Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 194
Phần 194: Thất vọng

Nói đến đây Lạc Thủy lại quay sang Trịnh Viễn Đông đang quỳ dưới bảo tọa, sau khi nghe nàng bóc trần một tràng thì tên này đã đơ cả người giống như bị hóa đá rồi. Hắn không muốn tin đó là sự thật nhưng sau khi tự ngẫm nghĩ lại mọi chuyện thì hắn chợt giật mình đổ mồ hôi lạnh, những gì vị thần nữ đó suy luận đều không sai chút nào.

Vị nữ sư phụ kia bình thường đều là tư thái lãnh ngạo vô cảm cự người ngoài ngàn dặm nhưng thi thoảng nàng lại nhẹ nhàng nói vài lời khen ngợi khích lệ thậm chí bóng gió bảo hắn còn phải cố gắng nhiều hơn. Điều này đã tiếp thêm cho kẻ si tình động lực mạnh mẽ để hắn càng lún sâu vào ảo vọng một ngày thành đôi với nàng.

Hơn năm năm trước đúng là Nhan Như Ngọc không trực tiếp hạ đạt mệnh lệnh xuất ngoại, hôm đó là nàng cùng mấy đệ tử thân truyền uống rượu luận kiếm, hắn vốn luôn chú ý sắc mặt sư phụ thấy được biểu tình trầm mặc của nàng nên mới gặng hỏi.

Nhan Như Ngọc lúc đầu còn lắc đầu không nói ra, sau đó mới kể rõ về việc cần niệm lực công đức chúng sinh để đột phá Kim Tiên. Nàng còn nói chúng đệ tử không cần quản để bản thân mình tự nghĩ cách nhưng Trịnh Viễn Đông làm sao có thể bỏ qua cơ hội thể hiện thế là hắn liền vỗ ngực khí khái đảm bảo giúp sư phụ thu thập công đức chi lực.

Nhan Như Ngọc sau khi nghe hắn nói liền tỏ ra ái ngại việc để Vô Lượng Kiếm Các xuất thế nhưng dưới lời khuyên nhủ của đại đệ tử nàng rốt cuộc cũng miễn cưỡng đồng ý.

Giờ ngẫm nghĩ suy xét lại thì rõ ràng những chuyện nàng ta làm đều ôm tâm tư mục đích riêng cả, vị sư phụ này quả nhiên không đơn thuần a.

Chưa để Trịnh Viễn Đông hết bàng hoàng, Lạc Thủy đã tiếp tục buông lời công tâm.

‘Thật đáng thương a, đệ tử Vô Lượng Kiếm Các từ trên xuống dưới đều chỉ là công cụ giúp Nhan Như Ngọc thu thập công đức. Một khi vô dụng, nàng ta sẽ chẳng ngần ngại thẳng tay vứt bỏ thậm chí diệt sát.

Ví dụ như Tôn muội tử vậy, chỉ vì tài không bằng người rơi vào tay chúng ta, Nhan Như Ngọc thân là sư phụ không những trơ mắt nhìn không ra tay ứng cứu lại còn máu lạnh hạ lệnh tung chiêu xử lý, đây mà là hành động của một người thầy đối với đệ tử mình hay sao?’

Tôn Diệu Anh nghe Lạc Thủy nhắc đến mình lại lần nữa ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào hai kẻ mà nàng từng xem như thân tình. Hóa ra trước nay tất cả những tình cảm huynh muội sư đồ ở Vô Lượng Kiếm Các đều là giả tạo, chỉ có nàng ngây thơ mới giành sự tin tưởng cho những kẻ dối trá đó.

Trong đôi mắt nàng như cất chứa muôn vàn cảm xúc hỗn loạn, đau đớn, bi ai, thống khổ, thất vọng, mỉa mai, vui sướng, khóe môi nở một nụ cười tự giễu.

“Không thể nào, tôn thượng cũng đã thấy tình trạng hiện tại của nàng rồi, sau khi chúng đệ tử bị đoàn diệt sư phụ đã đau lòng gần như phát điên đến nỗi rạn nứt đạo tâm, nếu nàng thực sự chỉ lợi dụng chúng ta thì sao có thể mất đi ý cảnh thái thượng vong tình như thế chứ?”

