Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 128
Phần 128: Lại tới một mỹ nữ


‘Mã Vinh Thành, ngươi điên rồi sao? Chẳng lẽ ngươi đã quên hết tín niệm quân tử chi thực của mình? Thân làm bậc trượng phu nam tử sao có thể chấp nhận để nữ nhân của mình sa đọa loạn dâm như thế?

Ngươi lại còn vì hùa theo nàng mà ra tay với đồng môn huynh đệ, khi sư diệt tổ phản bội tông phái. Ngươi như thế mà xứng đáng với hai chữ quân tử hay sao?

Tứ đệ! Ta và ngươi cùng nhau lớn lên ở Vô Lượng Kiếm Các, tính cách của ngươi ta là người hiểu rõ nhất. Nói đi, có phải chuyến đi Tần quốc này còn có uẩn khúc gì hay không? Là do các ngươi trúng phải tà thuật thao túng nhận thức hay là chịu kẻ địch uy hiếp đe dọa?

Cứ nói ra hết, ta tin sư phụ nhất định sẽ độ lượng tha thứ cho kẻ biết quay đầu hối cải. Người nhất định sẽ cùng các tiền bối khác tiêu diệt kẻ đã gây ra cớ sự này trả lại công đạo cho đôi tình lữ các ngươi. Mau tỉnh táo lại đi, Mã Vinh Thành!’

Trịnh Viễn Đông quát lớn đồng thời ngước lên như tìm lấy sự trợ giúp của vị sư phụ kiếm tiên mà hắn si mê. Trong thời điểm bản thân đang chịu thương tích nặng hắn rất sợ Mã Vinh Thành sẽ lại phát điên mà tấn công mình lần nữa.

‘Không! Quá trễ rồi, không gì có thể cứu vãn được nữa, Lạp Chân nàng ấy… đã xem tình dục như đại đạo… ta… ta không còn đường lui nữa. Tất cả là tại ngươi! Đại sư huynh, nếu như ngươi không tham lam vô độ kéo chúng ta vào chuyện thị phi thì làm sao nữ nhân của ta lại biến thành bộ dạng này được.

Ngươi, tất cả là do ngươi, cả ả sư phụ tâm cơ kia nữa, ta hận các ngươi, chính các ngươi đã hủy hoại cuộc đời của ta cùng Chung Ly muội, ta nhất định sẽ khiến các ngươi trả giá cho mọi hành vi tệ hại đã gây ra.’

Mã Vinh Thành cũng không tiếc lời đáp trả, hắn của hiện tại đã quên mất cái gì gọi là quân tử chi thực rồi. Thậm chí còn thẳng thắn chĩa mũi kiếm về phía pháp thuyền nơi vị nữ kiếm tiên tuyệt diễm lãnh ngạo kia đang ngự tọa.

Một trận tình tiết cẩu huyết này khiến cho đám khán giả ăn dưa rất thỏa mãn, quả thực hôm nay đến đây đúng là quyết định đúng đắn. Vừa có thể xem được chiến đấu cấp bậc siêu việt phàm giai, vừa ngắm nhìn các loại giai nhân mỹ miều gợi cảm trần truồng phô ra tính dục, lại còn hít được vô số chuyện kịch tính của Vô Lượng Kiếm Các.

Bên trên pháp thuyền, Nhan Như Ngọc đứng yên bất động, ánh mắt lăng lệ như hàn băng, Vong Tình Kiếm bay bên cạnh đang kịch liệt rung lên tỏa ra Kiếm Thế uy bách khiến không gian gợn sóng chùng điệp.

Dù là một người theo đuổi đạo pháp thái thượng vong tình nhưng khi chứng kiến một màn lại một màn chấn động nhân tâm này thì cũng khó thể giữ nổi thái độ thờ ơ nữa.

Danh vọng, uy tín hay mặt mũi của Vô Lượng Kiếm Các mà nàng dày công xây dựng mấy trăm năm, chỉ cần nàng đột phá Kim Tiên thành công thì môn phái sẽ theo đó bước lên đỉnh phong sánh ngang với các gia tộc cổ lão.

Nhưng hôm nay tất cả đã hoàn toàn đổ xuống sông xuống biển, Vô Lượng Kiếm Các xuất động đại lượng đệ tử lập ra trận thế rầm rộ rốt cuộc vẫn chưa nhận được lợi ích nào còn liên tiếp trở thành trò cười cho thiên hạ.

