Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 16
Phần 16: Nhắm vào Tuyết Liên Cung

Trong lầu ba của một khách điếm không mấy nổi bật ở ngoại thành kinh đô Tần quốc, một đôi nam nữ tiến vào trong phòng, cẩn thận xem xét trước sau kỹ lưỡng sau đó mới thở ra một hơi cùng ngồi xuống ghế, hai thanh trường kiếm đặt lên bàn.

“Ừm, xem ra không có gì sơ sót, chúng ta vẫn chưa đánh động tới hai ả kia.”

Nữ nhân bỏ nón trúc có màng che ra, khuôn mặt thoạt nhìn khoảng ngoài ba mươi tuổi tuy không thể nói là tuyệt diễm nhưng vẫn có nét phong vận thanh tú, đôi mắt sắc sảo mang theo khí độ lành lạnh, nàng này mặc một thân tử phục kín đáo, thân hình cân đối có lồi có lõm.

“Chung Ly muội yên tâm, pháp môn thu liễm khí tức này của ta những kẻ đồng cấp xưa nay chưa từng có ai nhìn ra, chỉ cần chúng ta đừng phát sinh bất kỳ hành động quá mức nào thì Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê sẽ không thể cảm nhận được.”

Nam tử trung niên ngồi đối diện khẽ cười lắc đầu, hắn bề ngoài độ bốn mươi tuổi, dáng người cao gầy, khuôn mặt góc cạnh không râu, mái tóc được búi gọn có hai lọn bạc trắng rũ phía trước. Hắn mặc một bộ nho sam màu nâu đen trông rất ra dáng người có học thức.

“Xì, huynh còn cười nữa, không phải lúc trước đã nói bỏ qua hết mấy chuyện quyền mưu đấu đá tranh đoạt ở tông môn cùng nhau đi vân du không màng thế sự hay sao? Vậy mà giờ còn phải lãnh nhiệm vụ tới đây, bọn họ với chúng ta không thù không oán sao kẻ kia cứ thích làm nháo sự?” Nữ tử họ Chung Ly kia bĩu môi trách móc.

“Ài, dù nói là thế nhưng lần này là đại sự, chúng ta đâu thể nào làm lơ bỏ mặc không quản được, đại sư huynh cũng đã nói rồi, chỉ cần kế hoạch thành công sẽ không làm phiền tự do của chúng ta nữa còn gì. Cứ xem như lần cuối ta vì tông môn cống hiến đi nhé.” Nam tử dịu giọng dỗ dành cô nàng trước mặt, trong ánh mắt cất chứa sự yêu thương vô bờ bến dành cho nàng.

“Hứ, chứ không phải huynh nghe đồn về tư sắc tuyệt mỹ của hai ả đàn bà kia nên mới nhận lời đến đây à? Cái thói háo sắc đa tình của huynh chẳng bao giờ bỏ được, Mã Vinh Thành muội cảnh cáo huynh, Tần Mộ Uyển cùng Vương Nhã Khuê kia thực lực cũng không phải dạng tầm thường, đừng để bản thân chôn mạng dưới váy của bọn họ.” Cô nàng giọng điệu bức bối chua ngoa đưa tay véo vào eo tên kia một cái rõ đau.

“Úi, hà hà, chuyện ta phong nguyệt năm xưa đã là quá khứ rồi, bây giờ đã có muội đồng ý trở thành đạo lữ làm sao ta có thể vì nữ sắc khác mà phụ bạc cho được. Trong lòng ta chỉ có Chung Ly Lạp Chân muội là mỹ mạo vô song mà thôi, những cái nữ tử khác đều không thể sánh được.”

Mã Vinh Thành chịu đau xáp tới vòng tay ôm lấy eo cô gái, liên tục dùng những câu ngọt ngào nịnh nọt nàng, nữ tử tên Chung Ly Lạp Chân kia ánh mắt cũng khẽ dịu lại tựa vào lòng hắn, trong lòng ngọt ngào ấm áp không thôi.

