay không?”

“Ngươi…”

“Đừng nói nữa, im miệng đi huhu, lục muội ngươi muốn hại chết ta mới vừa lòng hay sao?”

Tôn Diệu Anh vừa khóc vừa hét toáng lên, nàng đã triệt để sợ hãi rồi, vị tiểu sư muội kia cứ mỗi lần lên tiếng khích bác thì nàng lại là kẻ phải gánh lấy khổ sở, đúng là đồng đội heo mà.

“Hừm, khóc, chỉ biết khóc ồn chết đi được, đã lỡ lộ phần trên rồi thì làm luôn phần dưới cho đủ bộ nhé.”

Tần Mộ Uyển nói xong liền để Đãng Hồng Trần thay mình chế trụ Tôn Diệu Anh lại, bản nàng cầm lấy kiếm đi tới trước mặt lạnh lùng vung chém.

“Xoẹt… rẹt… xoạt…”

Chỉ vài ba đường cơ bản, vải vóc đã rụng rơi lả tả theo cơn gió thổi qua bay tứ tán lên không trung, để lại một bộ ngọc thể không chút tì vết trần trụi hòa mình vào thiên nhiên.

“A! Á… KHÔNG MÀ!”

Tôn Diệu Anh nhất thời vẫn chưa tỉnh thần, chỉ tới khi cảm giác được sự mát lạnh ở dưới hạ thân nàng mới hoàn hồn mà khóc thét lên, hai đùi cật lực khép lại che giấu cảnh xuân.

Tới đây thì nàng đã lần nữa triệt để khoả thân cho hàng vạn người chiêm ngưỡng rồi. Đám khán giả xung quanh thật không biết diễn tả cảm giác hiện tại ra sao. Bọn họ tới đây lúc đầu cốt yếu là để xem chiến hóng hớt chuyện vui, không ngờ lại liên tiếp được chứng kiến cảnh tượng bổ mắt.

Mỹ nhân tiên tử khuynh quốc khuynh thành lần lượt ra sân thì cũng thôi đi, đằng này họ còn chọn cách chiến đấu nóng bỏng đến như vậy, người thì tự khoe hàng, kẻ thì bị lột sạch trưng bày cho quần chúng triển lãm.

Phải biết cường giả Địa Tiên xưa nay trong mắt tu sĩ phàm giai là tồn tại to lớn vĩ ngạn đến nhường nào. Bọn họ hiếm khi xuất hiện trước mắt thế nhân, hình tượng luôn cao siêu tôn quý không thể có chút nào bất kính.

Ấy thế mà ở tại nơi này Địa Tiên lại thi nhau xuất hiện, lại còn là sự xuất hiện trần trụi nhất để cho những tu sĩ tầng lớp thấp bé như họ có cơ hội quan sát từng tấc da thịt.

Nhìn vị mỹ nữ tên Tôn Diệu Anh của Vô Lượng Kiếm Các kia, dáng người thực quá bức nhân mịn màng giòn thơm ngọt nước làm bao nhiêu kẻ ở đây chưa uống đã say đứ đừ khó thể dời ánh mắt được.

Cặp vú sữa lộ thiên tròn trịa đàn hồi, bờ eo nuột nà tuy có hơi ngấn mỡ nhưng như thế càng tôn lên nét đẹp đầy đặn nóng bỏng của nàng. Vòng ba phải gọi là một tay ôm không xuể, đôi mông mập trắng tươi đẫy đà nhìn là biết tướng mắn đẻ.

Cặp đùi mũm mĩm khiến bao đấng anh hùng muốn vĩnh viễn vùi đầu vào được nàng kẹp lấy. Khu tam giác với gò mu múp míp căng phồng, âm mao nồng đậm che kín lấy khe suối thịt. Quả là một kỳ quan của tạo hóa, cơ duyên này không phải ai cũng có thể được phúc phần để chiêm ngưỡng đâu.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230