Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 136
Phần 136: Một kích thăm dò

Bên ngoài Tuyết Liên Cung lúc này đã hoàn toàn là một bãi chiến trường tang hoang điêu tàn, mặt đất bị cày xới lên những hố sâu, cây cối bị sét đánh cháy đen ngã rạp lớp lớp, cả mấy đỉnh núi cũng xơ xác, nhiều nơi gặp lôi đình nặng nề đến nổi thay đổi cả địa hình.

Cách đại môn nửa dặm là sáu toà pháp thuyền lúc này chỉ còn là một đống gỗ sắt nát vụn vẫn đang không ngừng bốc cháy ngùn ngụt. Vì là thiên phạt giáng xuống trực diện nên toàn bộ năm mươi vạn quân và gần vạn đệ tử của Vô Lượng Kiếm Các đều đương trường bị đánh cho thi cốt vô tồn hình thần câu diệt.

Trên mặt đất ngoại trừ bụi tro thì chẳng còn chút dấu tích nào cho thấy nơi đây từng có một đội quân khí thế hùng hổ hô hào đòi huyết tẩy Tuyết Liên Cung. Tất cả đã trở thành cát bụi, ngay cả oán niệm hay khí tức máu tanh cũng bị lôi đình thanh tẩy sạch sẽ, đoạn nhân quả sát nghiệp này cũng theo tàn tro bay biến vào không khí.

Lâm Phàm đứng tại chỗ dụng tâm quan sát hết biến đổi của thân thể sau khi đột phá. Quả thực giữa phàm và tiên là một cái lạch trời cách xa đằng đẵng, hắn cảm thụ được mình mạnh mẽ hơn so với trước kia không biết bao nhiêu lần, đan điền thức hải mở rộng, tinh khí thần dồi dào sung mãn.

“Đây là tiên giai sao? Haha, tiền bối, sư phụ, ta đột phá rồi, ta thực sự thành tiên rồi! Hai người hãy chờ xem, sẽ sớm thôi chúng ta sẽ gặp lại, ta nhất định cố gắng bắt kịp hai người.” Lâm Phàm vui sướng ra mặt, trong lòng âm thầm lẩm bẩm.

Bên ngoài cách đó mấy dặm đám người Nhan Như Ngọc đã tụ tập lại một chỗ thản nhiên quan sát đánh giá sự việc, đối phương không thể nhờ lôi kiếp để chống đỡ nữa vậy thì chẳng còn gì có thể đe dọa được bọn họ.

“Tiểu tử này tuổi chưa tới hai trăm đã có thể thành công tiến vào Chân Tiên cảnh, quả thực là thiên phú tư chất nghịch thiên. Nếu có thể tiếp tục tu hành một đường hát vang như vậy vượt qua chúng ta thậm chí sánh ngang với các thế hệ lão tổ cũng là chuyện sớm muộn.” Lệ Nhiễm Sương khẽ cười mỉm khen ngợi.

“Chậc, đáng tiếc lại chọn nhầm phe, đã đối nghịch với chúng còn trực tiếp khiến Tả gia chủ vong mạng. Tên nhãi này tuyệt đối không thể sống sót rời khỏi đây, nếu không về sau ắt thành đại họa.” Độc Mục Hiệu Uý nét mặt nguy hiểm làm động tác cứa cổ.

“Haha, độ kiếp xong rồi phải không? Vậy tiếp theo liền để lão nương tới thu thập mấy tên đáng hận này đi, ta đã sớm ngứa tay ngứa chân lắm rồi.” Thiết Mộc Tử La bẻ khớp ngón tay răng rắc nóng lòng không đợi nổi nữa.

Riêng Nhan Như Ngọc thì vẫn một bộ dáng nói ít làm nhiều, Vong Tình Kiếm trong tay nàng ta mạnh mẽ vũ động chém ra một luồng quang nhận bàng bạc mang theo Kiếm Thế áp đảo đánh thẳng về phía Lâm Phàm.

“Hừ, hiếp người quá đáng, đỡ lấy, Tam Thiên Quyết – Chân Hoàng Bình Thiên Hạ!”

Lâm Phàm vừa mới đột phá thần thức cùng cảm ứng tất nhiên xa xa cao hơn trước rất nhiều nhanh chóng đã nhận ra đối phương tấn công mình. Hắn lập tức khu sử tiên lực trong đan điền, đại kiếm cầm trong tay vũ động chiêu thức.

