Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 209
Phần 209: Trinh nữ vĩnh cửu

Nhìn biểu cảm hoài nghi nhân sinh của tình lang làm Đãng Hồng Trần bất giác sinh ra một cảm giác thành tựu, thì ra trên đời vẫn có nhiều chuyện có thể làm nam nhân của nàng thất thố đến như thế. Nàng cười khúc khích một phen rồi mới vui vẻ giải đáp thắc mắc.

“Hì hì, hẳn là do đạo mà thiếp đã lập.”

“Đạo? Ý nàng là Thất Tình Đạo sao?” Chu Cương Liệt hỏi tiếp.

‘Ân, khi đạt được bảo vật Ngộ Đạo Thạch kia thiếp đã ngồi trên đó bế quan tiềm tu một thời gian. Thứ đó quả là thần vật, khi đả tọa có thể giúp thiếp dễ dàng đạt được trạng thái nhập định hoàn hảo, thức hải lẫn suy nghĩ cũng trở nên minh mẫn lạ thường.

Thiếp từ đó chỉ mất vài năm đã có thể tìm ra được đạo phù hợp nhất với bản thân. Thất Tình Đạo, lấy tình nhập đạo, đem bản thân đưa vào thế tục cảm nhận muôn loại cảm xúc từ đó ngộ được chân lý.

Khi thiếp vừa chọn lựa con đường này thì thân thể cũng theo đó đột nhiên thuế biến, thức hải bỗng nhiên sinh ra một đoá sen bảy cánh, mỗi cánh tượng trưng cho một loại cảm xúc cơ bản của nhân tính: Hỉ, Nộ, Ái, Ố, Ai, Lạc, Dục.’

Nói đến đây Đãng Hồng Trần khẽ ngưng một chút rồi ngước lên hỏi.

“Chu lang có nhớ chiêu thức mà thiếp đã dùng để khôi phục chân nguyên sau khi thi triển tiên pháp đại đao hay không?”

“Ừm, ta nhớ không lầm thì nó gọi là Đáo Xử Phùng Sinh Quyết thì phải.” Hắn gãi râu trầm ngâm.

‘Ân, đúng vậy, đó là đại chiêu mà thiếp đã minh ngộ được từ khi lập Thất Tình Đạo, cũng là nguyên do giúp thiếp lần nữa tái lập tấm thân xử nữ.

Hoa sen mọc trong thức hải kia mỗi cánh đều tượng trưng cho một loại tình cảm, cũng chứa đựng tiên khí cùng chân nguyên thuần khiết nhất, nó giống như bảy túi năng lượng dự trữ khi thiếp lâm vào trạng thái cạn kiệt có thể thi triển Đáo Xử Phùng Sinh Quyết để dùng một cánh sen hồi phục lại đỉnh phong.

Bảy cánh sen tương ứng với việc thiếp có thể khôi phục lực lượng bảy lần. Cánh sen đã mất sẽ dần hồi phục lại khi thiếp hấp thụ thiên địa linh khí hoặc dùng đan dược tiên thạch.

Hì hì, và điểm đặc biệt chính là Đáo Xử Phùng Sinh Quyết kia không những phục hồi chân khí mà còn đem thân thể thiếp tái lập lại trạng thái hoàn chỉnh nhất, kể cả những thứ đã mất như màng trinh cũng được hoàn nguyên.’

Chu Cương Liệt càng nghe nàng nói lại càng tròn xoe mắt hơn, hắn nhìn lấy Đãng Hồng Trần như nhìn thấy một thứ kỳ trân dị bảo.

“Vậy… vậy có nghĩa là…”

“Ân, có nghĩa là chỉ cần Chu lang thích thì mỗi lần hợp hoan ân ái thiếp đều sẽ là trinh nữ, chàng muốn phá bao nhiêu lần đều được cả.” Đãng Hồng Trần tiếp lời.

“Chậc, vậy chẳng phải nàng sẽ liên tục nhận lấy đau đớn đổ máu khi phá thân hay sao? Ta không quan trọng cái màng mỏng ấy, chỉ muốn nàng mỗi lần cùng ta lâm hạnh đều đạt được khoái cảm sung sướng nhất.”

Chu Cương Liệt giọng đầy quan tâm và thương xót khẽ miết dọc khe lồn một vòng như muốn giúp nàng xoa dịu mọi đau đớn. Những hành động cùng lời nói của hắn làm nàng nhất thời cảm kích cùng xúc động không thôi.