Trịnh Viễn Đông vẫn cố chấp không tin những gì mình nghe, đối với một người mà mình đã tôn sùng suốt mấy trăm năm hình tượng Nhan Như Ngọc trong mắt hắn luôn xinh đẹp hoàn mỹ cao quý nhất, hắn khó thể chấp nhận nàng lại là một nữ nhân tâm cơ sâu xa lại chơi đùa tình cảm của mình.

‘Hừ, Trịnh các chủ ngươi thực là một kẻ si tình đến ngu ngốc cực điểm a. Ngươi nghĩ cô ta là vì xót xa cho hàng vạn đệ tử đã ngã xuống mà đau lòng đến độ vụn vỡ đạo tâm sao?

Không đâu, dù có chết thêm hàng trăm vạn lần thì chắc chắn nữ nhân này cũng sẽ không vì các ngươi mà rơi một giọt lệ nào. Sở dĩ cô ta trở nên như thế là vì đã bị ta dồn vào đường cùng mất đi tất cả mà thôi.

Đối với Nhan Như Ngọc, đám đệ tử các ngươi chết bao nhiêu cũng được, miễn là cái chết đó có giá trị để cô ta tối đa hóa lợi ích cho bản thân. Hiện tại con đường thu thập công đức đã bị đoạn, tài vật của Tuyết Liên Cung không đạt được lại còn thảm bại dưới tay ta mới khiến cô ta tuyệt vọng như thế.

Trong suy nghĩ của nữ nhân này mấy tên đệ tử các ngươi còn không quan trọng bằng thanh kiếm gãy trong tay cô ta nữa, tỉnh ngộ đi.’

Sau khi Lạc Thủy dứt lời, không khí đột nhiên trầm xuống, một số người trong đám đông bắt đầu thì thầm, sắc mặt hoài nghi. Nàng bước ung dung chậm rãi quay người bước về phía Trịnh Viễn Đông.

“Ngươi nghĩ nàng ta thật sự quan tâm đến ngươi sao? Nếu hôm nay ngươi rơi vào tay ta, nàng ta có cầu xin vì ngươi không? Hay là cũng giống với Tôn Diệu Anh kia bị vứt bỏ như rác rưởi, thậm chí bị cô ta thẳng tay tru sát?”

Trịnh Viễn Đông siết chặt nắm tay, nhưng không thể phản bác, những lời của Lạc Thủy như từng nhát dao đâm thẳng vào tim. Hắn run rẩy nhìn Nhan Như Ngọc, đôi mắt đỏ ngầu như mong đợi một lời phủ nhận.

Nhưng Nhan Như Ngọc vẫn chỉ im lặng cúi đầu như né tránh ánh mắt của hắn, cả người nàng run run, tuy thân thể bị trói nhưng nàng vẫn nắm chắc không buông chuôi Vong Tình Kiếm đã gãy.

Trịnh Viễn Đông xem như đã rõ câu trả lời của vị sư phụ này, nàng quả nhiên chỉ yêu kiếm, vì kiếm gãy mà sụp đổ đạo tâm, ngay từ đầu nàng hoàn toàn không hề đặt hắn cùng các đệ tử khác vào mắt. Lạc Thủy cười lạnh. Nàng xoay người, ánh mắt liếc qua Nhan Như Ngọc đầy khinh miệt.

“Nhan Như Ngọc, người như ngươi không xứng đáng nhận được tình cảm chân thành.”

Nhan Như Ngọc giống như bị câu nói này kích thích, cả người nàng càng run rẩy suy yếu hơn, đôi mắt đẹp nhưng vô hồn khẽ hướng về phía tên đại đệ tử kia, môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng nàng chỉ để lại một tiếng thở dài rồi lại cúi đầu thều thào.

“Giết ta đi…”

Lạc Thủy nhếch mép khinh bỉ một trận, trong lòng thầm nghĩ.

“Giết ngươi sao? Muốn chết cũng đâu có dễ dàng đến vậy, phải giữ ngươi sống để còn hầu hạ tốt cho phu quân ta nữa chứ.”

Nghĩ đến đây Lạc Thủy lại lần nữa quay về trước mặt Trịnh Viễn Đông, nàng đứng gần đến nỗi chỉ cần hắn ngước đầu lên thì chóp mũi liền có thể chạm vào nhúm lông lồn mềm mại kia.