Tuyết Liên Cung đến đại môn cũng khó thể bước qua, dị biến xuất hiện khiến mấy đệ tử Địa Tiên kia cũng bất lực thúc thủ. Tôn Diệu Anh hai lần bị lột sạch nhục mạ vẫn đang trần truồng treo trước cổng như muốn vả vào tôn nghiêm của cả tông phái.

Bây giờ lại tới hai cái đệ tử thường ngày ngoan ngoãn hiểu chuyện bỗng dưng giở chứng phản bội trở giáo giết hại đồng môn. Sau đó còn ở trước bao nhiêu người chứng kiến bày ra cái bộ dáng hạ tiện dâm đãng kia tuyên bố bỏ kiếm đạo để theo đuổi tình dục.

Đây là điều mà một con người bình thường có thể phát ngôn ra hay sao? Nhan Như Ngọc không biết hai đệ tử của mình là bị trúng tà hay tự bổn ý chúng như vậy, nhưng mọi sự mất mặt tới đây là quá đủ rồi.

Bốn cái đồng minh đứng bên cạnh chứng kiến hết một màn này cũng lần lượt đưa ánh nhìn ái ngại xen lẫn tội nghiệp về phía nàng. Vô Lượng Kiếm Tiên Nhan Như Ngọc một đời uy vọng hôm nay xem như mất sạch.

Một thân áo trắng như tuyết phiêu phù bay lên không trung, Nhan Như Ngọc với tay cầm lấy chuôi kiếm, thời khắc này nàng không còn quan tâm cái gì tới đại kế đã mưu tính trước đó nữa, dù thiên binh có ở trên cao nhìn xuống cũng bất chấp. Nàng muốn tự tay mình thanh lý môn hộ, tiêu diệt địch nhân, chém giết đệ tử phản loạn vãn hồi lại danh dự đã mất.

Người chưa tới nhưng khí thế lan tỏa đã chấn nhiếp toàn bộ những kẻ có mặt khiến đám đông tu sĩ cùng với mấy mươi vạn quân Sở đều ngã rạp. Vẻ mặt ai nấy bàng hoàng hoảng sợ tới tận chân tâm, họ không biết người tới là ai nhưng thông qua uy áp liền có thể dự cảm đại sự sắp diễn ra rồi.

“Nhan kiếm tiên, ta biết cô tức giận nhưng chuyện gì cũng phải giữ bình tĩnh, đừng đả thảo kinh xà.”

Tả Thương Khung vội vã đi lên chắn đường, bên trên còn có thiên binh đang quan sát, nếu bọn họ lúc này không giữ được bình tĩnh mà ra tay trước thì mọi sắp xếp sẽ thành công cốc hết.

“Tả gia chủ, ta muốn thanh lý môn hộ, ngươi không cần dài dòng.”

Nhan Như Ngọc sắc mặt âm hàn như hồ băng khiến người đối diện đều cảm giác rét lạnh tận tâm can. Tả Thương Khung biết khó thể cản được vị kiếm tiên đỉnh đỉnh đại danh này, hắn chỉ khẽ thở dài rồi tránh qua một bên, xem ra cần phải cùng các nhà tìm một phương thức khác để tiêu diệt Tuyết Liên Cung, lần công đánh này thực sự thất bại rồi.

Trên ngọn sơn phong, Chu Cương Liệt nheo mắt cảm ứng lấy tình huống dưới mỏ tiên linh thạch sau đó âm thầm gật gù, mọi chuyện đang đi đúng quỹ đạo mà hắn đã bày bố. Lúc nãy cũng chính hắn đã ra tay triệt tiêu Kiếm Thế của Nhan Như Ngọc để Mã Vinh Thành và Chung Ly Lạp Chân ra tay ám sát.

“Hà hà, tốt rồi, cuối cùng cũng đợi được diễn viên chính xuất hiện, lên đi, tạo ra sâu khấu thực hoành tráng hỗ trợ màn xuất hiện sáng chói cho Lạc Thủy của ta nào.”

“Tinh… tang… oonggg… đinhh… đang…”

Vào lúc Nhan Như Ngọc đang chuẩn bị rời khỏi pháp thuyền hiện thân trấn tràng thì bỗng dưng một loạt thanh âm tiếng cầm tấu lanh lảnh trong trẻo thanh thoát bất chợt từ sâu bên trong Tuyết Liên Cung truyền ra khiến nàng nhíu mày chú tâm dừng bước cẩn trọng quan sát.

Thất huyền cầm vang vọng những âm điệu nỉ non da diết khiến người nghe được cảm nhận rõ tâm hồn mình an tĩnh thoải mái lạ thường giống như cả thân xác và linh hồn được ngâm trong một dòng suối mát vậy.