‘Ưm… Chu lang chàng đừng lo ngại, màng trinh được phục hồi này khi xé rách không những không đau mà còn đem cho thiếp khoái cảm còn dữ dội hơn cao trào nữa, thiếp đã tự phá rồi lập vài lần, lần nào cũng sướng đến ngất ngây.

Thiếp hoàn toàn nghiện nó mất rồi, nếu còn kết hợp với đại dương vật của chàng xuyên thủng thì chắc chắn sẽ còn phê hơn gấp bội. Chu lang, chàng chưa chơi thì chưa cảm nhận được đâu.’

Chu Cương Liệt dùng Dục Nhãn lặng lẽ quan sát hết biểu hiện của Đãng Hồng Trần để xem thử nàng có nói dối để hắn yên tâm hay không nhưng có vẻ những gì nàng trình bày đều là thật.

“Ôi bảo bối của ta, haha, không ngờ trên đời lại còn có loại đạo pháp thần kỳ như vậy a. Ta yêu nàng chết mất, yên tâm, bổn lang quân nhất định sẽ cho nàng hưởng đủ khoái cảm.”

Hắn hớn hở vui vẻ ôm lấy hạ thân đang mở rộng kia mà hôn ngấu nghiến vào khe lồn ướt át làm nàng vừa nhột vừa phê lòi càng ra sức kẹp chặt đầu hắn vào háng mình hơn.

“Xì, đó là do ký chủ kiến thức còn nông cạn, thế gian tồn tại vô vàn đại đạo, mỗi loại đều có công năng đặc dị khác nhau, ngài chỉ là nghiên cứu chưa sâu mà thôi.”

Yêu Dục nãy giờ vẫn đang lượn lờ ở một bên giở giọng chê bai, Chu Cương Liệt cũng không thèm để ý tới tiểu tinh linh thích cà khịa này, sự tập trung của hắn toàn bộ đều nằm trong cái động thịt trinh nguyên bí ẩn của Đãng Hồng Trần rồi.

Mùi hương xử nữ như u lan thơm ngào ngạt xộc lên mũi làm hắn ngất ngây như người vừa say thuốc, không thể chờ đợi thêm nữa, hắn vội vã vùi đầu há miệng thật lớn như muốn đớp trọn cái âm hộ ướt át kia vào mà ngấu nghiến.

Đầu lưỡi vươn dài hết quét dọc rồi lại liếm ngang, khi thì đá lên hột thịt đỏ tươi khiến nó giật giật liên tục, lúc lại rà tới niệu đạo rồi ngoáy mạnh suýt làm nàng sướng đến phun nước đái.

Rồi cái lưỡi lão luyện ấy cũng lướt tới vị trí chủ chốt mà chen vào, miệng Chu Cương Liệt dán chặt lấy cửa mình nàng rồi ra sức hút mút trong khi đầu lưỡi như mãng xà xoáy sâu trong động thịt.

“Chụt… chụt… xì… xụp… ót… xụp…”

Thanh âm bú mút có phần phô trương vang khắp thiên không, Đãng Hồng Trần nằm tựa vào gợn mây căng mình ra chịu trận, hơi thở nàng gấp gáp, cổ họng không kiềm chế tiếng rên rỉ. Nam nhân của nàng vẫn điệu nghệ như xưa, nàng thực quá nhớ cái cảm giác được hắn tận tình bú liếm này lắm rồi.

“Ha… a… sâu quá… á… lưỡi chàng… Chu lang, nữa đi… chàng thật giỏi a… sướng chết… ố… á… hư ư… Đầu lưỡi đang khuấy đảo lồn thiếp… á… đúng rồi, đánh vào điểm G của thiếp nữa đi… a a…”

Trong lúc miệng lưỡi đang không ngừng xì xụp hút mút lấy lỗ lồn, bao nhiêu âm tinh nàng tiết ra đều bị hắn uống sạch thì đôi tay cũng không rảnh rỗi. Một bên hắn mân mê chà miết lấy viên đậu thịt khiến nàng tăng thêm khoái cảm, bên khác lại thò xuống tấn công vào cúc huyệt.

Ngón tay được thấm ướt dâm dịch từng chút một luồn vào trong cái lỗ hồng sẫm bé tí với những nếp gấp đều tăm tắp kia. Một ngón, hai ngón rồi tới ba ngón, hậu môn Đãng Hồng Trần dần bị mở rộng ra.

Cảm giác khi cả âm đạo và lỗ nhị đều đồng thời bị khuấy động càng khiến nàng tái tê sung sướng hơn, hạ thân không ngừng co giật, từng tầng vách thịt co thắt dữ dội như sắp bùng nổ tới nơi.

