Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 113
Phần 113: Chấn nhiếp toàn trường

Đãng Hồng Trần ở trước lời cáo buộc của Tôn Diệu Anh lại không có chút sợ hãi nào, vẻ mặt vẫn ung dung điềm tĩnh khống chế hết chiến cuộc trong tầm mắt.

Trịnh Viễn Đông ngước nhìn lên pháp thuyền muốn dò hỏi ý kiến của Nhan Như Ngọc, nếu thực sự Đãng Hồng Trần là Chân Tiên vậy bọn họ còn đánh cái rắm gì nữa, lúc đó phải cần tới vị sư phụ kia tự mình ra tay thôi.

“Trịnh các chủ bình tĩnh, cô ta không phải Chân Tiên, chỉ là lập đạo thành công đã bước một chân vào tiên giai mà thôi. Chưa đạt đủ cảnh giới mà lại dám xuất động lực lượng của đại đạo chắc chắn cô ta đã phải dùng gần như toàn bộ chân nguyên trong cơ thể rồi. Bây giờ chỉ là đang cố gắng gượng ngoài mạnh trong yếu mà thôi, các ngươi nhanh chóng hợp công chắc chắn sẽ khiến cô ta thảm bại.”

Người lên tiếng nhắc nhở là Tả Thương Khung, hắn là Chân Tiên hậu kỳ chỉ cần nhìn qua là hiểu được vấn đề, Đãng Hồng Trần chắc có lẽ nhờ Ngộ Đạo Thạch đã bước ra một bước lập đạo cho riêng mình trở thành Bán Tiên.

Nhưng nếu chưa phải Tiên chân chính mà dám sử dụng năng lực của đạo thì cái giá phải trả vô cùng đắt, có khi chỉ đủ sức dùng một chiêu sau đó cạn kiệt chân nguyên mất khả năng chiến đấu cũng là hiển nhiên.

Cũng bởi vì Đãng Hồng Trần chưa phải Tiên chân chính nên việc nàng ra tay đánh với đám người Trịnh Viễn Đông vẫn nằm trong phạm trù phàm giai không vi phạm thiên điều.

Tiếp theo cần phải dồn ép bắt tiên nhân chân chính bên phe đối phương ra mặt. Hôm nay đã có quá nhiều chuyện vượt ra khỏi tính toán từ trước của họ, nhất định không thể để bất kỳ sơ sót nào xảy ra nữa.

Trịnh Viễn Đông hơi mơ hồ nhìn qua sư phụ của mình như muốn thăm dò ý kiến, nàng cũng không nói gì chỉ khẽ gật đầu như xác nhận lúc này mới khiến hắn an tâm trở lại, nụ cười nhạt lại treo trên khóe môi.

“Chớ có hoảng loạn, nữ nhân này cơ bản chưa đạt tới tầng thứ Chân Tiên.”

Hắn lớn giọng trấn an tình hình sau đó một hơi thuật lại những gì Tả Thương Khung đã nói trước đó, toàn trường lúc này mới dần an ổn trở lại.

“Hừ, thì ra là dùng khí thế dọa người mà thôi, nếu đã cạn kiệt chân nguyên thì lần này tiện nhân nhà ngươi chết chắc, lập đạo thành Bán Tiên thì sao chứ, chẳng phải cũng sẽ ngã xuống tại đây vô vọng với Tiên giai chân chính hay sao?”

Tôn Diệu Anh lấy lại tự tin, trường kiếm chĩa thẳng vào mặt Đãng Hồng Trần khiêu khích quát lớn. Mấy tên cỏ đầu tường của các gia tộc tông phái cũng thở phào một hơi, kẻ nào kẻ nấy mặt khinh khỉnh quên luôn lúc nãy bản thân đã sợ đến suýt đứng không vững như thế nào.

Khán giả xung quanh cũng dần hiểu ra vấn đề, ai nấy đều thở dài tiếc hận cho Đãng tiên tử, nàng đã phá vỡ gông xiềng tiến lên một bước, chỉ cần thêm chút thời gian liền có thể chân chính thành Tiên siêu thoát phàm tục.

