Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 86
Phần 86: Bắt gian

Thấy có kẻ đằng đằng sát khí xách kiếm tiến vào, vài nữ khách hàng sợ hãi vội vã nép sang một bên, nhân viên tiếp đón của cửa tiệm là một phụ nhân trung niên dáng người phốp pháp ánh mắt đầy cảnh giác từ từ tới gần run giọng hỏi.

“A… Khách quan, ngài là đến may đo y phục sao? Xin thứ lỗi, chỗ này của chúng tôi chỉ bán đồ nữ, vải vóc cũng toàn dành cho nữ lưu, không có đồ dành cho nam giới đâu.”

Mã Vinh Thành hoàn toàn không chú ý tới bà ta, hắn theo trí nhớ tiếp tục hướng về phía cầu thang dẫn lên tầng hai mà đi tới, phụ nhân kia gọi với theo vài lần cũng không làm hắn mảy may đáp lại, bà ta cũng không dám vọng động thêm chỉ có thể run rẩy chạy ra ngoài gọi quan binh tuần tra.

Vài tên gia đinh đằng sau nghe động hùng hổ chạy ra nhưng đối diện với kẻ có kiếm trong tay khí thế hung thần ác sát đó làm những kẻ kia chân như nhũn ra vô thức tránh lui không ai dám xông tới.

Mã Vinh Thành cước bộ càng lúc càng nhanh gấp gáp hướng lên cầu thang, trong lòng lúc này chỉ còn duy nhất một ý niệm, giết, Quân Tử Kiếm hôm nay nhất định phải thấy máu, oán thù chất chứa trong tâm khảm như một quả bom hẹn giờ cần phải có nơi để trút nếu không nhất định hắn sẽ phát điên.

Hắn mặc nhiên không hề nảy sinh chút thống hận oán trách nào với Chung Ly Lạp Chân, trong lòng tự bao biện cho bản thân một lý do để có thể tha thứ cho nàng, đúng, kẻ đầu têu khiến đạo lữ ngoan hiền thục nữ công dung ngôn hạnh của hắn biến thành một đầu lẳng lơ dâm đãng chính là tên chủ tiệm vải này.

Chính hắn lợi dụng lúc nàng suy yếu không thể phản kháng dùng thôi miên để sàm sỡ cưỡng bức, Chung Ly Lạp Chân rõ ràng lúc đó đã chống cự kịch liệt nhưng cuối cùng vẫn bất lực bị tên kia gian dâm.

Cũng chính gã béo đê tiện này dùng lời lẽ lăng mạ sỉ nhục, còn vừa địt huyệt vừa bạo dâm gieo rắc vào đầu nàng những suy nghĩ vặn vẹo hủ bại khiến nàng dần dần suy đồi nhân cách cuối cùng sụp đổ bản tâm mà trở thành nữ tử lẳng lơ phối hợp theo những trò dâm tao kia.

Mã Vinh Thành càng nghĩ lòng càng dâng trào lửa giận, hắn biết rõ bản thân mình yếu hèn nhu nhược, gã tiên nhân họ Chu kia cùng đám tình nô mới là kẻ đứng sau chủ đạo mọi việc nhưng hắn không thể có chút cơ may nào để báo thù, vậy nên đã tự huyễn hoặc ra một kẻ phản diện đáng căm đáng hận mà mình có thể ra tay diệt sát.

Người xui xẻo này không ai khác chính là tên lão bản dâm tặc kia, Mã Vinh Thành dồn hết hận ý của bản thân lên người này, cho rằng chính gã là kẻ đầu tiên làm nhục Chung Ly Lạp Chân khiến nàng rơi vào hố sâu tội lỗi không dứt ra được.

Đạo tâm của hắn đang bị lung lay, một kiếm này nếu không hạ xuống chém đứt những nghẹn khuất mà bản thân đang chịu đựng thì chắc chắn hắn sẽ phát điên mà tẩu hoả nhập ma.

Trên lầu hai, Lạc Thủy đang ngồi vắt chéo chân trên ghế tư thái như một vị nữ vương ung dung nhàn nhã, bên cạnh còn có Linh Lộc cùng Khinh Y trái phải theo sát hầu hạ.

Chúng nữ khác thì đang chia nhau chọn lựa thiết kế váy áo theo sở thích của mình, đồ các nàng này mặc đương nhiên phải càng phá cách mỏng manh hở bạo càng tốt, trình độ của thợ may kém cỏi không đáp ứng được nên các nàng liền tự mình làm.

