Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 170
Phần 170: Chó mẹ quy tâm

Lạc Thủy lúc này cũng đã dừng lại không đánh thêm nữa, lập uy nhiêu đó đủ khiến nữ nhân kiệt ngạo bất tuân kia phải ngoan ngoãn rồi. Nàng thu roi lại sau đó từ nhẫn trữ vật lấy ra vài món đồ chơi nhỏ.

Đầu tiên là vòng cổ đúng loại chuyên dùng để đeo cho chó, còn kèm một đoạn dây xích dài để chủ nhân có thể dắt sủng vật đi dạo. Kế tiếp là tai cùng đuôi giả, ngoài ra không thiếu vài chiếc khuyên bạc lấp lánh.

“Phu quân, em làm nhé.” Nàng quay lại đong đưa mấy thứ đồ chơi khoe cho Chu Cương Liệt xem, hắn cũng cười ha hả một trận nhìn thê tử của mình bằng ánh mắt tự hào gật đầu đồng ý.

“Khà khà, cứ thoải mái chơi theo ý nàng đi.”

Được hắn phê chuẩn, Lạc Thủy nháy mắt cười đầy dâm ý rồi lại dồn sự tập trung vào Thiết Mộc Tử La đang bị treo trên cao. Nàng đưa tay nắm lấy sợi dây mảnh rồi đột ngột dùng lực kéo mạnh toàn bộ cái xâu chuỗi trong lỗ đít cô nàng kia ra.

“Hiiiii… Á á á… đ… ừnggg… a… ô ô… thốn quá… ruột sẽ bị lôi ra mất… hiiii… ư…”

Vành hậu môn bị kéo mở hết cỡ, từng viên cầu kích thước không đồng đều bị thô bạo lôi kéo ra, kèm theo đó là chất dịch đại tràng cũng rơi vung vãi. Tới khoả cầu cuối cùng được rút ra thì Thiết Mộc Tử La cũng gần như mất hết sức lực cả người buông thỏng, cơ đít tạm thời chưa khép lại được.

Lạc Thủy cũng thuận thế nhét đuôi chó giả vào, nút gỗ đặc biệt thô to khiến cúc huyệt của mỹ nhân lực điền lần nữa phải nong rộng hết cỡ, cơn đau rát được dược lực nhân lên nhiều lần làm nàng chịu không thấu, mồ hôi chảy đầm đìa, cơ thể gồng cứng nổi đầy gân xanh.

“Hô ô… tỷ tỷ… muội biết sai rồi… làm ơn tha cho muội… sau này nhất định sẽ không dám lấn lướt ngỗ ngược với tỷ nữa… cho muội giải dược đi… đau quá… sắp… sắp rách mất thôi…”

“Hừ, Phệ Cung Đan cơ bản không có thuốc giải, cách duy nhất là được nam nhân phá cung nội bắn dùng tinh dịch để điều hòa âm dương. Để tỷ tỷ giúp ngươi chỉnh trang một chút sau đó lại nhờ phu quân đem ngươi địt lật liền sẽ tự động hóa giải dược hiệu thôi.”

Nghe Lạc Thuỷ trả lời Thiết Mộc Tử La cũng triệt để mất đi hy vọng, xem như nàng không thể thoát khỏi số kiếp trở thành tình nô mặc cho người kia dâm ngược rồi. Đã tới nước này nàng đành chấp nhận buông xuôi mặc đời đưa đẩy chứ biết làm sao hơn.

Lạc Thủy không để ý tới biểu tình cam chịu của vị muội muội mới gia nhập hậu cung này, nàng vẫn đang tập trung vào phần việc dang dở.

Hai chiếc khuyên tròn nhanh chóng được xỏ vào đầu vú săn cứng, Thiết Mộc Tử La nhắm mắt cố chịu trận cảm thụ cơn đau nơi nhũ hoa, nhưng khi vòng khuyên thứ ba xuyên tới mồng đốc thì nàng gần như chịu không nổi lại khóc thét một lần nữa.

Âm vật vốn là nơi nhạy cảm bậc nhất thân thể nữ tử, nãy giờ đã phải chịu tra tấn bạo ngược khiến nó sưng tấy sung huyết, bây giờ lại trực tiếp bị khuyên bạc xuyên thủng, hạ thân nàng không ngừng giãy lên từng hồi co giật, dâm thủy cùng nước đái vẩy ra tứ tung, trông vị mỹ nhân lực điền lúc này y hệt như cá bị mắc cạn khổ sở thoi thóp tìm đường sống.

Lạc Thủy không ngừng lại tiếp tục xuyên thêm hai vòng khuyên nữa ở hai bên mép môi, cuối cùng là đem vòng cổ cùng tai chó đeo lên. Xong xuôi nàng mới thu hồi pháp thuật cởi bỏ trói buộc cho Thiết Mộc Tử La.