Thế mà lại ngay thời khắc này bị địch nhân dồn ép tới cửa bắt buộc phải ra tay. Nếu thực sự chân nguyên đã cạn kiệt thì nàng dù là Bán Tiên cũng khó mà chống lại ba cái Địa Tiên tối đỉnh vây công.

Thế trận tưởng đâu đã nghiêng về một chiều lại đột nhiên đổi hướng, quả thực trận chiến hôm nay có quá nhiều biến số khiến người ta khó đoán định.

“Sư phụ, người không sao chứ?”

Hi Nguyệt cùng Nguyệt Nga lo lắng tiến đến bên cạnh hỏi han. Đãng Hồng Trần vẫn một bộ dạng điềm tĩnh không để người khác nhìn ra bất cứ sơ hở nào. Nàng khẽ lắc đầu nhẹ giọng như gần như xa tràn đầy khiêu khích đáp.

“Nếu các ngươi nghĩ ta đã cạn kiệt chân nguyên vậy thì cứ thử tiến lên đi.”

Sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc của nàng làm cho tất cả mọi người đều hoài nghi, có thực là nàng ngoài mạnh trong yếu? Hay là vẫn còn bài tẩy nào đó chưa sử dụng?

“Đừng để cô ta đánh lừa, sư phụ cùng mấy vị tiền bối trên kia đã xác nhận Đãng Hồng Trần chỉ là Bán Tiên cảnh khi cưỡng ép dùng đến đạo thuật đã hao tổn sạch sẽ nguyên khí rồi, cô ta không thể trụ vững được bao lâu nữa đâu, tam đệ, ngũ muội, các ngươi mau ra tay.”

Trịnh Viễn Đông gấp gáp truyền âm cho Vân Tùng Tử và Tôn Diệu Anh, bản thân mình thì lại xuất sử Thư Hùng Kiếm chuẩn bị thi triển đại chiêu.

Hai người kia nhìn nhau một cái rồi gật đầu đồng thuận cùng xông lên, khí thế phô thiên cái địa bộc phát một lần nữa triển khai hợp kích. Tôn Diệu Anh sở trường tốc độ liên tục dùng thân pháp thay đổi phương vị chờ thời cơ để đột tập, Ngọc Nữ Kiếm ánh lên màu sáng của hồn lực không những chém đứt được nhục thân mà còn làm tổn hại tới tận linh hồn đối thủ.

Tham Tà Kiếm trong tay Vân Tùng Tử kết hợp với bùa chú vẽ lên những huyễn cảnh tác động thần trí, dù là đồng cấp cũng đủ khiến địch nhân phân thần mất đi sự tập trung.

“Vô Lượng Kiếm kỹ – Kiếm Động Cửu Thiên!!!”

Thư Hùng Kiếm lần này không tách ra mà lại hợp nhất hai lưỡi thành một thanh cự kiếm, Trịnh Viễn Đông cách không nâng lấy binh khí ném lên khỏi tầng mây. Trước mấy mươi vạn ánh mắt tròn xoe kinh ngạc, cự kiếm kia như đón gió càng lúc càng phóng lớn.

Đến cuối cùng trực tiếp to ngang ngửa với một toà pháp thuyền, mũi kiếm sắc bén ánh lên hai màu đỏ vàng với những đường vân kỳ ảo nhắm thẳng về phía Đãng Hồng Trần đang đứng.

“Để xem lần này ngươi chống đỡ thế nào, Đãng Hồng Trần, khuất phục đi!!!”

Trịnh Viễn Đông chân đạp hồng quang đứng giữa không trung như một vị kiếm thần hàng lâm, trên đầu hắn thanh cự kiếm khổng lồ khí thế có thể chặt đứt thương khung lộ ra khỏi mây mang theo uy thế hủy diệt hướng về phía đại môn Tuyết Liên Cung mà lao đến.

Quang cảnh giống như tận thế sắp đến, bầu trời xám xịt bị chẻ đôi, mặt đất rung chuyển khiến núi tuyết lung lay, uy áp cuồng bạo làm cho không gian như vặn vẹo đứt gãy, những tu sĩ quan sát ở phía xa cũng cảm nhận rõ lực lượng tựa Thái Sơn đổ sụp của một chiêu này.