Chu Cương Liệt thấy nàng phản ứng dữ dội lại càng hăng hái xâm nhập, đầu lưỡi như rắn nước đã quen thuộc những điểm nhạy cảm nhất mà tiến hành công đánh, bao nhiêu dâm thủy chảy ra đều bị hắn đón lấy nuốt xuống sạch sẽ.

Chiếc lưỡi dài sau một lúc vẫy vùng thỏa thích cuối cùng cũng vươn tới tiếp xúc vào một tầng màng thịt mỏng manh. Khi đầu lưỡi vừa chạm phải rõ ràng hắn cảm nhận rõ Đãng Hồng Trần bất giác nảy lên một phát, vách thịt âm hộ cũng kịch liệt co thắt giống như muốn nghiền nát kẻ xâm nhập kia ra vậy.

“Hô… ố ố ô… á á… Chu lang… hư ư… cảm giác… tê quá, tuyệt quá… á… hư… thiếp ra… ra rồi… hiiii…”

Đãng Hồng Trần gần như thét dài, nàng dùng cả tay và chân bấu chặt lấy đầu hắn ghì mạnh vào háng mình, thành lồn của nàng co bóp dữ dội. Từ sâu tận tử cung một luồng âm tinh như thủy triều nhanh chóng phun trào xuyên qua các lỗ nhỏ trên màng trinh rồi đổ hết vào miệng Chu Cương Liệt đang bịt kín cửa mình.

Chất mật ngọt thơm đậm vị lan tràn trong khoang miệng làm hắn càng thêm hưng phấn mà ra sức hút mạnh, yết hầu nhẹ động nuốt xuống từng ngụm lớn. Sau khi đã uống sạch sẽ hắn mới luyến tiếc quét lưỡi liếm láp thêm vài vòng, cắn nhẹ lên hột le sưng tấy kia một cái rồi mới ngẩng đầu mỉm cười khoái chí với nàng.

“Khà… hà hà… đúng là hương vị lồn trinh nữ, còn tuyệt hơn bất kỳ tiên nhưỡng hoa tửu nào khác nữa. Hồng Trần à, nàng đúng là báu vật của ta a.”

Nhìn thấy nam nhân của mình trong bộ dạng mặt mũi tèm nhem dâm dịch, hàm râu ướt bết cả lại khiến Đãng Hồng Trần nội tâm ngập tràn trong hạnh phúc. Thời đại này con người còn chịu ảnh hưởng nặng nề của quan niệm cổ hủ nam tôn nữ ti.

Thông thường chỉ có các nàng phải khuất nhục hầu hạ nam nhân, chuyện vục mặt vào nơi tư mật bú liếm uống âm tinh lại càng không thể, bị người đời xem như chuyện đồi phong bại tục ô uế vô đạo.

Thực khó mà tìm được một người đàn ông ở địa vị cao lại chấp nhận cúi đầu úp mặt vào háng tận tình hầu hạ nữ nhân như vậy. Lại không hề chê bai kỳ thị các nàng có bẩn hay không. Nam nhân như Chu Cương Liệt ở thời đại này quả là mặt hàng hiếm mà đám nữ lưu ai cũng tranh giành đấu đá mới mong có được.

“Ưm… Chu lang, thiếp nhịn hết nổi rồi, người ta yêu chàng chết mất… mau… chiếm lấy thiếp, lần nữa đoạt thân thể xử nữ của thiếp đi…”

Đãng Hồng Trần mặc dù vừa mới tiết thân nhưng đối diện với sự ân cần chu đáo của tình lang khiến nàng lại lần nữa rạo rực cả thể xác lẫn linh hồn nứng đến khó nhịn mà nũng nịu cầu hoan.

Chu Cương Liệt cũng không chờ nổi nữa, y phục nhanh chóng được giải khai toàn bộ. Đãng Hồng Trần đôi mắt sáng ngời ánh lên vẻ mê ly rõ rệt khi nhìn vào thân hình vạm vỡ trần trùng trục của hắn.

Từng khối cơ bắp đẹp hoàn hảo, múi bụng rõ rệt thể hiện sự mạnh mẽ, từ trên người hắn toát ra một cỗ mùi hương đặc trưng đầy nam tính khiến nàng chỉ mới ngửi thấy liền chộn rộn cả tâm can, bên dưới âm hộ ướt đẫm, hột le cùng hai đầu núm vú săn cứng giật giật liên hồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230