Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 172
Phần 172: Bản tính Tào tặc

Chu Cương Liệt vẫn đang ngồi trên bảo tọa hưởng thụ mỹ nhân man tộc dáng hình mạn điệu vùi đầu lên xuống nhịp nhàng bú liếm dương vật cho mình. Hắn để cho Lạc Thủy tùy tiện lập uy thu phục mấy nữ cường nhân này, về sau bọn họ chắc chắn sẽ ít nhiều kiêng dè không dám nghịch ý khi dễ nàng nữa.

“Nhanh cái tay lên, đừng để phu quân mất hứng, nhớ kỹ, lệnh của chàng ấy là thiên ý mà các muội nhất định phải sống chết tuân theo. Làm tình nô nếu dám có tư tưởng phản nghịch thì chắc chắn không có kết cục tốt đâu.”

Lạc Thủy nhịp nhịp roi trong tay trầm giọng nhắc nhở. Lệ Nhiễm Sương cũng e ngại nên vội vàng tăng tốc độ. Đai lưng nhanh chóng được tháo ra, bộ y phục phu nhân của nàng được thiết kế vô cùng trang nhã và có hơi hướng bảo thủ kín đáo với nhiều lớp áo váy xếp chồng, chất liệu vải khá dày gần như che hết thân hình đẫy đà đầy đặn kia.

Khuôn mặt Lệ Nhiễm Sương nổi lên một tầng phiến hồng, hai bên tai cũng đỏ ửng vì xấu hổ, bắt một phụ nhân vốn giữ quan niệm truyền thống tiết hạnh như nàng phải ở trước mặt nam nhân xa lạ tự cởi bỏ y phục quả là điều vô cùng khó chấp nhận được.

Sau khi bỏ đi lớp áo khoác dài bên ngoài thì nàng lại lâm vào lưỡng lự, đôi tay run run không nhúc nhích thêm. Lạc Thủy thấy vậy lại phải đóng vai ác nghiêm mặt đe dọa.

“Sao nữa? Muốn đổi ý hở? Hay là để bổn cung giúp muội cởi đồ nhé, để tránh phu quân chờ đợi lâu, hay là xé toạc ra luôn cho đỡ vướng?”

Lệ Nhiễm Sương hoảng sợ rụt cổ lấm lét lắc đầu nguầy nguậy rồi lại tiếp tục kéo dây mảnh để chiếc váy dài rơi xuống, bên trong vẫn còn một lớp y phục với áo ngắn và váy thêu hoa mẫu đơn nữa.

‘Ôi trời xem muội kìa, có cần phải ăn vận kín kẽ nhiều lớp như vậy không? Thân thể nếu không có khuyết điểm thì ngại gì mà không khoe ra để người ta trầm trồ, giống như chúng ta đây, khỏi cần mặc gì cho đỡ vướng víu.

Nhớ lấy, sau này làm tình nô của phu quân rồi thì phải tự tin phóng khoáng một chút, chúng ta không ngại thì người khác sẽ ngại. Chỉ là khoả thân phô dâm thôi mà, không có gì to tát.’

Lời nói nhẹ nhàng như gió bay của Lạc Thủy làm Lệ Nhiễm Sương không biết trả lời thế nào, cái gì mà lõa thể là bình thường, mấy ả nữ nhân này e là đã bị gã tiên nhân họ Chu kia nhồi sọ trở nên tam quan lệch lạc không biết xấu hổ hết cả rồi.

Nữ tử thời đại này xem trọng nhất vẫn là tiết hạnh cùng nhân phẩm, dù chỉ bị lộ gót chân hay cổ tay cũng bị người ta đánh giá là lẳng lơ trắc nết rồi huống chi cởi sạch phô bày cho hàng vạn người chiêm ngưỡng.

Nghĩ đến bản thân mình cũng sắp sửa rơi vào tay của gã đó, bị hắn ép trở thành cái bộ dạng dâm đãng không biết tiết chế giống đám tình nô ngoài kia Lệ Nhiễm Sương bất chợt run lên, nhưng không hiểu sao tâm tình lại phức tạp ẩn ẩn có chút chờ mong.

Nàng không đáp lại đối phương, chỉ cúi đầu chú tâm tiếp tục cởi ra lớp y phục thứ hai. Khi áo ngắn cùng váy lụa thêu hoa được tháo xuống lúc này thân thể đẫy đà với những đường cong nóng bỏng của mỹ phụ mới thực sự lộ ra.

Làn da trắng ngần được bảo dưỡng rất tốt căng mịn không có chút dấu hiệu tuổi tác. Chiếc cổ thiên nga thon thả, bờ vai cao đầy đặn cùng xương quai xanh tinh tế.