Nàng còn cố ý tách rộng hai đùi đẩy hạ thân về phía trước, khi hắn vừa muốn nhìn lên thì đã phát hiện tầm mắt của mình bị gò mu cao vút kia che khuất, mùi hương như mật hoa thoang thoảng bay thẳng vào mũi khiến hắn ngất ngây mơ hồ.

Lạc Thủy nở nụ cười đầy mị ý nâng lấy một chân đạp lên vai của Trịnh Viễn Đông áp hạ thân tới gần, tư thế thập phần bá đạo cùng ái muội, khe suối gần như dí sát tới trước mặt, chỉ cần hắn vươn ra đầu lưỡi liền có thể bắt lấy hạt thịt đỏ hồng đầy cám dỗ kia.

Yết hầu hắn khẽ động nuốt vội một ngụm nước bọt khô khốc, hàm răng cắn lấy đầu lưỡi cố giữ bản thân bình tĩnh, hắn biết rõ sẽ không có miếng bánh nào miễn phí, vị thần nữ này tuy biểu hiện dâm tao tới tận xương tủy nhưng lại như một bông hồng có gai cạm bẫy trùng trùng.

Lạc Thủy cũng khá ngạc nhiên trước định lực mạnh mẽ của gã nam nhân này, nàng vốn là thể chất song tu tuyệt đỉnh có đặc tính hấp dẫn nam giới, khó có ai đối mặt với sự quyến rũ của nàng mà giữ được bình tĩnh.

Kỳ thực thì Trịnh Viễn Đông hiện tại đầu óc đã gần như sắp bùng nổ rồi, dương vật bên dưới hạ thân căng cứng khó chịu vô cùng nhưng bản năng sinh tồn đã chiến thắng dục niệm, nếu hiện tại hắn mà không tỉnh táo để đầu dưới chi phối hành vi thì xác định vạn kiếp bất phục ngay.

“Trịnh Viễn Đông, ta hỏi ngươi một lần nữa, ngươi thật vẫn muốn cứu lấy nữ nhân không xứng đáng kia sao?”

Câu hỏi của Lạc Thủy khiến Trịnh Viễn Đông lấy lại chút tỉnh táo, lần này hắn không lập tức trả lời mà trầm mặc suy tư.

Trong lòng hắn, Nhan Như Ngọc từng là một vị tiên nữ thanh cao, là giấc mộng đẹp nhất mà hắn cả đời khao khát. Nhưng giờ đây, khi thấy nàng thất bại, thấy nàng gục ngã, lại bị Lạc Thủy vạch trần toàn bộ bản chất thâm độc vô tình.

Nàng đã không phải là nữ tử thánh khiết tuyệt luân cao đẹp mà hắn dành cả con tim ngưỡng vọng ước ao nữa. Tâm tư không đơn thuần, cơ thể lại bị vấy bẩn, một thứ cảm xúc khác đã dần nảy sinh trong lòng hắn.

Chán ghét, khinh bỉ cùng thất vọng tột độ, nàng không còn là nữ thần hắn tôn thờ nữa.

Lạc Thủy quan sát từng biểu hiện trên khuôn mặt của Trịnh Viễn Đông hồi lâu, sau đó bật cười khẽ như đã nhìn thấu hết thảy.

“Thật thú vị… Hóa ra cái gọi là tình cảm ái mộ xây dựng suốt mấy trăm năm của ngươi cũng chỉ đến thế. Tốt thôi, ta sẽ tha mạng cho ngươi, trước tiên lui qua một bên đi, nếu tâm tình vui vẻ có khi sau này ta còn để ngươi hưởng thụ thân thể nữ sư phụ này coi như không uổng công sức ngươi làm liếm chó cho nàng ta mấy trăm năm.”

Nói rồi Lạc Thủy liền hạ chân xuống xoay người nguẩy mông quay đi để lại Trịnh Viễn Đông vẫn còn chưng hửng. Nhưng sau khi nghe rõ những gì nàng vừa nói thì tâm tình hắn trở nên vui vẻ lên, sống rồi, hắn đã giữ được mạng nhỏ.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230