“Ôi, đại sư huynh cũng thật là tham lam vô độ, đã muốn bảo vật còn thèm khát cả nữ nhân, đã biết đối phương có thể có cường giả siêu việt Địa Tiên ở sau chống lưng còn dám tính kế, hy vọng đừng tự bưng đá đập vào chân mình còn khiến cả tông phái bị liên lụy.” Chung Ly Lạp Chân thở dài, nội tâm nữ nhân vốn nhạy cảm, nàng đang lo lắng bất an.

‘Đại sư huynh là kẻ hành sự luôn cẩn trọng, nếu không nắm chắc phần thắng sẽ không ra tay. Ta nghe nói lần này trận địa có hơi lớn, huynh ấy còn mời được một vài kẻ có bối phận rất cao hỗ trợ áp trận, bảo đảm cuộc chiến của thế lực phàm giai sẽ không có bất kỳ kẻ cấp Tiên nhân nào nhúng tay vào.

Với lại hình như cả sư phụ cũng đã ngấm ngầm chấp thuận cho kế hoạch của đại sư huynh rồi, người sẽ tùy thời ra tay nếu chiến trận vượt quá tầm kiểm soát, muội cứ việc an tâm đi thôi.’

“Vậy kế tiếp chúng ta cần làm gì?” Nghe tình lữ của mình nói khiến Chung Ly Lạp Chân cũng buông lỏng tâm tình một chút.

“Án binh bất động, chú tâm để ý tới hành động của Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê kia, nếu lỡ phát sinh xung đột cũng không cần liều mạng tử chiến, chỉ cần dây dưa ngăn cản không để bọn họ rời khỏi địa bàn Tần quốc là xem như đã thành công rồi.” Mã Vinh Thành nghiêm túc dặn dò.

“Ân, muội biết rồi, từ lâu đã nghe khắp nơi đồn đại hai vị tiên tử Tần quốc vừa xinh đẹp tuyệt mỹ lại còn có chiến lực vô song, lấy tu vi Địa Tiên sơ kỳ đánh bại cả Địa Tiên hậu kỳ, lần này nhất định phải thử xem tin tức đó có bao nhiêu phần là thật.”

Nghe giọng điệu có chút chanh chua mỉa mai của tình lữ Mã Vinh Thành liền biết nàng này trong lòng đang rất không phục, giữa phụ nữ với nhau luôn tồn tại địch ý ganh đua dù chưa tiếp xúc, Chung Ly Lạp Chân tất nhiên sẽ không phục khi khắp nơi nghe mọi người ca ngợi tôn sùng hai vị tiên tử nước Tần, hắn cũng chỉ bất đắc dĩ gật đầu cười trừ, còn nói thêm chắc chắn sẽ bị muội ấy cho là mình có tình ý với mấy cô nàng kia mất.

Cặp đôi kế tiếp liền đẩy đưa ậm ừ sau đó thì kéo nhau lên giường bàn luận ân ái gió trăng mà không hề biết toàn bộ những gì mình thảo luận đều bị một kẻ cách đó khoảng cách khá xa dùng thần thức nghe hết sạch, Chu Cương Liệt đang nằm ngửa trên ghế đệm êm ái để cho Lam Hinh phía trên ra sức làm nữ kị sĩ nhún nhảy, hắn nhếch mép cười tà.

“Hà hà, lần này xuất ngoại vừa đúng lúc có kịch hay để xem rồi, để xem lũ gà đất chó ngói nào dám cả gan đuôi mù đi tính kế nữ nhân của lão tử.”

Trong đầu hắn âm thầm suy nghĩ, tay thì bám vào hông ra sức từ bên dưới nắc dồn dập lên khiến Lam Hinh phê đến tái tê, một dòng điện chạy từ tử cung lên tận đại não, nàng hét toáng lên, âm tinh như thủy triều cuồng phún từng đợt.

Sáng hôm sau hắn đem cuộc trò chuyện của đôi tình lữ kia nói lại với Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê, các nàng càng nghe lại càng nghiêm túc, vẻ mặt thoáng nét lạnh băng tàn nhẫn.