Bộ ngực tròn đầy nặng trĩu căng tràn như sắp xé cả lớp yếm đào để tự do thoát ra, bầu vú thịt so ra còn lớn hơn Thiết Mộc Tử La một vòng, dễ dàng thấy rõ hai đỉnh nhũ phong đội lên áo yếm chứng tỏ tâm tình rạo rực khó cưỡng của nàng.

Vòng eo của nàng tuy không thon gọn như mấy thiếu nữ xuân thì nhưng lại mang nét đầy đặn, quyến rũ của một mỹ phụ từng trải. Đó là bờ eo mềm mại, căng tràn sức sống với những đường cong mượt mà như sóng lượn, vừa đủ để tạo nên sự nữ tính dịu dàng, vừa toát lên vẻ gợi cảm đằm thắm.

Vị trí hông hơi có chút ngấn mỡ nhưng không vì thế mà làm nàng xấu đi. Khi nàng khẽ xoay người, phần eo uyển chuyển theo từng cử động, như một biểu tượng của vẻ đẹp trưởng thành không còn mong manh yếu đuối mà mang sức hút khó cưỡng của người phụ nữ từng trải, mặn mà và viên mãn.

Hạ thân vẫn còn một lớp quần đùi lụa che đậy, cặp mông kiên đỉnh phồng lên nhìn là biết tướng mắn đẻ, tuy đã trải qua nhiều lần sinh nở nhưng không hề có dấu hiệu bị xệ chút nào.

Đôi chân của nàng mang vẻ đẹp mềm mại mà đầy đặn, không gầy guộc nhưng cũng không quá nặng nề. Cặp đùi tròn trịa săn chắc như được tạo hóa nhào nặn với sự mặn mà của tuổi trưởng thành. Mỗi đường cong đều toát lên sức sống, vừa vặn để tôn lên nét quyến rũ tự nhiên của một mỹ phụ từng trải.

Chu Cương Liệt ở bên kia cũng đã tập trung sự chú ý về phía Lệ Nhiễm Sương, hắn đã ăn qua vô số mỹ phụ nhưng mỗi lần đều thể nghiệm một loại tư vị khác nhau khiến hắn không bao giờ chán.

Như một vĩ nhân họ Tào nào đó đã từng nói, mỹ nữ thiên hạ đều tầm thường, chỉ có vợ của kẻ thù mới làm ta cảm thấy thích thú.

Chu Cương Liệt có một loại đam mê đặc thù với việc chiếm đoạt thê tử của kẻ khác, đặc biệt là những cặp đôi uyên ương tình nồng thắm thiết, họ càng yêu thương tin tưởng nhau thì hắn lại càng muốn cướp đoạt chia rẽ.

Cảm giác phấn khích khi chiếm đoạt những đoá hoa đã có chủ, ở trước mặt trượng phu thỏa thích rong ruổi khiến nữ nhân phải rên rỉ sung sướng.

Người đời gọi hắn là ác tặc biến thái dâm tu, hắn chửi những kẻ kia không biết gì gọi là thưởng thức cuộc sống. Tình dục ân ái không chỉ là hai con người quấn quýt giao hợp mà còn là nghệ thuật nơi hắn hóa thân thành vị nghệ sĩ tài ba tận hưởng chiến tích của mình.

Lần này cũng thế, lâu lắm rồi hắn chưa có dịp thưởng thức một mỹ phụ nhân đúng nghĩa, Lệ Nhiễm Sương đúng là con mồi béo bở mà hắn yêu thích. Nàng càng cẩn thận, ôm tâm lý bảo thủ kín đáo giữ mình thì khi hắn lột từng lớp khiến nàng dần dần sa đọa trở thành đãng phụ dâm dật càng có cảm giác thành tựu.

Thể loại nữ nhân truyền thống hết mình vì nhà chồng, một dạ với trượng phu, yêu thương con cái thậm chí hy sinh thân mình vì gia tộc của chồng, hắn muốn để cho nàng thấy rõ hiện thực, phu thê vốn là đôi chim đậu chung một cành, gặp nạn mạnh ai nấy bay đi.

Lệ Nhiễm Sương đã vì tồn vong của Vu gia mà không tiếc thân mình chịu làm tình nô của hắn, nhưng liệu đám người Vu gia đó và cả chồng con của nàng có xứng đáng với sự hy sinh cao cả này hay không?

Chu Cương Liệt chắc chắn sẽ đem nàng đi thăm Vu gia một chuyến, nhưng lúc này việc cần làm là khiến nàng ngoan ngoãn phục tùng đã.