Lạc Thủy cảm nhận rõ một cỗ lệ khí cũng sát ý nồng đậm đang từ từ tiến lên cầu thang, nàng không cần dùng thần thức cũng biết là ai tới, lần này xem ra có kẻ phải đưa mạng rồi.

Mấy nàng khác cũng dừng tay lại hướng sự chú ý về một phía, Mã Vinh Thành từng bước nặng nề dần lộ diện, dung mạo hiện tại của hắn như vừa già đi mấy mươi năm làm chúng nữ suýt thì nhận không ra, con ngươi hắn đỏ ngầu quét qua đương trường như đang tìm kiếm mục tiêu cho mình.

“Sột soạt… bạch… bạch… phập… ót… bạch…”

“Hư… ô ô ô… ha… a… nữa aa… lão bản… mau làm mạnh lên đi… nhân gia thực sướng quá… á… hô ô… đút vào… địt tung lồn ta… ứ… cặc to thực sướng… ta muốn nữa… đâm lút cán… thao nát cái tử cung ta đi… lồn ta đang thèm tinh… làm ta mang thai điiii… a. A…”

“Hà hà, con đĩ này chỉ mới một hôm không gặp sao thân hình lại trông ngon như vậy? Mau nâng hông lên phục vụ lão tử, còn nữa, ai cho tiện nô nhà ngươi xưng nhân gia với ta, biết thân biết phận đi.”

“Bép… chát… chát… bép…”

“Hi… á á á… vâng thưa chủ nhân… tiện nữ biết sai rồi… tiện nữ chỉ là cái tình nô hèn kém… xin chủ nhân hãy trừng phạt cái lồn dâm này… ô… ô… đét đít em… sỉ nhục hành hạ em thêm đi… van xin chủ nhân…”

“Tốt một con chó cái thích khổ dâm, chậc, lồn chơi bao nhiêu lần vẫn khít như vậy, quả là hàng chất lượng a. Lại còn xăm cả dâm ấn trên bụng, ngươi đây là tự xem mình như nô lệ vĩnh viễn sao?”

“Ứm… á… phải… em đã thề với trời đất… kiếp này và cả vạn kiếp sau nữa… dù luân hồi bao nhiêu lần thì thân này xác này sẽ mãi mãi là thân phận tình nô sống để phục vụ tất cả giống đực trên thế gian… a… em là nô lệ của cặc… làm ơn chơi em nữa đi… á á á…”

“Ha hả… đúng là một con đĩ yêu nghề, lão tử hôm nay sẽ thưởng cho tiện nô ngươi thực xứng đáng, chà chà, không biết trượng phu của ngươi ở nhà nghe được ngươi muốn làm đĩ vạn kiếp hắn có cảm tưởng như thế nào nhỉ?”

“Hức… a… đúng rồi, địt mạnh nữa… bắn vào trong em đi… em không quan tâm, hắn chỉ là một cái phế vật không thể đáp ứng nổi tính dục của em, đến cả một con chó bên đường còn làm em sướng hơn làm tình với hắn. Em chỉ cần cặc to, thật nhiều cặc, mau đi, dập mạnh vào, cấp bắn hết vào tử cung… làm em có thai đi… a… em phải cấp hắn đội nón xanh nuôi con hoang… aaa…”

Lúc này, trong căn buồng thử đồ ở phía góc lầu chợt vang lên hàng loạt thanh âm ái muội mà ai nghe cũng phải thẹn thùng đỏ mặt. Tiếng da thịt va chạm bành bạch, giọng nữ lanh lảnh thanh thoát vong tình rên xiết cùng giọng nam nhân trung niên đê tiện thô tục.

Đây là Lạc Thủy cố tình gỡ bỏ phong ấn cách âm để Mã Vinh Thành nghe thật rõ tất cả những gì đôi gian phu dâm phụ trong buồng nói. Mặt hắn lúc này đã đen lại, trên đầu như sắp bốc khói tới nơi.

Hắn không nói không rằng từng bước đi tới trước buồng, trường kiếm trong tay nắm chặt khẽ run lên từng chập, càng lại gần thì thanh âm dâm mỹ không chút tiết chế bên trong lại càng lớn thêm, hai người thỏa thích để bản thân buông lơi theo trò chơi xác thịt dường như chẳng mảy may để ý cách một tấm vải bên kia có một cỗ sát ý nồng đậm như tử thần đòi mạng đã đến kế cận.