Cô nàng tộc trưởng toàn thân yếu đuối vô lực ngã nhoài xuống nằm trên đất, hơi thở ngắt quãng gấp gáp. Lần này nàng đã biết khôn hơn dùng chút hơi tàn quỳ tứ chi từ từ bò về phía Chu Cương Liệt.

Trôi qua gần nửa canh giờ, dược hiệu của Phệ Cung Đan đã phát tác mạnh mẽ khiến tâm trí Thiết Mộc Tử La gần như mơ hồ chỉ còn lại dục tính nguyên thủy, nếu còn để lâu hơn e là nàng sẽ hoàn toàn bị phế mất cả đời chỉ có thể sống dưới háng đàn ông.

Mỗi bước nàng bò đi đều lưu lại dâm dịch chảy thành từng vũng nhỏ dưới đất, lỗ hậu co thắt theo từng nhịp làm cái đuôi giả ngoe nguẩy trông cũng thực giống một đầu chó mẹ thực thụ, Lạc Thủy nắm lấy dây xích lững thững đi theo phía sau như đang dắt chó đi dạo.

Nửa khắc sau cuối cùng Thiết Mộc Tử La cũng đã lê lết tới bên dưới bảo tọa, nàng ngước lên đưa khuôn mặt mang biểu cảm đĩ thỏa hai mắt như van cầu hướng Chu Cương Liệt sau đó lại cúi lạy chu môi hôn lên đế giày của hắn một cách nhu thuận.

“Tiện… tiện nô Thiết Mộc Tử La cầu chủ nhân ban ơn… đời này kiếp này thiếp bằng lòng vĩnh viễn trung thành tận tụy hầu hạ ngài… hức… hư ô…”

Nói đến đây thì nàng cũng gần như hết sức ngã quỵ xuống dưới bảo tọa nhưng hai tay vẫn gắt gao ôm lấy chân Chu Cương Liệt như bám víu lấy cơ hội cuối cùng của mình.

Hắn tiếp lấy dây xích từ tay Lạc Thủy hơi dùng sức nâng đầu nàng dậy, bàn tay to lớn đưa ra khẽ xoa lên mái tóc đỏ hung rồi lại vuốt ve gò má trơn bóng kia.

Điều kỳ diệu là chỉ vài thao tác động chạm như thế nhưng Thiết Mộc Tử La cảm thụ rõ một luồng chân khí ấm áp đang lưu chuyển trong thân thể giúp nàng nhanh chóng lấy lại sức lực, cơn đau rát ở những bộ vị nhạy cảm cũng dần dần tiêu giảm.

Nàng lần nữa ngước mặt lên, biểu cảm không có chút ương bướng khó chịu nào chỉ còn lại nhẹ nhàng ôn nhu như sắp tan chảy.

“Hảo! Khà khà, khanh nhược ôn nhu thuận, ngô tâm định sủng lân*. Mỹ nhân à, làm tình nô của bổn tôn chắc chắn nàng sẽ không bao giờ hối tiếc, vứt bỏ hết tâm cơ tính toán, cùng ta hưởng khoái hoạt vĩnh hằng đi.”

(*Chỉ cần nàng ngoan ngoãn, lòng ta nhất định yêu chiều.)

Chu Cương Liệt kéo lấy dây xích cúi người liền ngậm lấy đôi môi dày đỏ mọng của nàng. Thiết Mộc Tử La hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng tiếp nhận nụ hôn đầu đời, hai mắt nàng lim dim khép hờ để mặc cho hắn tùy ý xâm chiếm.

Đầu lưỡi hai người nhanh chóng quấn lấy nhau, mỹ nhân lực điền này tiếp thu học hỏi cũng khá tốt, hiện tại đã bắt đầu chủ động nút lấy lưỡi của đối phương chiếm đoạt nước bọt mang đậm vị nam nhân mà uống xuống từng ngụm.

Một người ngồi thượng vị trên bảo tọa cúi xuống cùng mỹ nhân môi lưỡi triền miên, người còn lại vẫn giữ tư thế quỳ tận tâm đáp ứng. Bàn tay hắn không hề rảnh rỗi bắt đầu tìm kiếm thăm dò lấy thân thể trần trụi săn chắc kia, chẳng mấy chốc cặp vú màu socola đã bị bá chiếm mặc cho hắn nhào nặn xoa bóp.

“Ưm… hức… ư… ô ô ô…”

Lúc đầu khi Chu Cương Liệt vừa chạm vào đôi nhũ phong Thiết Mộc Tử La còn hơi nhăn mặt vì đau đớn, hai vú lúc nãy bị Lạc Thủy thẳng tay dùng roi quất vẫn còn lưu lại đầy rẫy những vết thương rướm máu.