Hắn thả hồn theo những tâm tư riêng, bên dưới côn thịt vẫn đang được Thiết Mộc Tử La tận tụy chăm sóc bú mút, phía bên kia dưới sự thúc giục của Lạc Thủy Lệ Nhiễm Sương cũng đã cắn răng cởi nốt những mảnh vải cuối cùng trên người.

Lần lượt quần lụa, áo yếm và tiết khố được lột ra đặt một bên, toàn thân mỹ phụ nhân lúc này đã hoàn toàn lõa lồ không mảnh vải. Khuôn mặt xấu hổ đỏ như gấc chín cúi gằm xuống, hai tay đưa lên che chắn lấy bộ vị nhạy cảm.

“Còn rụt rè gì nữa, mau bỏ tay ra cho phu quân thưởng thức đi nào.”

Lạc Thủy ở phía sau vung tay phét vào đít Lệ Nhiễm Sương một phát thật kêu khiến nàng giật nảy hô lên, tuy ấm ức nhưng biết làm sao hơn chỉ đành chấp nhận buông tay không che đậy nữa, mặt nàng ngoảnh qua một bên mí mắt rũ xuống không dám đối mặt với gã nam nhân kia.

Chu Cương Liệt chăm chú đổ dồn sự tập trung về phía mỹ phụ nhân, trong phút chốc Thiết Mộc Tử La đang cặm cụi ăn cặc bên dưới rõ ràng cảm nhận được khúc gậy thịt trong họng mình lại phồng lớn thêm một vòng, đầu khấc giật giật chứng to chủ nhân của nó đang vô cùng kích thích.

Quả thật cách ăn vận kín đáo của Lệ Nhiễm Sương đã che lấp đi phân nửa toà thiên nhiên đồ sộ hùng vĩ, chỉ khi trút bỏ hết xiêm y mới chiêm ngưỡng được thân thể mỹ phụ tựa như kỳ quan lộng lẫy một cách trọn vẹn nhất.

Hai vú thịt ngoại cỡ đẫy đà tuy căng tràn nhưng không hề xệ chút nào, cặp mông no đủ đúng chuẩn tướng mắn đẻ vượng con.

Dù hai đùi đang cố khép chặt nhưng vẫn không thể che giấu được cảnh xuân mơn mởn ở khu tam giác thần bí. Gò mu mũm mĩm nhô cao như một gò núi nhỏ, thảm rừng đen đã được cắt tỉa gọn gàng thành một hình tam giác ngược chứng tỏ vị mỹ phụ này rất chuyên tâm chăm sóc cơ thể.

Thân hình của nàng dù chưa qua cải tạo nhưng vú cùng mông lại chẳng hề thua kém gì cô nàng Chung Ly Lạp Chân kia. Kích thước quá khổ đủ để ép cho nam nhân chết ngạt trong sung sướng đê mê.

“Ôi chà… Lâu lắm rồi ta mới có thể thấy được một thân hình cực phẩm một cách tự nhiên như vậy a… haha, hảo! Mau lại đây, ta muốn hai nàng cùng phục vụ.”

Chu Cương Liệt khoái chí ngoắc tay ra lệnh, Lệ Nhiễm Sương cảm nhận được đôi mắt tà dâm tham lam của hắn đang lia lên những chỗ nhạy cảm của mình khiến nàng ngượng ngùng không thôi.

Mình vậy mà đang trần truồng khoe thân cho một nam nhân khác không phải phu quân nhìn ngắm. Giờ phút này nàng thậm chí còn nảy sinh ý định tự sát cho xong, nỗi ô nhục này chắc chắn không thể rửa sạch.

“Sao vậy? Không nghe lệnh của phu quân sao? Mau quỳ xuống bò đến bên cạnh chàng ấy đi, đây là cơ hội duy nhất của muội đó, nếu còn chần chừ không nắm bắt vậy thì đừng trách ta ra tay độc ác.”

Lạc Thủy đứng bên cạnh giọng điệu mất kiên nhẫn hối thúc, Lệ Nhiễm Sương nghe vậy cũng cố gắng lấy lại bình tĩnh, nàng không thể chết, nếu không mọi công sức hy sinh đều sẽ vô nghĩa. Vì Vu gia, vì phu quân, vì ba đứa con, lần này nàng đành phải chấp nhận thất tiết thôi.

Nghĩ đến đây, Lệ Nhiễm Sương như tiếp thêm động lực, ánh mắt nàng mang đậm nét u buồn, bờ môi mím lại từ từ cúi người xuống hai tay chống đất sau đó bắt đầu bò từng bước về phía Chu Cương Liệt.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230