Mã Vinh Thành tay cầm lấy mép rèm vải, động tác hơi khựng lại do dự vài giây sau đó liền quyết liệt mạnh mẽ kéo rèm ra.

“Hô ồ… ta ra rồi đây, lẳng lơ, mau tiếp lấy, hôm nay lão tử phải phá cung gieo hạt vào tận sâu bên trong ngươi, bắn cho ngươi ngập lồn, để ngươi mang thai con của ta, há há, ta muốn nhìn xem biểu hiện của tên trượng phu yếu hèn kia khi biết nữ nhân của hắn bị lão tử địt thành một đầu chó cái dâm tiện sẽ thế nào…”

“Phốc… ót… phốc phốc…”

Thanh âm tinh trùng dung nhập vào tử cung vang lên văng vẳng, Chung Ly Lạp Chân càng mở rộng hạ thân đón nhận lấy từng đợt nội bắn, nàng cũng hét lên một tiếng rồi phun âm tinh tưới lên quy đầu mập mạp kia, hỗn hợp dâm dịch của hai người hòa quyện cùng rót hết vào trong tử cung.

Nếu như nàng không phải một người tu tiên khó thể sinh hậu đại thì nhất định cú bắn này sẽ làm nàng mang thai.

“Xoẹt…”

Đúng lúc này vải rèm kín mít cũng bị một lực cực mạnh tháo mở ra, hai người trong buồng đều giật mình quay đầu nhìn về phía người nam nhân đang đứng kia. Cả ba như đứng hình mất mấy giây không ai nói với ai câu nào.

Bởi vì tay cầm kiếm của Mã Vinh Thành đang bị vải rèm che khuất nên lão bản mập không thấy, hắn nhíu mày rung rung cái mặt nọng rất không vui quát lên.

“Ngươi là ai? Sao dám xông vào đây phá hư cuộc vui của lão tử? Người bên ngoài đâu? Chết hết rồi à? Mau vào đây lôi cổ tên này ra đánh một trận cho ta!”

Đám hạ nhân nghe gọi nhưng cũng chỉ đứng ở chỗ cầu thang xa xa không ai dám tiến lên, đùa chắc, tên kia nhìn là biết không có thiện ý, tay còn cầm thanh kiếm dài sắc bén như thế, lao vào để bị xiên cho một phát chết tức tưởi hay sao?

Bọn họ biết ông chủ của mình là cái dạng gì, những chuyện đê tiện hắn làm trong tiệm xưa nay họ đều rõ, chỉ là mắt nhắm mắt mở không muốn xen vào mà thôi. Hôm nay thì tốt rồi, chơi vợ người ta còn để cho trượng phu tìm đến bắt gian tận buồng. Phen này nếu quan quân chấp pháp không tới kịp thì lão bản dâm tặc nhất định sẽ lãnh hộp cơm hết vai sớm a.

Mã Vinh Thành không chút động thái đáp trả nào, hắn quan sát hết thảy mọi sự diễn ra trước mắt, lần này có thể chắc chắn những thứ trong Ngọc Lưu Ảnh chiếu ra toàn bộ đều là thật không phải ngụy tạo, đạo lữ mà hắn dành trọn trái tim yêu thương đã thực sự vượt rào thông dâm cùng người đàn ông khác bên ngoài.

Chung Ly Lạp Chân lúc này vẫn còn chưa thoát khỏi sự sung sướng đê mê khi vừa đạt cao trào, nét mặt đĩ thõa dâm dục với đôi mắt lim dim tận hưởng, khóe miệng nở nụ cười gợi dục, lưỡi đưa ra ngoài liếm nhẹ vành môi.

Bên dưới hạ thân nàng vẫn đang kết hợp chặt chẽ với tên béo kia chưa hề rút ra, cái dương vật mập mạp to bản sau khi bắn xong không những không xìu mà càng cứng ngắc hùng dũng đội tử cung nàng cộm lên sẵn sàng cho hiệp chiến đấu tiếp theo.

“A! Mã ca!!! Muội… muội…”

Lúc này nàng mới giống như giật mình hoảng hốt khi nhìn rõ nam nhân trước mặt, sự bối rối cùng xấu hổ hiện rõ trên dung nhan thanh tú xuân sắc đỏ ửng. Nàng quay mặt đi nơi khác, tay che chắn lấy hai vú sữa nhưng âm hộ thì vẫn kết dính với lão bản chưa tách rời.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230