“Chung Ly Lạp Chân, Mã Vinh Thành, hai cái tên này thiếp dường như chưa từng nghe qua bao giờ.” Bé trà xanh với nguồn tình báo trải rộng cũng khẽ nhíu mày nhất thời chưa nghĩ ra danh tính hai kẻ kia.

“Muốn giám sát ngăn chặn hai chúng ta rời khỏi Tần quốc? Nhưng bọn thiếp đâu có việc gì phải ly khai địa bàn nhỉ? Còn có kế hoạch của tên đại sư huynh gì đó nữa, chuyện này quả thực rắc rối a.”

Tần Mộ Uyển cũng vuốt nhẹ đuôi tóc khó hiểu, cả hai nàng đều cảm nhận được một tràng nguy cơ to lớn, có kẻ đang ở phía sau màn sắp xếp bố cục gì đó liên quan đến mình nhưng lại không muốn các nàng nhúng tay vào nên mới cắt cử tận hại cái Địa Tiên đồng cấp tới nhìn chừng.

Ngoài ra còn có chi tiết xuất hiện cả siêu việt Địa Tiên cảnh, thế tức là vấn đề lần này còn liên quan tới cả Tiên nhân, quả thực làm người ta choáng váng a.

“Chậc, theo ta đoán không lầm thì những kẻ kia chắc chắn không muốn nhắm trực tiếp vào các nàng, chỉ phái người giữ chân không để hai người tham dự vào bố cục của chúng. Vậy thì phải suy nghĩ cho kỹ chuyện to tát gì có thể khiến cả hai nàng đồng thời rời khỏi địa bàn?” Chu Cương Liệt vuốt râu nói ra suy luận của mình.

“Ừm, sẽ có hai trường hợp để bọn thiếp đích thân ra tay, một là có trân bảo cấp tiên quý giá hoặc động phủ bí cảnh tiên gia, hai là có người gặp nguy cấp cần gấp rút ứng cứu…” Tần Mộ Uyển nói tới đây trí não chợt lóe lên như tìm ra chút đầu mối.

‘Không sai, thông thường chúng thiếp mặc dù giúp Tần quốc gầy dựng nên huy hoàng hùng tráng như hôm nay nhưng cũng chỉ muốn nhàn tản hưởng thụ tình dục, không có dã tâm tham vọng với việc mở rộng thế lực, nếu như có tiên bảo xuất thế đi nữa chưa chắc đã khiến bọn thiếp động tâm đi tranh đoạt bởi vậy có thể loại bỏ trường hợp thứ nhất.

Ngược lại nếu có người quan trọng gặp phải nguy cơ cần tương cứu nhất định hai bọn thiếp sẽ chủ động ra mặt… a! Tuyết Liên Cung!!!’ Vương Nhã Khuê cũng nhanh chóng nhìn nhận vấn đề, nét mặt thoáng ngưng trọng.

“Ý các nàng là có vài kẻ đang muốn ra tay với Tuyết Liên Cung lại sợ hai nàng tới trợ giúp nên mới phái đôi nam nữ kia tới ngăn cản trước?” Chu Cương Liệt ngồi thẳng lưng dậy, trong mắt lóe lên sự tàn độc đáng sợ.

“Ân, chuyện liên minh hợp tác qua lại giữa Huyền Nữ Cung, Hắc Nha Tông và Tuyết Liên Cung cũng không phải bí mật gì, bọn thiếp còn có tổ chức nhiều lần giao lưu giữa đệ tử ba bên, mối quan hệ khá khắn khít. Có lẽ những kẻ kia thực đang có mưu đồ gì đó nhắm vào đám người Đãng tỷ tỷ.”

Tần Mộ Uyển mím môi ái ngại đáp, nàng nhìn vẻ mặt âm trầm như nước của vị chủ nhân vốn lúc nào cũng tươi cười này liền biết tâm trạng của hắn đang không tốt, bầu không khí cũng chợt lạnh đi vài phần.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230