Mà người đứng mũi chịu sào như Đãng Hồng Trần càng là chính diện đón nhận áp lực nặng trĩu, kiếm chưa tới nhưng khí thế đã đi trước chấn nhiếp khiến mặt đất dưới chân nàng sụp lún thành một hố nông.

“Mau lui ra sau lưng ta.”

Nàng kéo lấy hai cô đệ tử cùng mấy trưởng lão bảo hộ họ kín kẽ, bản thân vẫn đứng tại chỗ không hề di chuyển, giữa mi tâm ấn ký hoa sen kia lại lần nữa ánh lên quang hoa, cả con ngươi của nàng cũng phát ra vầng sáng hồng phấn tương tự.

“Đãng Hồng Trần! Lần này ngươi không thoát được nữa đâu, đừng cố giãy giụa thêm nữa.”

Tôn Diệu Anh và Vân Tùng Tử vì lo ngại biến số xảy ra lại tiếp tục bồi thêm một đòn, Ngọc Nữ Kiếm và Tham Tà Kiếm song song phát lực liên tiếp chém ra vô vàn kiếm khí kèm theo công kích linh hồn đánh tới như mưa. Bọn họ muốn khiến Đãng Hồng Trần phân tâm không để nàng kịp có bất kỳ cơ hội nào trở mình nữa cả.

“Chỉ chút kiến thức hạn hẹp đó cũng đòi võ đoán thực lực chân chính của ta? Các ngươi nghĩ nhiều rồi.”

Đáp lại những đòn thế trút xuống như mưa về phía mình, Đãng Hồng Trần chỉ khẽ lắc đầu, trong đáy mắt ánh lên một chút mỉa mai khinh bỉ. Kiếm chiêu của hai kẻ kia bị hộ thuẫn ngăn trở ở bên ngoài không thể tiếp cận dù chỉ một tia.

“Thất Tình Đạo – Đáo Xử Phùng Sinh Quyết!”

Sau lưng nàng thất thải liên hoa lại một lần nữa xuất hiện sau đó bao bọc lấy toàn bộ cơ thể nàng vào trong, chỉ trong tích tắc một tầng hàn mang lan tỏa trực tiếp đóng băng Đãng Hồng Trần biến nàng thành một bức điêu khắc tinh xảo.

Khi cự kiếm trên bầu trời chỉ còn cách đầu nàng vài thước thì tượng băng cũng ầm ầm sụp đổ, Đãng Hồng Trần lần nữa hiện thân, bảo kiếm nâng lên lại một lần nữa khiến không gian như ngưng đọng.

Một thức Kính Hoa Thủy Nguyệt được khu sử, khí thế Bán Tiên lan tràn làm toàn trường như rơi vào vực sâu lạnh giá, không gian phá toái nứt vỡ, cự kiếm giống như thủy tinh ầm ầm nổ tung, kiếm chiêu mà Trịnh Viễn Đông dùng toàn lực đánh ra lại một lần nữa bị nàng nhẹ nhàng hóa giải.

Nhìn Thư Hùng Kiếm rơi xuống cắm ngay trước mặt mình, tên các chủ anh tuấn phong lưu kia mặt mày đã mất hẳn màu máu, tâm lạnh như tro tàn, cảm giác thất bại bất lực cùng cực khiến đôi tay hắn run rẩy.

Không chỉ hắn mà tất cả mọi người ở đây kể cả đám Chân Tiên lâu năm như Tả Thương Khung, Độc Mục Hiệu Uý, Lệ Nhiễm Sương và Thiết Mộc Tử La đều ngỡ ngàng đến há hốc mồm.

Nhan Như Ngọc lần đầu tiên trên nét mặt thoáng xuất hiện cảm xúc, đuôi lông mày nàng khẽ nhíu, ánh mắt nhìn Đãng Hồng Trần càng lạnh lẽo hơn, sát cơ lan tràn như muốn lập tức rút kiếm chém chết đối thủ, nữ nhân này liên tiếp thể hiện bản lĩnh phá vỡ hết mọi tính toán sắp đặt của bọn họ khiến nàng ta thực sự động nộ rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230