Sau lưng hắn xuất hiện hư ảnh một tôn thần điểu rực lửa cất tiếng hót vang oanh động không gian, đại kiếm nâng cao lên quá đầu rồi kịch liệt trảm mạnh, không gian cũng theo đó xuất hiện vết rạch, một luồng kiếm khí hình bán nguyệt nhắm thẳng trực diện quang nhận của Nhan Như Ngọc mà bay tới.

Tôn đại điểu sau lưng Lâm Phàm cũng nhanh chóng dung nhập vào trong kiếm khí khiến nó bùng cháy lên ngọn lửa màu đỏ rực, những nơi kiếm khí đi qua đều nung nóng đến nỗi làm thiên địa linh khí bị đốt cháy bốc hơi trắng xóa.

“Lâm ca ca, để ta giúp ngươi một tay.” Liễu Như Yên một thân trần truồng đã bay đến bên cạnh, bàn tay lướt trên cổ cầm đánh ra một giai điệu êm ả.

Chân khí của nàng quán thâu tạo ta từng luồng sóng gợn lăn tăn, những luồng âm luật vô hình vô ảnh bay tới dung hòa vào trong kiếm khí rực lửa càng làm đòn thế tăng mạnh lực lượng gấp mấy lần.

“Kengggg… oànhhhhh…”

Sau một tiếng vang chát chúa, hai đòn công kích va chạm trực diện kìm hãm triệt tiêu lẫn nhau, sau khoảng mấy mươi giây thì cả hai đều cạn kiệt năng lượng song song biến mất để lại không gian nơi đó đầy vết tích hỗn độn.

“Chà, tiểu tử này quả nhiên không tệ, chỉ mới đột phá lên tiên giai vậy mà lại có thể chống đỡ được một chiêu của Nhan kiếm tiên.” Thiết Mộc Tử La giọng điệu có phần châm chọc nói.

“Xì, chẳng qua là nhờ tiện nhân lõa thể kia trợ giúp mà thôi, vả lại Nhan kiếm tiên cũng chỉ mới đánh ra một đòn thăm dò, hoàn toàn chưa dùng hết sức không phải sao?” Lệ Nhiễm Sương khẽ lắc đầu bình phẩm.

“Haha, nếu tên nhóc này không phải chọn sai phe thì ta thực tiếc tài muốn đem hắn về bái làm đệ tử của lão tổ Hạ Hầu gia đó. Nhưng hắn đã giết Tả Thương Khung, dù chúng ta có bỏ qua thì phía lão tổ Tả gia cũng nhất định không tha cho hắn.” Độc Mục Hiệu Uý cười lớn khen ngợi.

Nhan Như Ngọc chỉ khẽ hừ lạnh rồi dẫn đầu đám người nhanh chóng quay trở lại. Hai đòn công kích vừa rồi cũng đồng thời là báo hiệu tiếp tục cho trận chiến đang dang dở. Chúng tu sĩ thấy tình huống đã ổn định liền lũ lượt kéo về hóng chuyện, thanh âm xì xầm bàn luận không ngớt.

Trịnh Viễn Đông cũng dẫn theo các trưởng lão chấp sự cùng mấy trăm đệ tử tàn dư may mắn sống sót chạy đến hội hợp.

“Sư phụ, nhị sư đệ lúc lôi đình đánh xuống vẫn còn đang dưỡng thương ở trong pháp thuyền, đệ tử đã tìm qua không còn ai sống sót cả, e là đệ ấy cũng táng thân trong thiên kiếp rồi.” Hắn quỳ một gối bộ dáng uất hận đau lòng cùng áy náy báo cáo.

Nhan Như Ngọc nhìn quanh một lượt, trên nét mặt từng người của Vô Lượng Kiếm Các đều sầu thảm ảm đạm không còn chút bộ dáng kiêu ngạo như lúc đầu mới đến nữa. Chỉ trong vòng nửa ngày từ một đại giáo đang trên đà phát triển vượt bậc lại rơi vào thảm trạng sắp diệt vong, đúng là thế sự vô thường không định trước được.

Sáu cái đệ tử dưới trướng, hai tên đã chết, hai kẻ phản bội đầu hàng địch, một đứa bị bắt, còn lại đại đệ tử cũng thành phế nhân cụt mất một bên tay. Truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Các xem như đứt đoạn.

Càng nghĩ nét mặt Nhan Như Ngọc lại càng lạnh lẽo hơn, Trịnh Viễn Đông đoán được tâm tình của nàng không tốt biết thời cơ công lược của mình đã đến vội vàng ra mặt thể hiện. Hắn quay về phía hai người Lâm Phàm và Liễu Như Yên lớn giọng quát to chất vấn.