“Đến rồi, thành công rồi.” Đãng Hồng Trần cuối cùng cũng thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, khóe môi cong lên nụ cười hài hòa, nàng cố công kéo dài thời gian chính là chờ đến khoảnh khắc này.

Dưới sân, Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê liếc mắt nhìn nhau, bọn họ nhận ra điệu cầm khúc kia, cũng biết người gãy đàn là ai, hóa ra Tuyết Liên Cung các nàng vẫn còn giữ ác chủ bài cho riêng mình.

Vào lúc toàn trường còn đang say sưa thả hồn theo tiếng đàn thì từ bên trong hậu viện Tuyết Liên Cung một bóng người thướt tha đã nhẹ nhàng phiêu phù bay ra hạ gót ngồi xuống ngay bên trên phần mái của đại môn.

Thanh thất huyền cầm tỏa ra tia sáng linh lung nhìn vào là biết không phải phàm vật được đặt ngay ngắn trên đùi. Đôi tay với những ngón dài thon thả được mài dũa kỹ lưỡng đang bay múa điêu luyện trên bảy sợi dây đàn.

Cả phe địch ở trên những pháp thuyền, phe ta bên trong quảng trường lẫn phe trung lập vây xem xung quanh các dãy núi đều đồng loạt chấn kinh, giống như bị giai điệu hòa hợp kia làm mê đảo thần trí.

Đặc biệt là những cái nam nhân kia, quả thực không ngoa khi nói hôm nay là một ngày may mắn nhất cuộc đời họ khi đưa ra quyết định đúng đắn tới đây xem hai phe giao đấu.

Chưa cần bàn tới trận chiến mãn nhãn tiên pháp liên tục được xuất động, cái khiến họ chú ý nhất đương nhiên là mỹ nữ giai nhân thi nhau đua sắc xuất hiện, và bây giờ đây lại tới tiếp một vị tiên tử nữa khiến bất cứ ai là đàn ông đều say đắm khó lòng dời mắt đi được.

Dưới cơn mưa tuyết lất phất bay, vị tiên tử với dáng vẻ thướt tha không nhiễm chút khói lửa nhân gian bình thản ngồi đó tấu một khúc ngẫu hứng. Mái tóc màu xám khói đặc trưng xõa xuống tận mông. Khuôn mặt tinh xảo phấn điêu ngọc trác được che giấu sau lớp lụa nhìn mỏng manh nhưng lại khó thể xuyên qua chỉ để lộ đôi mắt ngọc sâu thẳm trong veo mang theo nét hững hờ tĩnh lặng.

Điểm khiến đám nam nhân mê đảo thần hồn không dứt ra được chính là cơ thể tràn đầy cám dỗ của nàng. Một dải lụa tiên màu trắng ngà quấn quanh thân giúp tôn lên khí chất tiên tử cao quý tuyệt luân.

Và tất cả cũng chỉ có như vậy, vị mỹ nhân họa quốc ương dân này ngồi trên mái cổng gãy đàn nhưng thân thể ngoài mảnh vải che mặt cùng dải lụa tiên kia thì hoàn toàn chẳng có lấy bất cứ món y phục nào khác. Thân hình thướt tha yêu kiều với làn da trắng muốt trần trụi phơi bày sạch sẽ làm người ta suýt phun cả máu mũi.

Phần cổ thon thả, gáy ngọc mềm mại cùng xương quai xanh tinh tế, lưng trần với đường cong mượt mà, bờ eo con kiến hoàn hảo không chút mỡ thừa. Trước thân là hai bầu vú tròn trịa tràn đầy xúc cảm đàn hồi, quầng vú hồng hào, đầu ti nhô cao rung động theo từng nhịp thở.

Vòng ba có phần đầy đặn với hai mảnh mông thịt căng tròn kiêu hãnh vểnh cao. Đùi ngọc thon thả trắng như dương chi bạch ngọc, hai chân dài nuột nà khiến người ta muốn ôm lấy mà chơi đùa cả ngày không biết chán.

Nếu tinh mắt hơn nhìn thấu tận khu tam giác kia liền có thể thấy được một toà kỳ quan nguyên sinh làm vô số nam nhân nổi lên lòng muốn khám phá.

Gò mu cong vút với nhúm lông tơ màu xám khói như tóc càng làm tăng thêm nét gợi tình. Hai môi lớn hơi mở ra như mời gọi, hạt thịt lớn bằng ngón út đỏ au nhô ra bên ngoài, tiểu huyệt hồng hào phấn nộn lúc nào cũng trong tình trạng ướt át hưng phấn.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230