Nhưng sau khi được đôi tay như có ma thuật của vị chủ nhân kia chạm vào thì nàng cảm giác vú thịt truyền về từng trận thoải mái ấm áp giống như được ngâm trong tiên thủy vậy. Tay hắn xoa đến đâu vết thương liền biến mất hoàn toàn, nhũ hoa khôi phục lại đỉnh phong ngạo nghễ vểnh cao như khiêu khích người ta chinh phục.

“Chủ nhân… cho thiếp… xin ngài… thiếp ngứa lắm… chỗ đó nóng quá… hư ư… ô…”

Khi hai người vừa rời môi nhau thì Thiết Mộc Tử La đã vội vàng bám lấy chân Chu Cương Liệt cầu khẩn, nàng ngồi bệt dưới chân ghế, hai đùi banh rộng triển lộ hết khu âm hộ rậm lông đỏ rực lầy lội dâm thủy.

Dược hiệu mạnh mẽ thôi thúc tính dâm của nàng mãnh liệt, nếu không được thỏa mãn e là tâm lý sẽ trở nên điên loạn mất. Chu Cương Liệt cũng không để mỹ nhân tiếp tục chờ lâu, hắn ừm một cái khẽ gật đầu đồng ý.

Bàn tay lại đặt lên đầu truyền vào thân thể một tia chân khí giúp nàng tạm thời giữ vững thần trí, nếu địt nàng trong trạng thái loạn trí ngu dại thì khác nào chơi một đầu súc vật hình người, như thế không gây cho hắn hứng thú.

Giống như được đại xá, Thiết Mộc Tử La hớn hở vội vã chồm lên hì hục cắm mặt dán sát vào hạ bộ của hắn mà hít ngửi, mùi vị cương dương cách một lớp quần cũng đủ làm nàng trở nên mê ly.

Chu Cương Liệt hơi nới lỏng đai lưng, quần dài kéo mở để cây côn thịt bật ra sừng sững hiên ngang dựng thẳng ngay trước mặt mỹ nhân lực điền. Dương vật thậm chí còn vỗ vào mặt nàng một cái rõ to nhưng Thiết Mộc Tử La giống như người mất hồn, tất cả sự tập trung đều dồn vào cây hàng to dài khủng bố kia mà quên cả đau.

Ở phía bên kia Lệ Nhiễm Sương cũng giật thót vội vã quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn cái dương căn to lớn của nam nhân kia. Nhưng thứ đó giống như có ma lực đã chiêm ngưỡng một lần liền khiến các nàng sinh ra cảm giác tò mò mãnh liệt càng muốn nhìn lâu hơn, chỉ vài giây sau mỹ phụ nhân đã lần nữa quay lại len lén hướng ánh mắt hiếu kỳ quan sát.

Thân gậy sẫm màu cong cong thô to như cổ tay nổi đầy gân guốc xanh tím, đầu nấm đỏ đậm lớn hơn quả trứng gà, lỗ tiểu còn đang rỉ ra một ít dịch nhờn làm các nàng bất giác muốn liếm lấy. Phía dưới là túi trứng với hai hòn dái cỡ đại nhìn là biết tinh lực tràn trề.

Lông trên vùng mu rậm rạp xoăn tít trải dài lên tới tận rốn, Chu Cương Liệt bình thường khá lười tẩy lông, với lại cứ để như vậy sẽ tăng thêm độ nam tính hơn, chúng nữ khi ân ái cũng rất thích vùi đầu vào mà hít ngửi lấy hương vị của hắn.

Lạc Thủy còn từng nhận xét nam nhân mà dương mao trụi lủi nhìn không khác gì con gà bị vặt lông, nàng mới không thích loại đàn ông chim chưa mọc đủ lông như thế.

Lệ Nhiễm Sương lúc đầu còn ái ngại thẹn thùng nhưng khi thấy không ai để ý mình thì nàng càng trở nên dạn dĩ hơn. Trong lòng âm thầm cảm thán dương vật nam nhân gian ác kia sao lại lớn đến như vậy.

Nếu so với hắn, phu quân Vu Thản Chi của nàng chỉ bằng một phần ba, để cái thứ khủng bố đó thâm nhập vào âm huyệt chẳng phải là muốn mạng các nàng hay sao? Ai có thể chịu nổi vật thô to đó bạo gian khuấy đảo mật trung cơ chứ?

Trong vô thức, hai đùi mỹ phụ nhân khẽ ép chặt lại, khuôn mặt phiến hồng thẹn thùng, ánh mắt trầm xuống xuất hiện một tia dịu dàng, điểm dâm dục trên đầu cũng tăng phi mã lên 30.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230