‘Hừ, hai tên tà tu các ngươi thân là tiên nhân đã siêu việt khỏi phàm giai thế mà dám ở đây làm loạn đồ sát hàng vạn nhân mạng, tội ác của các ngươi sát nghiệp ngập đầu thiên địa khó dung. Hôm nay Vô Lượng Kiếm Các chúng ta sẽ đại biểu người trong thiên hạ khiến các ngươi trả giá cho ác nghiệp mà các ngươi đã gây ra.

Lũ tà tu tàn độc họa hại sinh mạng phàm nhân nhất định phải chịu nỗi khổ ngàn đao vạn quả lóc da xẻo thịt thiêu đốt linh hồn. Có vậy mới an ủi được anh linh của hành vạn người đã bị các ngươi hại chết.’

Lời vạch tội khảng khái hùng hồn của Trịnh Viễn Đông vậy mà lại rất có tính thuyết phục đối với đám quần chúng ba phải ăn dưa xung quanh. Bọn họ dù gì cũng là tu sĩ chính đạo, tín niệm đạo đức vẫn đặt lên hàng đầu, Tuyết Liên Cung một trận này thế mà lại gây ra tội ác tày trời trực tiếp tước đi sinh mạng của mấy mươi vạn phàm nhân.

Còn là toàn bộ đều hình thần câu diệt vĩnh viễn tan biến khỏi thiên địa không bao giờ luân hồi. Hành vi đó tán ác máu lạnh nào có khác gì đám ma tu giết người không gớm tay.

Có lẽ Vô Lượng Kiếm Các đồn đại cũng không sai, dựa vào cách hành xử dâm dật phóng đãng lộ liễu của mấy cô nàng kia kết hợp với chuyện tàn sát vừa rồi Tuyết Liên Cung rất có thể thực sự là môn phái tà tu xem chuyện giết chóc máu tanh như thói quen, nét mặt ai nấy đều thản nhiên không có chút ăn năn áy náy gì sau khi đã gây ra tội nghiệt lớn bằng trời như vậy.

Tuy trong tâm nghĩ là thế nhưng ở đây cũng không có ai tiện nói ra, dù sao tràng cảnh ban nãy hàng vạn nhân mạng lớp lớp ngã xuống vẫn còn ám ảnh tâm trí của từng người, chẳng ai dại dột lại hô hào tiêu diệt tà tu, biết đâu mấy vị tiên giai đó nhìn thấy ngứa mắt tùy tiện ném một đòn cũng có thể khiến đám tu sĩ phàm giai như họ mồ yên mả đẹp.

Lâm Phàm cùng Liễu Như Yên lúc này đã quay lại đứng trước đại môn, Đãng Hồng Trần chúng nữ cũng đi ra khỏi đại trận tập hợp với nhau.

Bọn họ đối với những lời buộc tội của Trịnh Viễn Đông xem như chó sủa bên tai không cần chú ý. Đùa gì chứ, chính Vô Lượng Kiếm Các cùng Sở Vương kéo đến tấn công trước muốn huyết tẩy Tuyết Liên Cung, họ cơ bản là tự bảo vệ mình mà phản sát lại.

Liễu Như Yên chính là người đề xuất dùng lôi kiếp để diệt địch, nàng ở Tiên Hà Tông của mình đã từng đọc được một điển tịch do tổ sư để lại, trong đó nói rõ về việc kẻ dám xâm phạm vào lúc thiên đạo khảo hạch bị lôi đình tiêu diệt thì sẽ không phải nhận lãnh nhân quả sát nghiệp.

Bởi vậy mới cùng Đãng Hồng Trần và Lâm Phàm bày ra mưu kế hôm nay, và quả thực họ đã thành công, tuy nơi này vừa trải qua trận huyết sát máu tanh mấy mươi vạn người nhưng tuyệt nhiên không hề có chút tử khí hay oán khí nào, tất cả đều đã bị thiên kiếp thiêu rụi thành tro vạn kiếp bất phục.

Mà đám người Nhan Như Ngọc là Chân Tiên lâu năm chắc chắn cũng nắm rõ điều này, bởi vậy bọn họ mới càng bực bội cay đắng hơn, kẻ địch một hơi làm gỏi hết mấy mươi vạn người thế nhưng vẫn nhởn nhơ không hề nhiễm phải sát nghiệp, đây rõ ràng là hành vi lợi dụng lỗ hổng của thiên phạt để ngang nhiên đồ sát, khôn ngoan đến mức độ này quả là làm người ta ngứa răng chán ghét.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230